Bà Triệu đang một lòng nhớ thương con trai út cũng không nhịn được khen:
“Món khoai tây này ngon đấy, lần sau có thể hầm nhiều hơn chút, rưới lên cơm ăn quá ngon, quá đưa cơm.”
Trương Tú Hòa: “……………”
Thôi, cô cứ câm miệng ăn cơm thì hơn.
Qua chuyện này Trương Tú Hòa hoàn toàn từ bỏ ý định học lỏm, ai bảo bản thân Hỉ Bảo cũng làm bừa đâu. Chờ lần sau gặp Mao Đầu kén cá chọn canh chê cô nấu cơm không thơm, cô sẽ mắng lại: Ăn được là được rồi, không thích thì tự đi mà nấu!
……
Thu đi đông đến.
Bất tri bất giác thời tiết lại chuyển lạnh. Điều khiến bà Triệu lo lắng là thằng tư nhà bà vẫn chưa gửi thư hồi âm.
Cùng lúc đó Tống Vệ Quân đeo ba lô quân dụng, bước xuống tàu hỏa xanh theo dòng người ra khỏi ga tàu hỏa tỉnh thành.
Từ tỉnh thành về công xã Hồng Kỳ còn rất xa, xuống tàu hỏa còn phải ngồi xe khách đường dài về thành phố rồi lại đổi xe mới về đến huyện. Hơn nữa xe về huyện một ngày chỉ có hai chuyến, gặp lúc không đủ nửa số khách, người ta còn chẳng thèm chạy, gọi mỹ miều là tiết kiệm tài nguyên quốc gia.
Cũng may loanh quanh luẩn quẩn mãi, cuối cùng Tống Vệ Quân cũng kịp về tới công xã Hồng Kỳ đã lâu không gặp ngay sau trận tuyết đầu mùa.
Dù đã nhiều năm không về nhà, Tống Vệ Quân cũng không đến mức quên cửa nhà mình ở đâu. Cấp 2 anh học trên huyện, hồi đó công xã Hồng Kỳ chưa có trường cấp 2. Mỗi chiều thứ bảy tan học, anh đều dắt em gái Cúc Hoa đi bộ từ trường huyện số 1 về nhà, sau đó chiều chủ nhật lại vội vàng quay lại trường.
Đi dọc theo con đường nhỏ gồ ghề về phía Đội sản xuất số 7, Tống Vệ Quân bước đi không nhanh không chậm nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện đáy mắt anh thỉnh thoảng thoáng qua một tia chột dạ.
Nói là càng gần quê nhà càng lo lắng cũng được hoặc cứ nói thẳng là anh đang làm chuyện xấu nên chột dạ. Càng đến gần nhà, anh càng căng thẳng, giữa ngày đông mà lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Cuối cùng cũng về đến nhà.
Mùa đông là thời gian nông nhàn, thường không có việc gì thì đa phần mọi người chọn cách ru rú trong nhà. Hơn nữa khi Tống Vệ Quân bắt xe về đến huyện đã là buổi chiều, lại đi bộ về đội sản xuất nên lúc này trời đã chập choạng tối.
Cả nhà đều có mặt.
Đương nhiên bao gồm cả bà Triệu Hồng Anh.
Tống Vệ Quân đứng trước cửa nhà chần chừ một chút rồi mới vươn tay đẩy cổng sân. Nhà chính và các phòng đều có tiếng người, ngay cả trong sân cũng có ba đứa trẻ đang nhảy nhót đắp người tuyết.
Hai nam một nữ, ba củ cải nhỏ bọc áo bông kín mít đang ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Tống Vệ Quân đương nhiên không biết ba đứa này, nhìn tuổi là biết đều sinh ra sau khi anh rời nhà nhập ngũ. Trên thực tế ấn tượng sâu sắc nhất của anh chỉ có Tống Cường nhà anh cả và Tống Vĩ nhà anh hai nhưng theo suy đoán của anh, kể cả hai thằng nhóc đó chắc cũng chẳng nhận ra anh nữa rồi.
Anh không biết ba đứa nhỏ, ngược lại ba đứa nhỏ cũng không biết anh.
Là đại ca đi đầu, Mao Đầu lúc này đang nheo mắt đ.á.n.h giá người mới đến từ trên xuống dưới.
Một bộ quân phục màu xanh, bên ngoài khoác thêm chiếc áo khoác quân đội dày dặn, đầu đội mũ quân nhân, chân đi giày giải phóng, ngay cả cái ba lô to đùng sau lưng cũng màu xanh quân đội……
Chưa đợi Mao Đầu mở miệng, Hỉ Bảo và Xú Đản đồng thời nổ tung.
“Mẹ ơi! Mẹ! Người xấu đến bắt Xú Đản này, mẹ ơi!”
“Bà nội ơi, nhà mình có khách, bà mau ra đây!”
Một đứa gọi mẹ, một đứa gọi bà nhưng lại khiến Tống Vệ Quân đoán được cô bé duy nhất kia là ai. Ai bảo mẹ anh từ khi cháu gái nhỏ Hỉ Bảo ra đời, mỗi lần viết thư là ba câu không rời Hỉ Bảo chứ? Tuy chưa gặp người thật nhưng nhìn tuổi tác và dáng vẻ này, cùng với phong cách gặp chuyện là gọi bà nội……
Chắc chắn là Hỉ Bảo không sai.
Tuy nhiên Tống Vệ Quân rõ ràng không tìm được cơ hội nhận người quen với cháu gái, bởi vì bà Triệu nghe thấy giọng điệu không đúng liền đẩy cửa nhà chính lao ra, cứ thế mặt đối mặt với đứa con trai thứ tư mà bà ngày đêm mong nhớ.
Một người đứng ở cửa nhà chính, một người bị chặn ở cổng sân.
“Tống! Vệ! Quân!”
Hốc mắt bà Triệu nóng lên, trong nhất thời muôn vàn suy nghĩ ùa về trong lòng, hóa thành hành động là đằng đằng sát khí xông ra dọa Tống Vệ Quân lập tức xin tha.
“Mẹ, con sai rồi, mẹ đừng giận, muốn đ.á.n.h muốn mắng tùy mẹ, dù sao lần này con có thể ở nhà đến tận qua năm mới, có rất nhiều thời gian cho mẹ dạy dỗ con……”
Tống Vệ Quân chỉ cảm thấy việc mình từ chối ý tốt đưa về nhà của đồng đội thật quá đúng đắn, nếu không để người khác nhìn thấy dáng vẻ hèn nhát này của anh, sau này còn mặt mũi nào mà dạy dỗ đám nhãi ranh kia nữa?
“Có thể ở đến qua năm mới?” Bà Triệu bị tin tức này làm cho chấn động một chút nhưng rất nhanh đã hoàn hồn, “Vậy mẹ sẽ xử lý mày đến tận qua năm mới!!”
“Tống Vệ Quân, trong lòng mày còn có cái nhà này không? Trong mắt mày còn có người mẹ này không? Một lần đi là đi biền biệt bao nhiêu năm, biết viết thư cho cái thằng ngốc Tống Vệ Dân kia, sao mày không biết viết cho mẹ một bức thư hả? Chỉ biết gửi tiền về thì có tác dụng gì? Ít nhất cũng phải báo bình an cho gia đình chứ!”
“Mày nói đi, hơn nửa năm gần một năm trời nay rốt cuộc mày đi đâu? Tại sao không hồi âm cho mẹ, tại sao?!”
“……”
Chờ những người khác Tống gia chạy ra nhìn, Tống Vệ Quân đã bị mắng cho co rúm như con chim cút, đứng chôn chân tại chỗ rụt cổ bó tay mặc cho mẹ ruột mắng xối xả vào mặt. Sau đó, khi bà Triệu tức đến mức trào nước mắt thì anh mới triệt để hoảng sợ.
“Mẹ, mẹ! Mẹ nghe con giải thích!”
Giải thích là cần thiết nhưng trước đó ít nhất cũng phải gọi người vào nhà đã chứ, làm ấm người rồi muốn tính sổ thế nào chẳng được?
Lão Tống đích thân ra khuyên vợ. Bảo không kích động là nói dối, nhìn thấy con trai út đã lâu không gặp, ngay cả lão Tống cũng không kìm được lấy mu bàn tay quệt mắt nhưng vẫn nghĩ nên gọi người vào nhà sưởi ấm trước đã rồi nói.
Hỉ Bảo tuy không rõ đầu đuôi câu chuyện nhưng cô bé cũng biết Tống Vệ Quân. Giống như bà Triệu mỗi lần viết thư đều nhắc đến Hỉ Bảo, bà cũng thường xuyên nhắc đến chú Tư tài giỏi trước mặt Hỉ Bảo. Về cơ bản, câu chuyện trước khi đi ngủ mỗi đêm từ nhỏ đến lớn của cô bé đều là về chú Tư……
Vừa nghe nói người mặc đồ quân nhân này là chú Tư Tống Vệ Quân trong truyền thuyết, Hỉ Bảo lập tức giúp đỡ khuyên:
“Bà nội ơi, cho chú Tư vào nhà đi ạ!”
Mao Đầu cũng hùa theo:
“Bà đừng giận nữa, trước kia bà chẳng phải luôn mong nhớ chú Tư sao? Giờ chú ấy về rồi còn gì?”
Xú Đản căn bản không dám lại gần, cậu bé vẻ mặt hơi sợ hãi trốn sau lưng Trương Tú Hòa, túm lấy vạt áo nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ ơi, ông ấy là ai thế? Ông ấy có bắt con đi không ạ?”
Còn có mấy anh em Tống Vệ Quốc kích động tiến lên vỗ vai em trai, mấy gã đàn ông hốc mắt cũng đỏ hoe.
Sau một hồi nhận người thân lộn xộn cộng thêm khuyên giải cuối cùng Tống Vệ Quân cũng được vào nhà chính, hơn nữa còn được uống nước đường đỏ do Hỉ Bảo bưng lên. Cũng chính lúc này, anh mới biết trong cái ca tráng men trên tay Hỉ Bảo đựng gì. Nhìn đôi mắt to đen láy của cháu gái, anh cũng chẳng khách sáo mà ngửa cổ uống một ngụm lớn, chép chép miệng cảm thấy dù là nhiệt độ hay độ ngọt đều cực kỳ hợp khẩu vị, ngon tuyệt.
Lúc này bà Triệu cuối cùng cũng bình ổn tâm trạng, sầm mặt ngồi xuống bên cạnh Tống Vệ Quân:
“Giờ mày có thể nói rồi đấy…… Mẹ muốn xem rốt cuộc mày có thể nói ra cái hoa cái lá gì không!”
“Mẹ, con bị thương chút ít khi làm nhiệm vụ, nằm viện quân khu nửa năm nhưng giờ khỏi hẳn rồi, thật đấy!”
Tống Vệ Quân cố gắng hết sức bày ra vẻ mặt chân thành. Đáng tiếc anh vừa nói câu đầu tiên, hốc mắt bà Triệu đã đỏ lên.
Dù có kiên cường đến đâu bà cũng là một người mẹ, làm mẹ sợ nhất chẳng phải là con mình xảy ra chuyện sao? Tống Vệ Quân xa nhà nhiều năm, bà Triệu lo lắng nhất chính là anh không biết tự chăm sóc bản thân rồi sinh bệnh, lại sợ anh làm nhiệm vụ nguy hiểm bị thương.
Giờ vừa nghe câu này, bà lập tức hiểu ra:
“Theo mẹ thấy, là lần này mày bị thương nặng, không giấu được nữa mới nghĩ đến chuyện về nhà chứ gì? Còn trước kia thì sao? Đã từng bị thương chưa? Đã từng ốm đau chưa? Mày nói đi, nói thật cho mẹ!”
Chắc chắn là có rồi.
Tròng mắt Tống Vệ Quân đảo lia lịa. Anh là quân nhân lại thuộc bộ đội đặc chủng, đừng nói lúc làm nhiệm vụ, ngay cả lúc huấn luyện cũng không biết bị thương bao nhiêu lần. Còn chuyện ốm đau bệnh nặng không có chứ bệnh vặt thì không tránh khỏi, thời gian huấn luyện đặc biệt lâu rồi, những chuyện này căn bản không thể tránh được. Anh còn nhớ hai năm đầu nhập ngũ, chỉ riêng mùa hè bị cảm nắng đã không biết bao nhiêu lần, có một lần mùa đông phải bò trên tuyết cả ngày, về ký túc xá xong đêm đó sốt lên đến 40 độ……
Vấn đề là những chuyện này không thể nói ra được!
Thực tế cũng chẳng cần nói, anh vừa khựng lại một cái chột dạ thì bà Triệu lập tức hiểu ngay.
“Cái đó…… Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.”
Bất đắc dĩ, Tống Vệ Quân chỉ có thể tung ra con át chủ bài. Anh vốn định ở nhà vài ngày, xem xét thời cơ rồi mới nói với mẹ. Nhưng nhìn trận thế trước mắt, thôi thì nói sớm cho xong chuyện, nếu không lát nữa mẹ anh lại bùng nổ một trận nữa.
Tuy nhiên anh cũng không hiểu rằng, cho dù nói ngay lập tức thì mẹ anh cũng vẫn sẽ bùng nổ như thường.
--
Hết chương 50.