Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 52.4: Tống Vệ Quân Đưa Đám Trẻ Lên Huyện Chơi (4)

Mấy năm nay huyện thành thay đổi không ít nhưng tiệm chụp ảnh vẫn chỉ có một cái. Khác biệt là, nhiều năm trước chỉ là một mặt tiền nhỏ xíu, giờ không chỉ rộng rãi hơn mà ảnh mẫu bày bên ngoài cũng nhiều và đẹp hơn. Đương nhiên người xếp hàng chờ cũng đông hơn.

Sắp Tết nếu rủng rỉnh tiền nong, nhiều gia đình vẫn chọn đến tiệm chụp ảnh chụp một tấm ảnh gia đình. Vì vậy người chờ đều là cả gia đình, nhìn thì đông nhưng thực ra chẳng bao lâu đã đến lượt Tống Vệ Quân.

Tống Vệ Quân kéo Hỉ Bảo lại, bảo thợ chụp ảnh chụp cho hai cha con một tấm. Dù thấy hơi lạ nhưng bác thợ cũng không nói nhiều, bảo hai người tạo dáng, chỉnh sửa một chút rồi chụp rất nhanh.

Một tấm ảnh giá một hào, chụp xong không lấy được ngay mà phải đợi vài ngày. Bác thợ xem sổ ghi chép hẹn Tống Vệ Quân năm ngày sau đến lấy.

“Chú, chú ơi!” Thấy sắp đi ra, Mao Đầu kéo tay Tống Vệ Quân, “Con cũng muốn chụp với chú một kiểu, con chưa được chụp ảnh bao giờ.”

Mao Đầu chưa được chụp ảnh nhưng cậu bé từng thấy ảnh cũ ở nhà. Nghe nói hồi đó ba cậu lập công lớn được chụp chung với các lãnh đạo. Theo lời Tống Vệ Quốc, cuộc đời anh ta chỉ có khoảnh khắc đó là huy hoàng nhất. Dù bà Triệu không cho treo ảnh ở nhà chính nhưng Tống Vệ Quốc rốt cuộc không nhịn được, treo ở chỗ bắt mắt nhất trong phòng mình vừa vào cửa là thấy, ngay cả nằm trên giường ngủ mở mắt ra cũng liếc thấy được.

“Xin chú đấy.”

Mao Đầu cực kỳ ghen tị với ba nhưng cậu bé cho rằng mình ăn ảnh hơn ba, nếu cậu cũng có một tấm ảnh chẳng phải mở mắt ra là thấy chính mình sao?

Tống Vệ Quân đưa tay nhéo má cậu bé:

“Sao con lại muốn chụp chung với chú?”

Nói thật lòng thì Mao Đầu muốn chụp ảnh một mình nhưng cậu biết khả năng được chụp đơn là không cao, đành lùi một bước xin chụp chung. Tuy nhiên lời này rõ ràng không thể nói ra, cậu đảo mắt bịa ngay lý do:

“Chú ơi, từ nhỏ con đã nghe bà kể chuyện về chú, con cực kỳ cực kỳ thích và sùng bái chú, nếu được chụp ảnh với chú thì con ngủ cũng có thể cười tỉnh!”

“Ái chà, thằng nhóc này khéo mồm gớm.” Tống Vệ Quân không làm khó, xoa đầu cậu bé rồi gọi bác thợ ảnh, “Bác ơi, chụp cho chúng cháu thêm một tấm nữa, cháu với thằng bé này.”

Mao Đầu sướng rơn, lúc chụp ảnh vẻ mặt hớn hở không giấu được, cười đến nỗi sắp lộ cả cái răng sún. Tống Vệ Quân thì trầm ổn hơn nhiều, lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc trông y như đang đứng gác.

Ảnh hẹn năm ngày sau lấy, Tống Vệ Quân cất phiếu hẹn rồi gọi bọn trẻ đi về.

Chụp ảnh tốn chút thời gian, ra khỏi tiệm ảnh thì cũng ngót nghét giữa trưa.

Lâu không lên huyện, Tống Vệ Quân cũng không rõ tiệm cơm quốc doanh ở đâu. Cũng may anh đã quen hỏi đường lại mặc quân phục nên dễ dàng hỏi được, gặp người rảnh rỗi tốt bụng còn dẫn đường giúp.

Được một bà cụ tốt bụng dẫn đường, họ chẳng tốn mấy công sức đã tìm thấy một tiệm cơm quốc doanh.

Tuy là giờ cơm nhưng tiệm cơm không đông khách lắm. Cả quán chừng mười cái bàn nhưng chỉ có ba bàn có người. Nhóm Tống Vệ Quân đông người nên đi thẳng vào chiếm cái bàn lớn nhất ở giữa.

Rất nhanh một nữ phục vụ tết hai b.í.m tóc to đi tới.

Thấy là quân nhân, cô ta cười cười chỉ vào thực đơn trên tường:

“Món ăn đều ghi trên đó, giá ở cạnh tên món, ngoài ra còn cần phiếu gạo.”

Tống Vệ Quân mang đủ phiếu gạo tiền càng không lo, anh sai ngay Mao Đầu vừa rồi lườm nguýt mình:

“Chẳng phải con bảo lần nào thi cũng được hai điểm 100 sao? Gọi món đi.”

“Con gọi á?”

Mao Đầu kích động, giờ khắc này cậu thấy chú mình đúng là người tốt, vội kéo Hỉ Bảo lại hai đứa chụm đầu rì rầm gọi món.

Thực ra hai đứa cũng chẳng biết gọi thế nào nhưng lời cô phục vụ vừa rồi chúng nghe lọt tai. Ăn cơm ở đây tốn tiền nên không được gọi món đắt quá. Hai đứa bàn bạc một hồi rồi gọi khoai tây sợi, đậu phụ Tứ Xuyên và một đĩa sủi cảo chay.

Tống Vệ Quân nhìn Mao Đầu với ánh mắt ghét bỏ, quay sang nói với phục vụ:

“Khoai tây sợi, đậu phụ Tứ Xuyên mỗi thứ một phần, sủi cảo thịt lợn cải trắng cho ba đĩa, thêm một bát thịt kho tàu nữa.”

“Chú tư là tuyệt nhất!”

“Chú tốt quá đi!”

Lũ trẻ reo hò ầm ĩ. Thực ra chúng không quá để ý ăn gì nhưng có thịt là chuyện tốt. Không ngờ không chỉ có sủi cảo thịt mà còn có thịt kho tàu, sướng quá đi mất!!

Tống Vệ Quân hào phóng xua tay:

“Tạm thế đã, lát nữa không no thì gọi tiếp.”

Sao lại không no được chứ? Tiệm cơm thời này làm ăn rất thật thà, đĩa nào đĩa nấy đầy đặn, tuy trình bày không đẹp mắt nhưng chắc chắn là no căng bụng.

Thấy cô con gái mới nhận dường như còn muốn nói gì, Tống Vệ Quân ghé tai cô bé nói nhỏ:

“Lát nữa chúng ta mua ít bánh nướng thịt về cho bà nội con ăn nhé.”

“Vâng ạ!!”

Hỉ Bảo luôn nhớ đến bà nội và Tống Vệ Quân luôn nhớ đến mẹ, nhờ có chung tín ngưỡng nên trong thời gian ngắn đã bồi dưỡng được tình cha con thắm thiết.

Tuy nhiên chờ món ăn lên bàn, Mao Đầu lại giở chứng.

Nếm một miếng khoai tây sợi lại nếm một miếng đậu phụ Tứ Xuyên, Mao Đầu nhíu mày, dù da cậu đen nhẻm cũng có thể nhìn ra vẻ không vui nồng đậm. Tống Vệ Quân đang định hỏi thì cậu đã mở miệng:

“Chú tư chú ngốc à? Mấy món này làm còn chẳng ngon bằng em gái con nấu, haizz, uổng công con hy vọng tràn trề.”

Tống Vệ Quân nghĩ nghĩ, em gái trong miệng Mao Đầu chỉ có thể là con gái Hỉ Bảo của anh. Nhưng anh cho rằng với mức độ cưng chiều Hỉ Bảo của mẹ anh, bà sẽ không để con bé phải học nấu nướng sớm thế chứ? Rốt cuộc Tống gia con cháu đầy đàn thiếu gì người làm.

Bên này Tống Vệ Quân chưa kịp nói gì, bên kia nữ phục vụ mặt đã dài ra như cái bơm.

Tuy cô ta chỉ là người bưng bê thu tiền nhưng cô ta rất tự hào về công việc này. Đặc biệt mỗi khi thấy thực khách ăn xong hài lòng rời đi hoặc vừa ăn vừa tấm tắc khen ngợi, cô ta càng cảm thấy công việc của mình vô cùng ý nghĩa.

Kết quả thì sao?!

Nếu không nể mặt anh quân nhân kia, nữ phục vụ thật muốn đuổi cổ đám này ra ngoài. Nhưng cô ta không dám, người có chút hiểu biết như cô ta biết rõ tấm huân chương kia có ý nghĩa gì. Dù không biết chi tiết nhưng tóm lại đó là người cô ta không dây vào được.

Ấm ức trốn sang một bên, mãi đến khi bên đó ăn xong cô ta mới qua thu tiền và phiếu gạo. Lẽ ra gọi món xong là phải thu ngay nhưng đó cũng chỉ là hình thức, dù sao từ lúc đi làm đến giờ cô ta chưa gặp ai ăn quỵt cả.

“Tổng cộng là một đồng hai hào tám xu, thêm sáu lạng phiếu gạo.”

Món thịt đặc biệt đắt, riêng đĩa thịt kho tàu đã bảy hào. Món chay thì rẻ, sủi cảo tuy có thịt nhưng cũng không quá đắt vì sủi cảo thuộc loại lương thực chính cần phiếu gạo.

Nữ phục vụ vừa nhận phiếu gạo và tiền vừa liếc nhìn bàn ăn, tức khắc nghẹn họng trân trối.

Cái thằng nhóc than đen vừa rồi chê ỏng chê eo lại là đứa ăn nhiệt tình nhất. Những người khác đã buông đũa chỉ có mình nó vẫn cắm cúi ăn, hơn nữa còn vơ vét hết thức ăn thừa về phía mình, ăn xong còn không quên l.i.ế.m sạch đĩa, đặc biệt là đĩa thịt kho tàu l.i.ế.m đến nỗi……

Ha hả, sạch bong kin kít như vừa rửa xong.

Không nhịn được, nữ phục vụ mở miệng hỏi:

“Chẳng phải bảo không ngon sao? Sao nhóc ăn nhiệt tình thế?”

Mao Đầu nghe vậy nhưng không đáp ngay, mà cố nhét nốt miếng cuối cùng vào bụng lúc này mới ngẩng đầu nhìn cô ta:

“Chị ngốc à? Mất tiền mua mà không ăn, tiền nhà chị là gió cuốn đến chắc?”

Hỉ Bảo ngưỡng mộ nhìn anh Mao Đầu vì anh cô bé lại bày ra tư thế kinh điển: hai tay chống nạnh, khí thế ngút trời vẻ mặt "anh đây có lý nhất".

Lại nhìn cô phục vụ kia…………

Tức c.h.ế.t đi được, nếu không phải mày đi cùng một sĩ quan, bà đây nhất định đá đ.í.t bọn mày ra khỏi cửa!!

Lúc này, nữ phục vụ vẫn chưa biết mình đã chọc phải một nhân vật đáng sợ đến mức nào. Không phải Tống Vệ Quân, anh chẳng rảnh hơi đâu mà so đo mấy chuyện vặt vãnh này. Đáng sợ chính là Mao Đầu. Lần đầu lên huyện, cậu bé luôn nỗ lực quan sát, vừa quan sát vừa ghi nhớ trong lòng để về còn diễn lại cho cả nhà, họ hàng và bà con lối xóm xem.

Suốt dọc đường cậu bé đã lên kịch bản sẵn rồi: chỗ cổng vào huyện một màn, trạm lương thực một màn, cửa hàng bách hóa lớn một màn. Còn có tiệm chụp ảnh, và cả……

Tiệm cơm quốc doanh!!

Thực ra ấy mà, cậu bé lên huyện lần này không phải tai họa cho người thành phố, mà là ngày tận thế của người nhà. Dạo trước vất vả lắm mới được yên ổn một thời gian, kết quả là dồn hết vào vụ này đây.

--

Hết chương 52.