Với trẻ con Tết là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, ngoài chơi và ăn còn có khoản tiền mừng tuổi "khổng lồ"!!
Sáng mùng một Tết, trong khi người lớn còn bận rộn thì lũ trẻ chẳng cần ai giục đã tự giác dậy sớm mặc quần áo đẹp rồi lao ra khỏi nhà. Khác hẳn cảnh lê lết đi học mọi ngày. Nhà nào nhà nấy đông con, chẳng mấy chốc tiếng trẻ con cười đùa đã rộn ràng khắp xóm.
Nhà nào có điều kiện thì may quần áo mới cho con, không thì sửa sang lại đồ cũ hoặc ít nhất cũng làm đôi giày mới. Dù sao cũng là năm mới, dù cấm mê tín dị đoan nhưng phong tục tập quán ông bà để lại không dễ gì xóa bỏ. Chỉ có các cụ già là buồn vì không được cúng bái tổ tiên, táo quân cũng bị cấm tiệt. Bà Triệu lén bày đĩa bánh cúng ông Táo, giấu giếm không dám cho trẻ con biết vì sợ chúng lỡ miệng nói ra thì rắc rối.
Trời sáng hẳn bữa sáng được dọn lên. Tống gia sung túc lại theo lệ cũ ăn sủi cảo cả tháng Giêng. Tuy không ăn được cả tháng nhưng mùng một thì dư sức.
Khi Hỉ Bảo và anh chị chạy vào nhà chính thì bàn ăn đã bày la liệt bát đĩa lớn nhỏ.
Người Tống gia thích ăn sủi cảo chan canh, bát nào cũng đầy ắp nước dùng và mấy cái sủi cảo béo múp míp.
“Ăn nhanh lên rồi đi chơi, đừng quẩn chân trong nhà.”
Bà Triệu chẳng thiết tha gì việc con cháu giúp đỡ. Người lớn đủ tay đủ chân vả lại bà quan niệm còn đi học thì chưa tính là lao động, học xong khắc có việc làm.
Bà Triệu ra lệnh, cả nhà trừ Viên Lai Đệ cắm cúi ăn.
Sủi cảo gói từ trước Tết, để ngoài trời đông cứng lại. Mùa đông được cái tiện, đồ ăn làm sẵn để nửa tháng cũng không hỏng.
Bữa sủi cảo sáng mùng một là nhân thịt lợn cải thảo hiếm có, vỏ mỏng nhân nhiều, người nhà ăn với nhau chẳng tiếc gì. Dù nhân thịt không nhiều nhưng hương vị tuyệt vời, một bát to cả cái lẫn nước vào bụng vừa no vừa ấm. Ai chưa no thì tự vào bếp múc thêm. Bà Triệu tin rằng mùng một phải ăn no thì cả năm mới không bị đói.
Dù chẳng có căn cứ gì nhưng cả nhà đều nghe theo bà.
Ăn xong lũ trẻ định tót đi chơi thì Trương Tú Hòa gọi Xú Đản lại:
“Quần áo bác để đầu giường sao không mặc?”
Thấy thằng bé ngơ ngác, cô nói tiếp,
“Sáng dậy con có thấy bộ quần áo bên gối không? Sao không mặc? Đi, bác thay cho.”
Xú Đản ngoan ngoãn theo “mẹ” vào phòng, thay bộ quần áo cũ bẩn thỉu bằng bộ áo bông mới tinh vừa vặn.
Trương Tú Hòa vừa thay đồ cho Xú Đản vừa thầm trách. Thằng bé này tuy không được cưng chiều bằng Hỉ Bảo nhưng trước đây được Viên Lai Đệ chăm chút lại thêm vẻ ngoài đáng yêu nên lúc nào cũng sạch sẽ. Nhưng từ khi Viên Lai Đệ biết con bị ngốc lại có bầu đứa khác, cô ta bỏ bê con luôn. Từ hôm đó Xú Đản trừ rửa mặt rửa chân ra thì chưa thay quần áo lần nào.
Ở quê cũng không cần thay đồ thường xuyên, nhất là mùa đông, mặc một bộ nửa tháng cũng không sao. Nhưng vấn đề là Xú Đản trước giờ được chăm kỹ, trắng trẻo sạch sẽ giờ nhem nhuốc thế này ai nhìn được thì nhìn chứ Trương Tú Hòa thấy ngứa mắt lắm.
Vừa hay cô nhớ ra mấy năm trước bà Triệu cho mảnh vải thanh lý may quần áo cho Mao Đầu. May xong Mao Đầu mặc vào nhìn t.h.ả.m họa quá lại còn không chịu mặc, khóc lóc đòi cái áo bao tải. Hai bộ quần áo ấy bị cô vứt xó dưới đáy rương định bụng nhỡ mình lại chửa thì dùng.
Kết quả Mao Đầu lên bảy rồi mà bụng cô vẫn im lìm. Mấy hôm trước dọn nhà lôi ra sửa sang lại, lót thêm bông thành bộ áo bông mới toanh.
“Xem nào, Xú Đản nhà ta đẹp trai quá!”
Trương Tú Hòa càng nhìn thằng con hờ càng ưng. Hồi trước mẹ chồng chê cô vụng về may xấu làm Mao Đầu xấu lây, giờ thì chứng minh tay nghề cô tuy không bằng thợ may nhưng cũng không đến nỗi nào. Xú Đản mặc vào chả đẹp như tranh đấy thôi?
“Mẹ cho con quần áo mới.” Xú Đản mặt mày rạng rỡ, khóe miệng cong lên ôm cổ Trương Tú Hòa thơm chùn chụt, “Xú Đản yêu mẹ nhất!”
“Đi chơi đi.” Trương Tú Hòa dắt Xú Đản ra ngoài dặn Mao Đầu, “Trông em cẩn thận, đừng để lạc.”
Mao Đầu bĩu môi:
“Khó lắm, Xú Đản là đứa không nghe lời nhất, nghịch như quỷ!”
Trương Tú Hòa không vui:
“Sao con cứ chê em nghịch thế? Mẹ thấy Xú Đản ngoan lắm, bảo gì nghe nấy, bảo ngồi yên là ngồi yên, có chạy lung tung bao giờ đâu. Mao Đầu...”
Cô nheo mắt nguy hiểm,
“Con không muốn chơi với em nên mới nói xấu em phải không?”
“Nó nghịch thật mà!” Mao Đầu gào lên oan ức, “Mẹ không tin thì hỏi Hỉ Bảo, Xú Đản cứ sểnh ra là chạy mất hút!”
Hỉ Bảo bên cạnh gật đầu lia lịa:
“Anh Mao Đầu nói đúng đấy ạ, Xú Đản hay chạy lắm, vèo cái là mất hút.”
Nói xong con bé cũng thấy lạ, sao Xú Đản ở cạnh bác cả lại không chạy nhỉ?
Chưa kịp nghĩ thông, tiểu Cường và tiểu Vĩ đã lao ra ngoài, tay giơ cao đồng 2 xu gọi với lại:
“Đi nhanh lên, ra Cung Tiêu Xã mua pháo tép chơi!”
Đám Xuân Lệ bản tính nhát gan không dám đi một mình, ở trong đội thì như ở nhà chứ ra khỏi đội là thấy lạ lẫm. Với lại con gái không thích pháo, thà mua thêm mấy cái kẹo ăn cho ngọt miệng còn hơn nghe tiếng nổ đì đùng.
Vì kẹo cũng bán ở Cung Tiêu Xã nên Xuân Lệ gọi các em:
“Đi thôi, đi mua kẹo ăn. Mao Đầu, Hỉ Bảo, đi nào!”
Cung Tiêu Xã không xa lắm nhưng hai đứa nhỏ chưa tự ra khỏi đội bao giờ, không biết đường nên phải đi theo anh chị.
Mao Đầu và Hỉ Bảo sờ túi kiểm tra tiền lì xì rồi nắm tay nhau lon ton chạy theo.
Để lại Xú Đản một mình: “…………!!!”
Xú Đản chợt bừng tỉnh quay lại chạy vào bếp xòe bàn tay trắng nõn về phía bà Triệu:
“Bà ơi, tiền mừng tuổi của con đâu? Anh chị có hết rồi, sao con không có?”
Bà Triệu câm nín nhìn cháu trai. Đứa nào bảo nó ngốc? Bà thấy nó khôn bỏ xừ, nói năng lưu loát còn biết đưa tiền cho "mẹ" giữ rồi quay lại xin thêm phần nữa... Ngốc chỗ nào?!
“Hôm qua bà đưa rồi.”
Bà Triệu không chiều mà vạch trần sự thật.
Nhưng Xú Đản không tin! À không, là nó quên sạch rồi.
“Không! Không không không!” Xú Đản lục tung túi áo túi quần, lộn cả túi ra ngoài. Tất nhiên chẳng có gì vì bộ này vừa thay xong mà. “Bà xem này, không có.”
Hai tay xòe ra, vẻ mặt vô tội hết mức, đôi mắt đen láy nhìn bà chằm chằm rơm rớm nước mắt:
“Bà ơi, các anh chị đều có, sao con không có? Không có...”
“Thôi thôi.”
Bà Triệu chịu thua thằng cháu trai này. Ngày thường thì thôi, mùng một Tết bà không muốn làm trẻ con khóc. Với lại bà nhận ra thằng bé này không giả vờ.
Nói chính xác là nó ngốc thật, không cần diễn.
Bà Triệu móc túi lấy thêm một xu đặt vào tay cháu rồi dặn:
“Cầm cho chắc, tiền mừng tuổi đấy, đừng có quay lại xin nữa nhé!”
Xú Đản hít mũi nước mắt biến mất tăm, dạ một tiếng rõ to rồi quay ngoắt chạy đến chỗ Trương Tú Hòa:
“Mẹ ơi, cho mẹ này. Sau này con kiếm thật nhiều tiền, con đưa mẹ hết!”
Trương Tú Hòa rất muốn đứng trước mặt bà Triệu Hồng Anh thề thốt rằng mấy lời này thật sự không phải do cô dạy. Nhưng mà rất nhanh cô liền nghĩ thông suốt, không phải cô dạy thì còn ai vào đây nữa? Đương nhiên là cái người đang nằm trong căn phòng đóng c.h.ặ.t cửa sổ ở phía tây kia dạy rồi.
Thế nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc ở đó. Xú Đản sau khi nộp tiền mừng tuổi lên lại cẩn thận dư vị lại chút sủi cảo vừa được ăn, ngay sau đó……
Cậu bé dậm đôi chân ngắn cũn lon ton chạy vội tới trước mặt Triệu Hồng Anh:
“Bà nội! Tiền mừng tuổi của con đâu?”
Triệu Hồng Anh: “……………” Biến đi chỗ khác chơi!!
Chấp nhặt gì với một đứa ngốc chứ? Bà Triệu không cho thêm tiền mừng tuổi cũng chẳng mắng cậu bé mà xoay người bốc một nắm hạt dưa, dạy cậu bé cách c.ắ.n hạt dưa.
Xú Đản không biết c.ắ.n hạt dưa, cậu bé chỉ biết dùng sức c.ắ.n một cái rồi lại dùng hai cái móng vuốt nhỏ mập mạp hỗ trợ bóc vỏ. Một nắm hạt bí tổng cộng cũng chỉ tầm hai mươi hạt, bà nhét hết vào túi cho cậu bé. Cứ thế Xú Đản đi theo bên cạnh Trương Tú Hòa, thành thật cúi đầu bóc hạt dưa, một lần bóc là bóc cả buổi sáng.
Trương Tú Hòa rửa bát xong quay đầu lại nhìn thấy cậu bé đang bóc hạt dưa. Chờ dọn dẹp xong bếp núc quay đầu lại nhìn cậu bé vẫn đang bóc hạt dưa, hoàn toàn là một bộ dạng ngoan ngoãn không để đâu cho hết chẳng có chút dấu hiệu nào muốn chạy đi chơi.
Quả nhiên cái gì mà Xú Đản không ngoan hay quấy khóc, tất cả đều là thằng nhóc Mao Đầu kia nói nhảm!!
……