Ngoài đám cưới còn có chuyện xem mắt.
Dù sao cũng là ở nông thôn, phần lớn vẫn dựa vào bạn bè thân thích giới thiệu. Khác với ngày xưa, giờ trước khi quyết định, hai bên nam nữ sẽ gặp mặt trò chuyện vài lần rồi mới bắt đầu bàn chuyện cưới xin.
Tống gia đã mười một mười hai năm không trải qua chuyện này. Nếu là mọi năm thì chẳng ai để ý, rốt cuộc cháu trai lớn nhất là Tống Cường sang năm mới mười sáu tuổi. Nếu là con gái thì nên để ý sớm nhưng con trai thì vội gì? Dù sao lão Tống và bà Triệu đều không vội.
Nhưng năm nay chẳng phải Tống Vệ Quân đã về rồi sao?
Hỉ Bảo ngồi trên ghế nhỏ trước cửa nhà chính chống cằm xem Mao Đầu đắp người tuyết trong sân, Xú Đản bên cạnh không biết là đang giúp hay đang phá đám. May mà Mao Đầu yêu cầu với Xú Đản rất thấp, chỉ cần không chạy lung tung thì muốn làm gì cũng được.
Trong nhà chính bà Triệu khuyên can mãi mới từ chối được một người quen cũ đến làm mai, vừa định tiễn khách thì nghe Hỉ Bảo gọi to:
“Bà nội! Bà hai đến tìm bà ạ.”
Bà Triệu tiễn người làm mai ra về trước quay lại đóng cổng sân, sa sầm mặt mày lườm bà Triệu Hồng Hà:
“Tao nói trước nhé, đừng lôi chuyện chị em ruột ra không thì đừng trách tao không nể tình!”
“Gì cơ?” bà Triệu Hồng Hà hoàn toàn không hiểu chị mình đang diễn vở nào nhưng nhìn sắc mặt thì cũng đoán ra được phần nào, “Em từ bé chẳng phải đều nghe lời chị sao? Có bao giờ dám chống đối chị đâu?”
Cũng phải. Bà Triệu mời em gái vào nhà ngồi rồi hỏi có chuyện gì.
Không ngờ, bà Triệu Hồng Hà vỗ tay cái đét, hớn hở nói:
“Em đến rủ chị đi xem kịch vui đây! Thằng Vệ Quân nhà chị ấy mà, đúng là được người ta quý. Từ hôm nó về đến giờ không ngớt các bà các thím đến nhà em hỏi đông hỏi tây, còn có mấy cô chưa chồng đỏ mặt hỏi thăm em. Chị yên tâm, yên tâm, em mới không thèm lo chuyện bao đồng này đâu. Nếu em không gả vào Tống gia lại có con gái thì nhất định làm mối cho Vệ Quân, tiếc là hai chị em mình là họ hàng gần.”
Hai bà là chị em họ, nếu gả cho hai nhà khác nhau, sinh con……
“Thì hai đứa trẻ cũng là bà con mà! Giờ là xã hội mới, không thịnh hành chuyện thân càng thêm thân đâu!” Bà Triệu chặn họng em gái, quay đầu mới phản ứng lại, “Mày gả cho chú em chồng tao, mày còn sinh ba thằng con trai thì làm mối cái khỉ gió gì!”
“Không phải, em rủ chị đi xem kịch mà. Vừa rồi em đi từ ngoài về thấy khối cô chưa chồng với vợ trẻ sán đến trước mặt Vệ Quân nhà chị đấy.”
Bà Triệu Hồng Hà vừa nói vừa kéo chị đi ra ngoài, quyết tâm để chị tận mắt chứng kiến Tống Vệ Quân được hoan nghênh đến mức nào.
Hỉ Bảo còn đang ngẩn người, Mao Đầu bên cạnh đã nhảy dựng lên kéo Hỉ Bảo chạy theo. Trước khi chạy ra khỏi cổng, cậu còn không quên dọa Xú Đản phát khóc:
“Mau về tìm mẹ đi, mẹ biến mất rồi!”
Xú Đản vốn định chạy theo, nghe vậy sợ quá quay đầu chạy thẳng xuống bếp gào lên:
“Mẹ ơi!!”
Giải quyết xong nhân tố không ổn định, Mao Đầu và Hỉ Bảo chạy như bay trên bờ ruộng. Chủ yếu là Mao Đầu chạy trước, Hỉ Bảo theo bản năng chạy theo anh. Hai đứa nhỏ rất nhanh đã đuổi kịp hai bà chị em Triệu gia thậm chí còn vượt qua họ.
“Anh, mình đi đâu thế?”
“Đi tìm chú Tư chứ đâu!”
Mao Đầu chạy nhanh như gió, lúc này cậu mới thấy ngày thường đuổi theo Xú Đản cũng có cái lợi, ít nhất thời khắc mấu chốt không bị rớt lại phía sau. Hỉ Bảo cũng vì hay chạy theo anh nên dù thở hổn hển nhưng vẫn theo kịp.
Đằng kia Tống Vệ Quân đang ở cùng Triệu Kiến Thiết.
Trại heo đang thu xếp mổ heo. Tuy nhiên có lẽ do có vụ lợn rừng trước đó làm nền nên lần này mổ heo chia thịt không vội vã như trước. Đương nhiên các nhà đều cử người đến nhưng nhìn tình hình này, trước mặt Triệu Kiến Thiết phụ trách đăng ký công điểm chẳng có mấy người, ngược lại xung quanh Tống Vệ Quân đang rảnh rỗi đứng một bên thì vây kín các bà các cô, các chị em, thậm chí còn có mấy nữ thanh niên trí thức mắt cao hơn đầu mãi chưa tìm được đối tượng.
Nhờ phúc của tính keo kiệt của Tống Vệ Quân, lần này về nhà toàn thân anh từ trên xuống dưới đều là đồ bộ đội phát. Người có chút kiến thức nhìn qua quân hàm trên vai anh là biết anh có năng lực thực sự, dù không biết tình hình cụ thể nhưng hỏi thăm chút về tiền phụ cấp là đoán được tám chín phần mười.
Tiền phụ cấp hàng tháng của Tống Vệ Quân đều gửi hết về nhà, gửi đến công xã trước rồi Triệu Kiến Thiết cầm phiếu chuyển tiền đưa cho bà Triệu. Vì qua tay nhiều người, hơn nữa trên phiếu chuyển tiền ghi rõ con số, không lo bị ai lấy mất tiền nên muốn hỏi thăm số tiền quá dễ dàng.
Từ mức thấp nhất 27 đồng rưỡi hồi đầu, đến giờ đã là 109 đồng 2 hào 5 xu. Có một chuyện Tống Vệ Quân đã đoán sai, anh tưởng phải đợi học xong lớp bồi dưỡng về đơn vị mới được tăng lương, thực ra không phải, chỉ cần cấp trên thông qua báo cáo thăng chức của anh là tiền phụ cấp tăng ngay lập tức.
Thế nên dù hiện tại anh đang nghỉ phép, tiền phụ cấp vẫn được chuyển về đều đặn.
Hơn 100 đồng là khái niệm gì?
Như Tống Vệ Quốc giờ cũng là cán bộ nhỏ, mỗi tháng được 8 hào 6 xu tiền phụ cấp. Hay như Triệu Kiến Thiết, đường đường là đại đội trưởng Đội sản xuất 7, phụ cấp nhiều hơn chút thì được 5 đồng 7 hào. Nhưng so với Tống Vệ Quân thì thấm vào đâu? Ngay cả công nhân trong thành phố một tháng cũng chỉ được tầm 30 đồng, hơn 100 đồng thì nghe còn chưa nghe thấy bao giờ.
So với điều đó, bản thân Tống Vệ Quân cao to, dáng người đĩnh đạc, ngũ quan đoan chính lại toát ra khí chất chính trực, nghiễm nhiên trở thành thanh niên kiệt xuất có tiền đồ nhất trong đội. Tuy tuổi hơi lớn chút, sắp 30 rồi còn gì? Nhưng so với các điều kiện khác thì khuyết điểm này hoàn toàn có thể bỏ qua.
Lại thêm gia phong Tống gia, từ lão Tống đến ba người con trai thậm chí tính cả họ hàng xa, ai nấy đều thương vợ. Ngay cả người kém cỏi nhất là Tống Vệ Dân ít nhất đối xử với vợ cũng không chê vào đâu được.
Đủ loại điều kiện cộng lại, Tống Vệ Quân trong nháy mắt trở thành nam thanh niên chưa vợ được hoan nghênh nhất toàn Đội sản xuất số 7.
“Vệ Quân à, cháu gái nhà mẹ đẻ thím thực sự chỗ nào cũng tốt, hơn nữa nó bảo không ngại ở nhà chờ, nếu sau này được tùy quân thì nó cũng sẵn lòng.”
“Cháu gái bà tốt, cháu gái ngoại tôi không tốt à? Nó tốt nghiệp cấp 2 đấy, Vệ Quân nhà người ta cũng học xong cấp 2 mới đi lính, bà nỡ để cậu ấy cưới đứa học chưa hết tiểu học à?”
“Lấy vợ cần người tay chân nhanh nhẹn chăm chỉ, học hay không học quan trọng gì?”
“Thế học nhiều thêm mấy năm chẳng tốt hơn sao?”
“Theo bà nói thì dứt khoát đừng tìm người trong đội, đi tìm mấy cô thanh niên trí thức kia kìa, chẳng phải có mấy cô học hết cấp 3 sao?”
Nói qua nói lại mọi người bắt đầu tranh cãi, sau đó bị người đến sau đẩy ra lại lần nữa vây kín Tống Vệ Quân. Cũng vào lúc này, miệng lưỡi các bà các thím mới là nhanh nhẹn nhất, có thể nói đen thành trắng, nói hươu nói vượn đủ kiểu.
Tống Vệ Quân cười tủm tỉm nhìn không bực cũng không tiếp lời, mãi đến khi những người này nói đủ rồi dừng lại thì anh mới mở miệng.
“Cưới vợ về để làm dâu con, cháu không ý kiến, ít nhất có thể hầu hạ mẹ cháu. Mọi người suy nghĩ kỹ nhé, cháu có con gái rồi, tiền đưa hết cho mẹ, chuyện theo quân là không thể, nhỡ cãi nhau với mẹ cháu thì cháu sẽ đứng về phía mẹ. Nghĩ kỹ chưa? Đúng rồi, cô gái mọi người giới thiệu có đẹp không? Đẹp thì chúng ta đi xem luôn? Quyết định luôn cũng được, cưới sớm về đỡ đần cho mẹ cháu, sau này mẹ cháu không cần xuống đồng kiếm công điểm nữa.”