Hỉ Bảo khuyên anh:
“Ở đây nhà nào điều kiện cũng khó khăn, thỉnh thoảng được nếm chút thịt là tốt rồi. Anh đừng đòi hỏi nữa, chờ ăn hết chỗ này là đến lúc mổ heo chia thịt rồi. Với lại anh xem nhà mình còn có thịt ăn, Đội sản xuất 8 bên cạnh gạo còn chẳng có mà nấu, em nghe bà hai bảo bên đó có người phải ăn đất rồi đấy.”
Tim bà Triệu treo lơ lửng trên không trung chỉ sợ Hỉ Bảo bị Mao Đầu dụ dỗ nói ra câu "thịt thịt thịt". Nếu thật sự như vậy, bà sợ mình không nhịn được sẽ nói toạc sự thật với Hỉ Bảo, bằng không cái mạng già này sớm muộn gì cũng đi tong. Không chỉ bà đâu, cũng may là con trai thứ tư dưỡng thương xong mới về nhà nếu không cũng bị hành cho c.h.ế.t.
May mắn, may mắn là Hỉ Bảo vẫn tỉnh táo không bị Mao Đầu dụ dỗ……
“Thằng ranh Mao Đầu kia!!”
Bà Triệu đột nhiên gầm lên một tiếng, dọa Mao Đầu suýt ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt đen nhẻm cũng tái đi đôi chút.
“Dạ?”
“Đi, bà dẫn mày sang hàng xóm chơi, để bà hai mày xem mày biểu diễn cái gì nhỉ…… Cô phục vụ tiệm cơm quốc doanh à? Đúng, diễn cái đó đi.”
Bà Triệu túm lấy Mao Đầu lôi đi, bà quyết định có cơ hội là phải cách ly hai đứa nhỏ này.
Mao Đầu ngơ ngác nhưng câu tiếp theo của bà Triệu khiến cậu vui vẻ ngay lập tức.
“Mày ngoan ngoãn nghe lời, mai bà bảo mẹ mày nấu thịt cho ăn, chờ mổ heo chia thịt, bà rán tóp mỡ cho mày ăn.”
“Vâng!!”
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, Mao Đầu cảm thấy bà nội mình là người bà tốt nhất trên đời!
……
Sáng sớm hôm sau, chưa đợi Tống Vệ Quân đi tìm Triệu Kiến Thiết thì anh ta đã tự mò đến. Ý tưởng của hai người không hẹn mà gặp, đều muốn tìm thêm người cùng lên núi một chuyến, nhỡ đâu có lợn rừng thật thì tiện tay trừ hại luôn.
Thực ra Triệu Kiến Thiết đã sớm có ý định này, tính ra thì từ lần đầu tiên bà Triệu đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng. Nhưng anh ta vẫn chưa thực sự hành động, chủ yếu là vì cảm thấy không có người đáng tin cậy. Người khác không biết chứ anh ta còn lạ gì bà cô mình chỉ được cái mẽ ngoài? Vừa hay giờ Tống Vệ Quân ở nhà, anh ta tìm thêm mấy thanh niên trai tráng vác d.a.o vác b.úa lên núi, dù có gặp lợn rừng thật cũng chẳng sợ.
Hai người bàn bạc rất nhanh đã ấn định thời gian. Việc gấp không nên chậm trễ, hôm qua vừa ăn uống no nê, hôm nay cũng chẳng có việc gì quan trọng, dứt khoát tập hợp nhân lực lên núi ngay. Bên Triệu gia có hơn chục thanh niên trai tráng, Tống gia cũng có bốn người lại gọi thêm mấy cán bộ đội và người khỏe mạnh, gom được khoảng hai ba mươi người là ổn.
Đúng rồi, còn phải mang theo ch.ó nữa.
Ở nông thôn nhà nào cũng nuôi ch.ó, toàn là ch.ó ta to khỏe. Triệu Kiến Thiết tìm hơn chục con ch.ó ta đang độ sung sức và hung dữ mang đi cùng hết. Chẳng mấy chốc đoàn người cùng bầy ch.ó hùng hổ tiến lên núi.
Bà Triệu nhìn theo mấy thằng con ngốc nhà mình và thằng cháu ngốc nhà mẹ đẻ lên núi, dù có thêm Tống Vệ Quân thông minh đi cùng thì bà cũng chẳng ôm chút hy vọng nào.
Ngọn núi phía sau là nơi họ đốn củi bao đời nay, mấy trăm năm trước cũng chưa từng nghe nói có lợn rừng. Bà đoán dù có lợn rừng thật thì chắc cũng trốn tít trong rừng sâu, nếu không phải ông trời sai khiến nó chạy xuống núi nộp mạng thì làm sao nó có thể mò xuống đây được?
Sự thật đúng như vậy. Tống Vệ Quân cùng Triệu Kiến Thiết và mọi người hừng hực khí thế lên núi nhưng tìm kiếm hồi lâu cũng không thấy bóng dáng lợn rừng đâu.
Cũng không phải hoàn toàn không thu hoạch được gì. Tống Vệ Quân nhân cơ hội dò hỏi xem rốt cuộc lúc trước mẹ mình đã làm gì:
“Sao mẹ em đ.á.n.h c.h.ế.t được lợn rừng thế? Đừng lấy mấy chuyện ma quỷ ra lừa em, cái gì mà một tát đập nát óc lợn rừng, anh nghĩ em tin được à?”
Triệu Kiến Thiết vuốt mặt, do dự mãi mới nói ra sự thật.
Lần đầu tiên anh ta chỉ đoán là con lợn rừng tự vấp ngã đập đầu ngất xỉu, tình huống cụ thể thế nào thì không rõ. Nhưng lần thứ hai anh ta tận mắt chứng kiến cô mình lùa con lợn rừng chạy khắp đội sản xuất, trơ mắt nhìn con lợn rừng đ.â.m sầm vào tường c.h.ế.t tươi……
“Mẹ cậu cũng tài thật đấy!”
Tống Vệ Quân gật đầu:
“Mẹ em đúng là rất tài.”
Cái tài nhất không phải là làm c.h.ế.t lợn rừng mà là bà chẳng biết sợ là gì. Nên khoác lác thì khoác lác, nên khoe khoang thì khoe khoang, đối mặt với huy hiệu “anh hùng trừ hại” cấp trên trao tặng cũng chẳng chút chột dạ đỏ mặt, thậm chí còn đặc biệt viết thư kể cho con trai ở ngàn dặm xa xôi nghe bà mẹ này tài giỏi thế nào.
Lần này lên núi tìm lợn rừng cuối cùng tay trắng trở về nhưng mọi người vẫn rất vui. Tuy được ăn thịt heo là chuyện tốt nhưng ai cũng không muốn thỉnh thoảng lại náo loạn một trận thế này. Có người suy đoán, lần đầu bà Triệu xử lý con heo nái, lần thứ hai heo đực đến báo thù cho vợ còn con hôm qua chắc là con của hai con trước? Lớn lên đủ lông đủ cánh liền muốn báo thù cho ba mẹ?
Tuy giả thuyết này nghe không đáng tin lắm nhưng lại được vô số người ủng hộ, ngay cả ba anh em Tống gia cũng thấy rất có lý.
Cũng may giờ nhà lợn rừng tuyệt tự rồi, những ngày tiếp theo có thể sống yên ổn.
Bị chuyện lợn rừng làm gián đoạn, hai ngày sau Tống Vệ Quân mới nhớ ra hôm gặp lợn rừng là anh đi lấy ảnh ở huyện, vội vàng móc ra đưa cho mẹ.
Tổng cộng có hai tấm ảnh, một tấm Tống Vệ Quân chụp cùng Hỉ Bảo, tấm kia chụp cùng Mao Đầu. Vì chỉ là ảnh hai người, loại ảnh 4 tấc đen trắng bình thường nhất nên hình người thì nhìn rõ, điểm duy nhất hơi cay mắt là hàm răng trắng bóc của Mao Đầu.
Tống Vệ Quân chụp chung với con gái, Hỉ Bảo cũng cười lộ răng nhưng vì cô bé da trắng nên chỉ thấy nụ cười rạng rỡ. Ngược lại tấm của Mao Đầu, tuy Tống Vệ Quân cũng không trắng trẻo gì nhưng so với Mao Đầu vẫn còn kém xa. Hơn nữa hôm đó Mao Đầu mặc cái áo vải bố màu đen may rộng thùng thình, người đen, đầu đen, quần áo cũng đen trừ hàm răng trắng bóc ra thì chỗ nào cũng đen thui.
Bà Triệu ngắm nghía hồi lâu, không nhịn được nói một câu thật lòng:
“May mà thằng Mao Đầu không chụp chung với Hỉ Bảo, không thì mẹ chẳng dám nhìn.”
Nhét tấm ảnh con trai và cháu gái lại cho Tống Vệ Quân, bà Triệu dặn dò:
“Mày cất kỹ vào, nhớ là vật bất ly thân, ngủ cũng phải để dưới gối, lúc đi làm nhiệm vụ càng không được quên nhất định phải nhớ kỹ đấy!”
“Vâng, con nghe lời mẹ hết.”
Thấy Tống Vệ Quân đồng ý, bà Triệu mới hài lòng cất tấm ảnh kia đi. Mao Đầu thế nào không quan trọng, quan trọng là trong tấm ảnh này có con trai út của bà.
Cũng may mấy ngày nay bữa nào cũng có thịt heo ăn, Mao Đầu đã sớm quên béng chuyện chụp ảnh. Chờ thịt lợn rừng ăn hết cũng đến lúc mổ heo chia thịt.
Dù năm nay có nạn châu chấu nhưng cũng không ảnh hưởng đến thức ăn cho heo. Vẫn là câu nói cũ, xã viên thà thắt lưng buộc bụng chứ không muốn để heo ăn ít đi một miếng. Tuy nhiên đó cũng chỉ là nói thế thôi, nếu thực sự đến mức c.h.ế.t đói thì ai còn quan tâm nhiều thế được. Như Đội sản xuất 8 bên cạnh, hôm nọ Hỉ Bảo kể bên đó đã đến bước đường cùng, lương thực cứu tế có đấy nhưng số lượng không nhiều chỉ vừa đủ để không c.h.ế.t đói thôi.
Con người ta ấy mà, muốn sống tốt thì chỉ có thể dựa vào chính mình chứ không phải ngửa tay chờ cấp trên cứu tế.
Các đội sản xuất khác tuy không đến mức thê t.h.ả.m nhưng năm nay e là cũng không được cái Tết ấm no.
Ngược lại bên này càng gần đến Tết tin vui càng nhiều. Nông nhàn mà, hơn nữa trong điều kiện bình thường, tháng Chạp và tháng Giêng nhiều ngày tốt. Tuy giờ là xã hội mới, không chú trọng mấy tư tưởng phong kiến cũ kỹ nhưng kết hôn vẫn muốn chọn ngày lành tháng tốt. Vì vậy từ đầu tháng Chạp đến giờ trong đội đã có năm đôi lên xe hoa.