Nhưng nếu đã định mua kẹo thì việc gì phải suy nghĩ lâu thế chứ? Còn hại cậu suýt chút nữa bị chen bẹp ruột thành cái bánh nhân thịt. Đã thế còn bị người ta lườm nguýt, người trong Cung Tiêu Xã nhìn cậu cứ như nhìn mấy đứa cố tình gây rối vậy, tức c.h.ế.t đi được!
Oán thán xong thì thôi bọn họ vẫn phải dắt đám củ cải nhỏ này về nhà.
Tiền mừng tuổi chỉ có một chút, tiêu hết là hết. Mà dùng tiền mừng tuổi đổi lấy pháo đốt thì lại càng đốt tiền nhanh. Còn chưa tới buổi trưa, Tiểu Cường và Tiểu Vĩ đều đã hai tay trống trơn, ỉu xìu đi về nhà.
Xuân Lệ và mấy đứa em gái vẫn còn để dành kẹo không nỡ ăn hết một lần mà cất kỹ trong túi áo, tính toán mỗi ngày ăn một viên là có thể ăn dè được mấy ngày liền.
Hỉ Bảo rốt cuộc tuổi còn nhỏ không giấu được đồ ăn, ngay ở cửa Cung Tiêu Xã đã xơi hết bốn viên còn lại năm viên kẹo, về nhà biếu bà nội một viên, mẹ một viên, em trai Xú Đản một viên. Chờ đến lúc ăn cơm trưa, cô bé chỉ còn lại đúng hai viên.
Mao Đầu: “…………” Chín viên kẹo, một viên cũng không thiếu!!
Những ngày vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh đặc biệt là những ngày có kẹo ăn. Chẳng mấy ngày sau, các cô bé đã ăn hết sạch kẹo. Lúc này Mao Đầu mới thong thả lôi kẹo ra, ngay trước mặt các anh chị đút cho chính mình và Hỉ Bảo ăn.
“Ngon không?”
“Ngon ạ!”
Các anh chị chỉ muốn lao vào đ.á.n.h đòn Mao Đầu một trận nhưng cuối cùng đành lẳng lặng giải tán. Mắt không thấy tâm không phiền, đổi lại là Mao Đầu thì cũng thế thôi, không nhìn thấy Mao Đầu ăn thì sẽ không thèm.
……
Bất tri bất giác tháng Giêng đã trôi qua hơn một nửa, mắt thấy sắp đến rằm tháng Giêng thời tiết bên ngoài cũng không còn lạnh buốt nữa. Tối hôm đó Trương Tú Hòa đề nghị với Triệu Hồng Anh muốn đưa bọn nhỏ về thăm nhà ngoại một chuyến.
Thực ra theo quy củ ở vùng này, con gái đi lấy chồng mỗi năm phải về thăm nhà mẹ đẻ một lần nhưng tình hình thực tế lại không hẳn như vậy. Không nói đâu xa, bà Triệu Hồng Anh có độc một cô con gái nhưng cũng phải ba bốn năm cô ấy mới về đội sản xuất thăm một lần, rốt cuộc Tết nhất ai cũng bận rộn, hơn nữa ngày thường cũng hay gặp mặt không cần thiết phải câu nệ quá.
Trương Tú Hòa thì khác, nhà mẹ đẻ cô ở xa, trong nhà lại không có xe đạp nên đi một chuyến thật sự không dễ dàng. Mấy năm trước đúng lúc mùa đông lạnh kỷ lục, tháng Giêng gió tuyết liên miên nên cô dứt khoát không đi, chuyến đi duy nhất là vào năm kia mà cũng chỉ có cô và Tống Vệ Quốc đi không mang theo đứa con nào. Nhưng năm nay cô nghĩ, hay là mang tất cả bọn trẻ về, ba mẹ cô tuổi tác tuy chưa cao lắm nhưng ông nội cô năm ngoái sức khỏe đã yếu đi nhiều, ai biết còn gặp được mấy lần nữa.
Về việc này Triệu Hồng Anh hoàn toàn không có ý kiến, chỉ nói:
“Đi đi, bảo Hỉ Bảo đi theo con bé Phương, Xú Đản thì để thằng Tiểu Vĩ dắt.”
Vương Bình mùng ba Tết đã về ngoại một chuyến cũng mang theo hai đứa con. Lúc này nghe mẹ chồng nói, vội tiếp lời:
“Chị cả yên tâm đi, Tiểu Vĩ cũng đáng tin lắm, không để lạc mất Xú Đản đâu.”
Trương Tú Hòa rất muốn hỏi tại sao cô lại phải không yên tâm chứ? Xú Đản ngoan ngoãn nghe lời như thế, bảo ngồi ghế nhỏ là có thể ngồi yên nửa ngày không nhúc nhích, dễ trông hơn cái thằng giặc Mao Đầu nhiều.
Tuy nhiên cuối cùng cô vẫn cười cảm ơn Vương Bình. Lúc này cô hoàn toàn không ý thức được, ngày hôm sau sẽ xảy ra chuyện kỳ quặc đến mức nào.
……
Sáng sớm hôm sau Trương Tú Hòa đã chuẩn bị xong xuôi tất cả, cao giọng gọi:
“Tiểu Cường, Lệ Lệ, Mai t.ử, chúng ta đi sang nhà bà ngoại nào. Mao Đầu đâu rồi?”
Tiểu Cường và ba đứa lớn nhanh ch.óng tập hợp. Còn Mao Đầu tuy chậm hơn một chút nhưng lát sau cũng tới, chỉ có điều……
Mao Đầu đen nhẻm đi ở đằng trước, sau m.ô.n.g là hai cục bột nếp trắng trẻo mập mạp — Hỉ Bảo và Xú Đản lon ton bám theo cực kỳ chủ động và tự giác.
Trương Tú Hòa nghẹn họng trân trối, theo bản năng liếc nhìn Tống Vệ Quốc bên cạnh nhưng anh ta còn ngơ ngác hơn cả vợ, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Đúng lúc này Mao Đầu đã thành thạo kéo tay hai đứa em, tay trái dắt Hỉ Bảo tay phải dắt Xú Đản. Ba đứa nhỏ phân chia màu sắc rõ rệt: Trắng, Đen, Trắng. Cứ thế đi theo sau lưng anh chị chờ cùng nhau xuất phát.
“Mang đi hết, mang đi hết đi, cho tôi thanh tịnh được một ngày.” Triệu Hồng Anh chắp tay đứng dưới mái hiên, “Tiểu Vĩ, con dẫn Phương Phương ra ngoài chơi, đến giờ cơm hẵng về.”
Được rồi, lão phật gia đã lên tiếng thì mau ch.óng chuồn thôi.
Hai người lớn đi trước, theo sau là một dây củ cải nhỏ, cứ thế hùng dũng oai vệ đi về hướng Trương gia.
Trương gia ở khá xa, có một đoạn là đường núi, cũng may đám Tiểu Cường đều đã lớn, người cần bế qua đoạn khó đi chỉ có Hỉ Bảo và Xú Đản. Còn Mao Đầu ấy hả? Nó 4 tuổi đã biết trèo cây lội sông, chút đường núi cỏn con này sao làm khó được nó.
Chờ mãi mới đi tới đội sản xuất nơi Trương gia sinh sống, nhìn thấy đoàn người lớn bé kéo nhau tới liền có người hấp tấp chạy đi báo tin.
Trước cửa nhà ông Trương, bà Trương vẻ mặt vui mừng vươn cổ ngóng trông, vừa nhìn thấy bóng dáng con gái con rể liền cao giọng gọi:
“Tú Hòa, Vệ Quốc! Ái chà, bọn trẻ cũng đến đủ cả à? Thằng Cường……”
Cả đám người đã chạy tới trước mặt, bà Trương đột nhiên khựng lại.
Quân số này hình như có gì đó sai sai?
Tuy con gái một năm chưa chắc đã về ngoại một lần nhưng đó là con gái ruột của bà, đẻ mấy đứa bà còn không biết sao? Cháu ngoại lớn Tiểu Cường là bà quen nhất vì lớn nhất và cũng hay đến nhất. Phía sau là hai chị em Xuân Lệ và Xuân Mai cũng từng tới, vài năm không gặp đúng là thay đổi không ít nhưng nét mặt vẫn còn đó, hơn nữa hai đứa cháu gái lớn lên rất giống mẹ nó. Vấn đề nằm ở ba đứa cuối cùng.
Trắng, Đen, Trắng.
Ba đứa nhỏ từ khi vào địa phận đội sản xuất thì lại khôi phục thói quen đội hình cũ. Mao Đầu đi ở giữa, hai bên là Hỉ Bảo và Xú Đản.
Phải nói thế nào nhỉ? Mao Đầu vốn dĩ đã đen, khổ nỗi thằng bé lại không có sự tự giác về nhan sắc cứ khăng khăng chui vào giữa Hỉ Bảo và Xú Đản. Điều này trực tiếp dẫn đến việc trong mắt người ngoài, cậu bé lại đen thêm ít nhất hai tông màu nữa.
Bên kia bà Trương còn đang ngẩn người, Trương Tú Hòa đã chạy tới trước mặt, xúc động nắm lấy tay bà mắt đỏ hoe gọi một tiếng “Mẹ”.
Lúc này bà Trương mới hoàn hồn, vội vàng nói:
“Đi đi, vào nhà nói chuyện, trong nhà ấm hơn.”
Nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được liếc về phía ba đứa nhỏ phía sau.
Chờ mọi người vào phòng, Tiểu Cường vì mấy năm trước đã quen thân với đám anh em họ bên ngoại nên chẳng thèm vào nhà chính mà trực tiếp tót đi chơi cùng đám bạn. Xuân Lệ cũng quen vài người chị em họ, chỉ có Xuân Mai hơi thẹn thùng cứ trốn sau lưng chị. Còn Mao Đầu……
“Dừng tay!”
Mao Đầu không nói hai lời, m.á.u diễn sâu nổi lên, diễn ngay một vở kịch bản hiện trường cho đám anh chị em họ đang trợn mắt há mồm xem. Vở kịch cậu bé diễn chính là màn mẹ cậu lên đài nhận danh hiệu xã viên tiên tiến năm ngoái cùng với bài phát biểu cổ vũ mọi người năm sau nỗ lực hơn của đại đội trưởng Triệu Kiến Thiết.
Người Trương gia: “………………”
Không nỡ nhìn màn biểu diễn cay mắt của con trai, Trương Tú Hòa vội vàng kéo mẹ vào nhà:
“Đừng để ý đến nó, chúng ta vào nhà trước đi, con có bao nhiêu chuyện muốn nói với mẹ đây, mẹ ơi!”
“Hai mẹ con vào trước đi, con đi thu thập thằng ranh con này!”