Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 53.1: Hỉ Bảo Muốn Ăn Thịt Thịt Thịt (1)

“Vệ Quân về rồi kìa!”

“Mẹ chú ngày nào cũng nhắc chú đấy!”

“……”

Tống Vệ Quân dẫn theo một đoàn củ cải nhỏ về đến đội sản xuất thì đã khoảng một giờ chiều. Vào giờ này, cộng thêm hôm nay thời tiết khá đẹp, không có tuyết lại có nắng nên trong đội có không ít người ra ngoài đi dạo, hoặc đi gánh nước giếng hoặc lên núi nhặt thêm ít củi. Cũng có người chạy ra trại heo ngó nghiêng, vừa mong sớm được chia thịt heo lại vừa hy vọng nuôi thêm mấy ngày cho heo béo thêm chút nữa.

Chuyện Tống Vệ Quân về mọi người trong đội đã nghe Triệu Kiến Thiết nói rồi nên cũng không quá ngạc nhiên, chỉ vội vàng chào hỏi anh tiện thể giới thiệu về anh cho lũ trẻ con trong nhà biết.

Lớp người trước và cùng thế hệ thì đều biết Tống Vệ Quân nhưng lứa Hỉ Bảo thì khác, phần lớn lúc đó còn chưa sinh ra, mà dù có sinh ra rồi như Tống Cường và Tống Vĩ thì cũng chẳng nhớ chuyện hồi nhỏ. Giờ thấy Tống Vệ Quân mặc quân phục thẳng thớm oai vệ, đám nhóc con tò mò không thôi, lần đầu tiên cảm thấy chuyện ngày xưa các cụ kể cũng thú vị ra phết.

Ngược lại Tống Vệ Quân sau khi cười chào hỏi mọi người thì lẩm bẩm đầy nghi hoặc:

“Sao trong đội lại có nhiều gương mặt lạ thế nhỉ?”

Hỉ Bảo lập tức trả lời:

“Ba ơi, đấy là các thanh niên trí thức. Chú Kiến Thiết bảo họ đều từ thành phố lớn đến đấy ạ.”

“À đúng rồi, thanh niên trí thức về nông thôn, ba quên khuấy mất chuyện này.” Tống Vệ Quân cười xoa đầu Hỉ Bảo, “Thế thầy cô giáo của các con cũng là thanh niên trí thức à?”

“Thầy hiệu trưởng Tằng là thanh niên trí thức, vợ chú Kiến Khiêu cũng là thanh niên trí thức ạ.” Hỉ Bảo kể những gì mình biết, khóe mắt liếc thấy Mao Đầu đang nóng lòng muốn thử, vội chỉ vào Mao Đầu,

“Anh con biết hết tất cả thanh niên trí thức trong đội đấy, ba bảo anh ấy kể cho.”

Bảo Mao Đầu kể…… thì không phải là kể chuyện mà là diễn kịch.

Tống Vệ Quân mới về đương nhiên chưa biết “nội công thâm hậu” của Mao Đầu đáng sợ đến mức nào, chỉ thấy thằng nhóc đen nhẻm này cũng lanh lợi. Tuy nhiên anh rất nhanh sẽ hiểu ra thôi.

Trên đường về nhà Mao Đầu chỉ vừa khua tay múa chân vừa kể sơ qua về tình hình thanh niên trí thức. Giờ cậu chàng không còn hứng thú diễn lại chuyện thanh niên trí thức nữa, rốt cuộc thì cơn sốt cũng qua rồi. Hơn nữa mấy năm gần đây thanh niên trí thức dù mới hay cũ đều có vẻ cam chịu số phận. Nghĩ cũng phải, ban đầu tính toán về nông thôn hai ba năm là có thể trở lại thành phố nhưng giờ tính kỹ thì người lâu nhất đã ở Đội sản xuất 7 bảy tám năm rồi, ai biết còn có thể về thành phố hay không hoặc bao lâu nữa mới được về.

Thanh niên trí thức ngoan ngoãn rồi, Mao Đầu liền mất hứng thú với họ. Cậu cảm thấy cô phục vụ tết hai b.í.m tóc ở tiệm cơm quốc doanh thú vị hơn nhiều.

Vừa về đến nhà, Mao Đầu không nói hai lời làm ngay động tác mở màn quen thuộc:

“Dừng tay!!”

Hỉ Bảo buông tay Tống Vệ Quân ra đầu tiên, lon ton chạy đi lấy ghế nhỏ còn không quên lấy cho ba một cái, vẫy tay gọi ba ngồi xuống sau đó chống cằm, mắt sáng lấp lánh nhìn Mao Đầu.

Mấy đứa trẻ khác cũng đã sớm chuẩn bị, đứa lấy ghế đẩu đứa lấy ghế tựa, đứa thì tìm một vị trí đẹp ngồi xổm xuống xem kịch. Ngay cả Xú Đản vốn luôn bám theo Trương Tú Hòa cũng không nhịn được thò đầu ra khỏi bếp, bộ dạng lưỡng lự vừa không nỡ xa mẹ lại vừa muốn xem anh Mao Đầu diễn kịch.

Tống Vệ Quân còn đang ngơ ngác thì Mao Đầu đã bắt đầu diễn rồi.

Cậu vẫn một mình đóng nhiều vai cộng thêm lời dẫn chuyện. Nhân vật chính không phải cậu mà là cô phục vụ tiệm cơm quốc doanh, vai phụ là chính cậu còn có Tống Vệ Quân trong vai quần chúng kiêm lời dẫn.

Vai quần chúng thì khỏi cần nói nhiều, chỉ nói vai chính, Mao Đầu diễn tả cô phục vụ sống động như thật: từ vẻ kiêu ngạo ban đầu đến vẻ nịnh nọt khi nhìn thấy Tống Vệ Quân, sau đó là phẫn nộ, nghẹn khuất và cuối cùng là vẻ mặt chán đời khi bị cậu mắng cho vuốt mặt không kịp, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà thu tiền và phiếu gạo rồi bỏ đi……

Người trong nhà đã sớm quen với việc Mao Đầu thỉnh thoảng lại lên cơn diễn sâu thế này nhưng vì dạo trước cậu chàng khá ngoan ngoãn một thời gian nên việc cậu tái phát bệnh diễn kịch cũng khiến mọi người hơi ngạc nhiên. Tuy nhiên ngạc nhiên xong thì thôi, ai làm việc nấy chỉ có bọn trẻ con là quấn lấy Mao Đầu đòi diễn lại lần nữa, chúng muốn xem lại cho đã.

Thế là Mao Đầu lại bắt đầu diễn, lần này không phải chuyện ở tiệm cơm quốc doanh nữa mà là chuyện mua lương thực ở trạm lương thực……

Tống Vệ Quân được mở rộng tầm mắt thật sự. Chờ màn kịch hạ màn, anh không nhịn được nói:

“Mao Đầu khá đấy, bồi dưỡng thêm đưa vào đoàn văn công cũng hợp lắm. Nào, hát thử hai câu xem, luyện giọng một chút.”

Hỉ Bảo ngơ ngác nhìn anh:

“Luyện giọng là gì ạ?”

“Là hát ấy mà, Hỉ Bảo không biết à?” Thấy con gái lắc đầu, Tống Vệ Quân mới sực nhớ ra, “À đúng rồi, trường học không có môn âm nhạc. Không sao, để ba dạy mấy đứa.”

Thời buổi này không được tùy tiện hát hò, muốn hát cũng phải hát nhạc đỏ cách mạng. Ở cái vùng quê này chẳng ai biết mấy thứ đó. Thanh niên trí thức thì có thể biết nhưng ngay cả giáo viên trường học cũng chẳng vô duyên vô cớ đi dạy cái này.

Nhưng Tống Vệ Quân thì biết!

“Ba làm mẫu trước nhé…… Tôi là một người lính, đến từ nhân dân, đ.á.n.h bại bọn cướp Nhật, tiêu diệt bọn phỉ Tưởng.”

“Nào, học từng câu một nhé. Bắt đầu từ câu đầu tiên: Tôi là một người lính!……”

“Nhớ kỹ, hát bài này phải thật tự hào, phải có khí thế, phải hát ra được niềm vinh dự! Không sợ hát sai nhạc quan trọng là phải tự tin!”

Hỉ Bảo và Mao Đầu nhìn Tống Vệ Quân với ánh mắt sùng bái, mấy đứa trẻ khác thì nhìn nhau vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. Nhưng dù sao chúng cũng chưa từng nghe người khác hát bao giờ, chú tư bảo học thì học thôi!

Vừa nói đến chuyện học, dù chỉ là học hát quân ca thì người học nhanh nhất vẫn là Mao Đầu, đồng thời cậu cũng là người học tốt nhất.

Mấu chốt nằm ở cái khí thế dũng cảm tiến lên đầy tự tin ấy, người thường không có được. Đặc biệt là mấy cô bé như Hỉ Bảo, hát vừa mềm vừa nhẹ, nghe thì hay đấy nhưng……

Phải tự hào!

Phải có khí thế!

Phải có niềm vinh dự!

Tuyệt đối không được sợ hát sai nhạc!

Đám Hỉ Bảo cuối cùng cũng bỏ cuộc, chỉ có Mao Đầu là học nghiêm túc và khắc khổ nhất còn liên tục hỏi thăm về chuyện đoàn văn công.

Tống Vệ Quân thật ra không rành lắm về đoàn văn công. Ban đầu anh huấn luyện ở bộ đội thường, lúc đó thỉnh thoảng còn tiếp xúc với đám người đoàn văn công. Sau này do thành tích quá xuất sắc nên anh được điều sang đơn vị tác chiến đặc biệt, từ đó về sau ngoài đồng đội ra thì nơi anh quen thuộc nhất e là trạm xá.

Thấy cháu trai hỏi dồn, Tống Vệ Quân vốn định lảng tránh cho qua chuyện nhưng Hỉ Bảo cũng hùa theo mè nheo:

“Ba ơi, kể cho chúng con nghe đi, ba kể nhiều thêm chút nữa đi mà.”

Trong nháy mắt Tống Vệ Quân đổi ý ngay.

“Đoàn văn công ấy à, thực ra cũng chẳng sướng đâu. Đừng nhìn cường độ huấn luyện của họ nhẹ hơn bọn ba nhưng cũng đều phải dậy sớm cả. Đơn vị tác chiến bọn ba mỗi ngày 5 giờ tập hợp ở thao trường, chạy mười vòng quanh sân khởi động gân cốt trước. Họ thì không cần ra thao trường, tìm bừa một bãi đất trống là bắt đầu luyện giọng.”

Vắt óc nhớ lại chút chuyện về đoàn văn công, Tống Vệ Quân cũng thấy hối hận. Biết thế con gái nhỏ hứng thú như vậy, năm xưa anh đã chẳng chọc giận cô nữ binh kia bỏ đi sớm thế, giờ muốn kể cũng chỉ có mấy câu nói đi nói lại.

Hỉ Bảo lại hỏi:

“Luyện giọng là gì ạ? Giọng nói thì luyện thế nào?”

Mao Đầu càng nhìn Tống Vệ Quân chăm chú hơn. Chí hướng của cậu vẫn chưa thay đổi, tiếc là tiến bộ không lớn, vất vả lắm mới tóm được cơ hội đương nhiên phải cố gắng ghi nhớ hết thảy kiến thức hữu ích.

Tống Vệ Quân thấy chuyện này rất khó hình dung, dứt khoát bắt chước một chút:

“…… Đại khái là như thế này này. Nhớ kỹ là không được gân cổ lên mà gào, như thế sẽ hỏng giọng mất. Phải dùng khí thế giống như hát quân ca ấy, không phải bảo con hát to mà là phải tự tin, cứ như thể trước mặt là kẻ địch con phải có sát khí.”

“Vâng, sát khí!”

Mao Đầu gật đầu mạnh một cái.

Chờ Mao Đầu rốt cuộc cũng nắm được tinh túy của bài hát thì cơm tối cũng đã xong. Tuy buổi trưa ăn no nê rồi nhưng đám nhóc tì vẫn bay nhanh vào nhà chính.

Lúc này Tống Vệ Quân đột nhiên nhớ ra một chuyện, móc từ trong túi ra giấy chứng nhận, đưa cho Tống Vệ Quốc:

“Anh cả, em cũng không rành chuyện chuyển hộ khẩu lắm, anh xem giúp em xem mấy thứ này đủ chưa?”