Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 45.2: Chuyến Đi Thăm Ngoại Và Đứa Cháu Trai Mới (2)

Mao Đầu, người vừa bị mẹ ruột gán cho cái danh nói nhảm lúc này đang dắt Hỉ Bảo đi trên bờ ruộng, một đường hướng về phía công xã.

Đi đằng trước là tiểu Cường và tiểu Vĩ. Hai người này ỷ vào chân dài người cao, chẳng cần chạy cũng đi được một quãng xa, báo hại Xuân Lệ cứ phải í ới gọi ở phía sau bảo đi chậm lại còn dọa nếu không nghe lời sẽ về mách mẹ, mách bà nội.

Tiểu Cường cực kỳ bất đắc dĩ, khổ nỗi cậu nhóc lại sợ chiêu này chỉ đành liên tục giảm tốc độ để đám em út chân ngắn theo sau đỡ vất vả. Tuy nhiên nó cũng chẳng hiền lành gì, tuy đi chậm lại nhưng vẫn không nhịn được quay đầu khiêu khích:

“Nhìn Mai t.ử, Phương Phương, còn cả Hỉ Bảo xem đều là em gái cả, chỉ có tính nết mày là xấu nhất, suốt ngày hở ra là đòi mách lẻo!”

“Mách lẻo thì sao? Anh còn là anh lớn nhất nhà đấy, mỗi lần ra ngoài chơi là nhoáng cái đã chạy mất dạng, anh là Xú Đản hay sao mà thích chạy lung tung?”

Xuân Lệ mồm miệng sắc sảo, vừa mở miệng đã phản pháo ông anh trai cứng họng.

Xuân Mai và Xuân Phương bên cạnh cũng lập tức đứng về phía chị gái.

“Anh cả xấu tính nhất, lát về em cũng mách mẹ, anh vừa chạy ra ngoài là bỏ mặc tụi em.”

“Anh Vĩ cũng hư, hai anh đều hư chỉ có chị Lệ là tốt nhất.”

Tiểu Vĩ đang nằm không cũng trúng đạn, quay đầu lườm em gái ruột một cái nhưng cuối cùng vẫn bại lui dưới ánh mắt trừng trừng của cô em. Thôi được rồi, chấp nhặt gì với bọn nhóc con, mau ch.óng đến Cung Tiêu Xã mua pháo đốt mới là chuyện chính.

Tiểu Vĩ thì nghĩ thoáng, chủ yếu là do cậu nhóc đã quen với việc đám em gái trong nhà không dễ chọc nhưng Tiểu Cường thì nghẹn khuất lắm. Có nhà ai làm anh cả mà như cậu không, bị em gái ruột quản thúc lại còn bị em trai ruột đ.â.m sau lưng.

Nghĩ đến đây cậu nhóc cố ý bỏ mặc Tiểu Vĩ, quay người chạy lại phía sau chạy đến bên cạnh Mao Đầu rồi lấy cánh tay cọ cọ vào đầu em trai:

“Mày sao thế? Hôm nay chẳng thấy hó hé tiếng nào. À, anh biết rồi, chắc chắn là mày không vui bởi vì mẹ thích Xú Đản hơn mà không thích mày nữa!”

“Đúng vậy, mẹ thích Xú Đản nhất, ai bảo Xú Đản ngốc nhất chứ? Người mẹ thích thứ hai chính là anh cả đấy.” Mao Đầu mặt vô cảm dắt Hỉ Bảo đi còn quay sang hỏi Hỉ Bảo, “Anh nói đúng không?”

Hỉ Bảo gật đầu lia lịa:

“Đúng, mẹ thích Xú Đản nhất, thích thứ nhì là anh cả.”

Ngừng một chút, cô bé lại vô thức bồi thêm một cú chí mạng,

“Mẹ với bà nội không giống nhau, bà nội chỉ thích đứa thông minh thôi.”

Bà nội chỉ thích đứa thông minh, mẹ với bà nội không giống nhau, suy ra mẹ chỉ thích đứa ngốc. Lại liên hệ với câu nói vừa rồi của Mao Đầu làm Tiểu Cường câm nín chẳng nói được gì, lẳng lặng tăng tốc bước chân đi lên phía trước tiếp tục sóng vai cùng Tiểu Vĩ.

“Ha ha ha ha, anh đúng là tự tìm khổ mà!” Tiểu Vĩ thấy thế cũng không buông tha, “Có phải trong lòng anh đang nghĩ, trong đám anh em đông thế này vẫn là Xú Đản tốt nhất không?”

Tiểu Cường đúng là nghĩ như vậy thật nhưng cậu nhóc không nói ra.

Đường đến Cung Tiêu Xã hơi xa, chủ yếu là do mấy đôi chân ngắn nhỏ làm chậm tiến độ, hơn nữa mùa đông đường khó đi, chờ bọn trẻ đến được Cung Tiêu Xã thì đã qua hơn nửa tiếng đồng hồ. Cũng may cửa Cung Tiêu Xã vẫn mở và người thì cũng không ít.

Người lớn thì không nhiều nhưng nhìn quanh toàn là trẻ con, ít nhất cũng phải đến ba bốn mươi đứa.

Thời buổi này mỗi cặp vợ chồng ít nhất cũng có hai đứa con, sinh bảy tám đứa là chuyện bình thường. Đúng rồi cứ nhìn Lý Kế Vĩ học cùng lớp Hỉ Bảo mà xem, nhà cậu ta chỉ riêng anh chị em ruột đã có chừng mười một người, anh em họ hàng lại càng nhiều, ngày thường ở trường chỉ cần hô một tiếng là có thể kéo ra một băng đảng đông nghịt, lúc tan học nhìn cực kỳ khí thế. Cho dù không đẻ nhiều đến thế thì giống như nhà lão Tống nhân khẩu cũng không tính là ít, trừ bỏ Xú Đản ở nhà không ra ngoài thì đám trẻ ra ngoài này cộng lại cũng được bảy đứa.

Vừa khéo đủ một giàn Hồ Lô Biến.

Trong Cung Tiêu Xã, đám nhóc con đều giơ cao tiền mừng tuổi, đứa thì đòi mua kẹo đứa đòi mua pháo, có đứa lại mắt trông mong nhìn chùm bóng bay…… Dù sao đứa nào đứa nấy đều có tiền trong túi, tuy rằng đa phần chỉ là một hai hào lẻ nhưng cũng đủ để đỡ thèm.

Lúc này Tiểu Cường và Tiểu Vĩ mới ra dáng làm anh dặn dò Xuân Lệ trông chừng mấy đứa nhỏ, hai cậu nhóc ỷ vào sức vóc cao lớn không nói hai lời chen vào trong, móc sạch tiền trên người mua toàn bộ là pháo tép. Mua xong quay lại hỏi mấy đứa em muốn gì rồi lại chen vào mua tiếp.

Xuân Lệ đã sớm tính toán kỹ, mua toàn bộ là kẹo. Xuân Mai và Xuân Phương xưa nay vẫn hay học theo chị nên dứt khoát cũng mua kẹo hết.

“Hai đứa thì sao?”

Tiểu Cường hỏi Hỉ Bảo và Mao Đầu.

Hỉ Bảo giơ cao đồng tiền xu:

“Kẹo ạ! Giống các chị.”

Mao Đầu thì bày ra vẻ mặt của người suy tư, trên khuôn mặt đen nhẻm tràn đầy sự trầm ngâm và bình tĩnh:

“Anh cứ mua cho bọn họ trước đi, để em suy nghĩ kỹ đã.”

“Được được, mày cứ từ từ mà nghĩ.”

Tiểu Cường nhìn bộ dạng này của em trai mà nhức cả răng, bởi vì cái điệu bộ này giống hệt thầy hiệu trưởng Tằng, không phải nói ngoại hình giống mà là thần thái y hệt. Ngay lập tức Tiểu Cường mặc kệ em trai, xoay người cùng Tiểu Vĩ lần nữa đẩy đám trẻ con ra trực tiếp lao vào quầy hàng.

Thời buổi này sức mua của đồng tiền rất giá trị, một hào có thể mua được một hộp diêm hoặc một cây b.út chì Trung Hoa, hoặc một tờ giấy khổ lớn ngả vàng cắt ra đóng được hai quyển vở bài tập nhỏ. Cũng có thể mua ba viên kẹo cứng trái cây hoặc ba quả pháo tép.

Hỉ Bảo mắt trông mong nhìn các anh lao vào Cung Tiêu Xã, rất nhanh đã mang ra cho cô bé một gói kẹo.

Kẹo cứng trái cây không có vỏ bọc riêng, muốn mấy viên thì người bán lấy giấy gói lại. Để tiện cho em gái chia kẹo, Tiểu Cường đặc biệt bảo người ta gói riêng ra rồi đưa cho Hỉ Bảo một gói gồm chín viên kẹo cứng.

“Anh ăn đi.”

Hỉ Bảo bóc ra, trước tiên nhét một viên vào miệng Mao Đầu rồi tự thưởng cho mình một viên. Quay đầu lại thấy các chị đều đã có kẹo ăn, hai ông anh lớn lại chỉ có thể mắt trông mong đứng nhìn, cô bé lại chia cho hai anh mỗi người một viên.

Tiểu Cường và Tiểu Vĩ cười tít mắt nhận lấy, Tiểu Cường còn đặc biệt ngứa miệng quay sang chọc tức Xuân Lệ:

“Thấy chưa? Thế này mới là em gái chứ, em cũng là em gái ruột của anh mà chỉ biết mách lẻo thôi!”

Xuân Lệ quay đầu bảo Hỉ Bảo:

“Lát nữa về em mách bà nội một chuyện nhé.”

“Mách chuyện gì ạ?”

Hỉ Bảo vẻ mặt ngơ ngác.

“Cứ bảo với bà là đợt nghỉ hơn nửa tháng vừa rồi, bài tập nghỉ đông của anh Cường một chữ cũng chưa viết.” Xuân Lệ nghĩ nghĩ rồi nói thêm, “Anh Tiểu Vĩ cũng chưa viết đâu, chờ qua rằm tháng Giêng đi học lại hai anh chắc chắn sẽ bị thầy mắng, có khi còn bị đ.á.n.h đòn ấy chứ.”

Hỉ Bảo nghiêm túc gật đầu:

“Dạ, em nhớ rồi.”

Tiểu Cường còn đang ngẩn người thì đã bị Tiểu Vĩ ra tay độc thủ. Tiểu Vĩ vừa kêu oai oái vừa kẹp cổ cậu anh họ:

“Anh nói xem anh chọc con Lệ làm cái gì?! Anh thấy đấy, Xuân Lệ lớn lên chắc chắn sẽ làm cô giáo cực kỳ nghiêm khắc, kiểu như chủ nhiệm giáo d.ụ.c ấy!”

“Thế không phải tốt quá sao?” Hỉ Bảo vừa ngậm kẹo vừa nói hàm hồ, “Tốt nhất là giống như thầy hiệu trưởng Tằng ấy, làm hiệu trưởng luôn!”

Xuân Lệ cũng cảm thấy ý kiến này hay, mấy chị em vui vui vẻ vẻ vừa ăn kẹo vừa tán gẫu hoàn toàn lờ đi hai ông anh đang đ.á.n.h nhau kia.

Chờ Tiểu Cường và Tiểu Vĩ đùa nghịch chán chê, lúc này mới nhớ tới Mao Đầu còn đang trong trạng thái suy tư. Dù sao cũng là em ruột, Tiểu Cường không nỡ để em tay không đi về liền hỏi:

“Rốt cuộc mày muốn mua cái gì? Hay là anh dẫn mày vào trong xem nhé?”

“Được.”

Mao Đầu đáp gọn lỏn.

Tiểu Cường mạc danh nhận lấy phần việc khổ sai c.ắ.n răng dắt Mao Đầu chen vào Cung Tiêu Xã. Lại qua một hồi lâu, hai anh em mới thoát khỏi đám đông chật chội. Điểm khác biệt là Tiểu Cường vẻ mặt dở khóc dở cười còn Mao Đầu thì hớn hở ra mặt.

Tiểu Vĩ hỏi:

“Sao thế? Nó mua cái gì?”

Tiểu Cường vẻ mặt đau khổ liếc nhìn đám em gái đã tay trong tay đi về trước, giọng đầy ai oán:

“Nó mua toàn bộ là kẹo!”

Toàn bộ là kẹo……

Chương 45.2: Chuyến Đi Thăm Ngoại Và Đứa Cháu Trai Mới (2) - Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia