Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 54.4: Tống Vệ Quân Trở Thành Người Được Hoan Nghênh Nhất (4)

Giọng nói vừa dứt, xung quanh im phăng phắc.

Nuôi con gái riêng! Hầu hạ mẹ chồng! Không có tiền! Mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn thì chồng bênh mẹ!

Đầu óc có vấn đề mới đồng ý nhé? Còn có bà thím do dự hỏi nhà anh sính lễ bao nhiêu. Nếu sính lễ đủ nhiều giống Viên gia không coi trọng con gái, thì thiếu chút điều kiện chắc cũng có người chịu gả.

Tống Vệ Quân cười lộ hàm răng trắng:

“Giờ là xã hội mới rồi, không thịnh hành hủ tục ấy nữa.”

Sính lễ á? Không có đâu!

Lúc này thật sự không còn gì để nói, đám các bà các cô tản đi hết. Chỉ còn hai cô thanh niên trí thức vẫn đang do dự. Trước kia không thành với trai làng là do các cô chê họ quê mùa, điều kiện Tống Vệ Quân thực sự tốt chỉ là cái tính này…… Được anh che chở thì sướng chứ không thì cuộc sống này chẳng thể nào qua nổi.

Tuy nhiên những người này đều không chú ý tới, trong góc có một cậu nhóc đen nhẻm ngồi xổm trên mặt đất xem đến không chớp mắt. Hỉ Bảo bên cạnh bị cậu túm lại không thể tiến lên chỉ đành ngồi xổm cùng.

Hỉ Bảo không hiểu nổi, sao anh Mao Đầu lại thích xem náo nhiệt thế nhỉ? Đương nhiên cô bé cũng không hiểu, tại sao lại có nhiều người làm mối cho ba mình đến thế?

Mao Đầu thì khác, cậu là người hiếm hoi trong nhà có chỉ số thông minh theo kịp Tống Vệ Quân. Cậu hoàn toàn không hiểu nổi ông ba ngốc nhà mình nhưng lại cảm thấy cực kỳ thấu hiểu chú tư. Đó là sự đồng cảm xuất phát từ tận đáy lòng.

“Chính là thế này không sai. Hỉ Bảo, em bảo có khi nào anh bị bế nhầm không? Anh cảm thấy anh không phải con ruột của ba mẹ. Em nói xem, có phải trước khi chú tư đi bộ đội đã gửi gắm anh cho ba mẹ không? Nếu không thì tại sao cả nhà mình chẳng ai giống anh thế này?”

Hỉ Bảo tròn mắt, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc cảnh báo Mao Đầu:

“Anh ơi, anh ngàn vạn lần đừng nói chuyện này với bác cả và mẹ nhé, không thì họ đ.á.n.h anh đấy.”

“Đánh anh thì anh không biết chạy à? Anh còn đuổi kịp cả Xú Đản cơ mà!” Mao Đầu chọc chọc tay Hỉ Bảo, bảo cô bé nhìn sang hướng khác, “Bà nội với bà hai đến kìa, em bảo họ có nghe thấy mấy lời chú Tư vừa nói không?”

“Nếu không nghe thấy thì sao ạ?”

“Thì anh có thể diễn lại cho các bà xem mà!” Mao Đầu nói rồi nhảy dựng lên bỏ mặc Hỉ Bảo, lao thẳng đến trước mặt hai bà họ Triệu, “Bà nội, con kể bà nghe……”

Hỉ Bảo lặng lẽ nhìn thoáng qua rồi đứng dậy chạy đến trước mặt ba, đẩy hai cô thanh niên trí thức vừa lấy hết can đảm định tiến lên bắt chuyện ra, ngẩng đầu nói:

“Ba ơi, mình về nhà đi.”

“A, Hỉ Bảo đến rồi! Đi đi, chúng ta về nhà.”

Tống Vệ Quân vốn định tiện thể lĩnh thịt heo luôn rồi về, vừa thấy con gái đến bèn dứt khoát quay đầu dặn Triệu Kiến Thiết mang về giúp, sau đó dắt tay con gái nhỏ đi về nhà.

Triệu Kiến Thiết nhận lệnh, quay đầu gọi ngay Tống Vệ Quốc:

“Anh hôm nay về muộn nhất nhé, lát nữa mang thịt về.”

Em họ dám sai bảo anh ta thì anh ta sai bảo lại anh ruột của nó!

Tuy là anh em ruột nhưng Tống Vệ Quốc và Tống Vệ Quân vốn dĩ đã khác nhau. Trước kia cũng có nữ thanh niên trí thức tán tỉnh Tống Vệ Quốc, anh ta hoàn toàn không nhận ra đó là tán tỉnh. Đến lượt Tống Vệ Quân thì anh rõ như lòng bàn tay, rốt cuộc trong quân đội cũng có văn công, nữ quân y, y tá..., họ còn nhiều chiêu trò hơn nên anh lạ gì nữa.

……

Những ngày nhàn nhã trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến 30 Tết. Hai ngày sau Tống Cúc Hoa đưa chồng con về thăm nhà mẹ đẻ, Trương Tú Hòa và Vương Bình cũng lần lượt tranh thủ về thăm nhà một chuyến. Chờ mọi người đi lại chúc tết xong xuôi thì cũng đến ngày Tống Vệ Quân phải rời nhà.

Kiên cường như bà Triệu cũng không cầm được nước mắt. Chỉ cần nghĩ đến lần chia tay trước kéo dài mười năm, ai biết lần sau gặp lại là khi nào? Mấy cô con dâu không dám khuyên, còn Hỉ Bảo, người lẽ ra thích hợp nhất để khuyên giải lại cũng không nỡ xa Tống Vệ Quân, bĩu môi quệt nước mắt liên tục.

“Ba ơi, bao giờ ba lại về ạ? Con nhớ ba lắm.”

“Về đơn vị ba sẽ viết thư cho con, con cũng viết thư lại cho ba nhé, được không?” Tống Vệ Quân vỗ vỗ đầu con gái nhỏ, thấy cô bé khóc đỏ cả mắt, giọng anh dịu lại dỗ dành, “Lần sau ba gửi đồ ăn ngon về cho con, ngoan nào, đừng khóc.”

“Con không cần đồ ăn ngon, con cần ba cơ.”

Hỉ Bảo tủi thân nhìn ba. Trước kia cô bé tưởng trên đời chỉ có bà nội là tốt nhất, tất nhiên mẹ cũng tốt nhưng mẹ bận rộn lại có Xú Đản chia sẻ tình thương. Chỉ có người ba này là của riêng cô bé lại đối xử với cô bé tốt như vậy, thế mà giờ ba phải đi rồi.

Bà Triệu tiến lên ôm lấy Hỉ Bảo, một mặt xua tay bảo con trai đi đi một mặt không quên dặn dò lần nữa:

“Nhớ mang theo ảnh chụp hai ba con bên người, lúc đi làm nhiệm vụ càng không được quên, nhất định phải nhớ kỹ đấy!”

“Vâng, con nhớ rồi. Mẹ đừng tiễn nữa, ba, các anh, mọi người về đi ạ.”

Tống Vệ Quân vẫy tay chào người nhà, xốc lại ba lô rồi xoay người bước đi.

Hôm nay đến tiễn không chỉ có người Tống gia, bên Triệu gia cũng đến không ít người, đương nhiên nhà bà Triệu Hồng Hà càng không thể vắng mặt. Còn có một số cô gái trẻ chưa từ bỏ ý định cứ cảm thấy Tống Vệ Quân sẽ không làm chuyện nhẫn tâm như thế. Anh ngay cả con gái bị anh chị vứt bỏ cũng sẵn lòng nuôi, sao có thể đối xử tệ với vợ con được? Dù thực sự không quan tâm vợ nhưng tương lai sinh con trai còn sợ anh không đưa tiền nuôi gia đình sao?

Tuy Tống Vệ Quân đã đi nhưng ảnh hưởng anh để lại một chốc một lát chưa thể tan ngay được.

Nói đến Hỉ Bảo, lần đầu tiên trong đời cô bé cảm thấy không vui. Sờ những viên kẹo ba cho trong túi, trong lòng cô bé đã bắt đầu tính toán xem sẽ viết gì trong thư. Nhưng ba đã nói phải đợi ba ổn định chỗ ở tại Bắc Kinh mới viết thư về nhà được, đến lúc đó cứ theo địa chỉ trên thư mà hồi âm. Nhưng bao giờ thư mới về đến nhà đây?

Bên cạnh, bà Triệu Hồng Hà cũng đang khuyên chị gái:

“Con cháu tự có phúc của con cháu, chị đừng nghĩ nhiều thế, chẳng phải chỉ là không tìm được con dâu ưng ý thôi sao? Đừng nói Vệ Quân có tiền đồ như vậy, ngay cả thằng ba nhà chị ngốc nghếch thế kia chẳng phải cũng lấy được vợ sao?”

Bà Triệu lườm em gái một cái:

“Cưới một đứa ngốc rồi lại đẻ ra một đứa ngốc nữa? Thế thà đừng cưới còn hơn.”

“Cũng phải, dù sao cháu trai cháu gái chị cả đống rồi, nếu chị vẫn muốn thì bắt mấy đứa lớn đẻ thêm đi việc gì phải làm lỡ dở Vệ Quân? Nó là sĩ quan, làm việc cho thủ trưởng đấy.”

“Dì mà cũng nghĩ được thế á? Sao trước kia tao không biết dì lại…… nói thế nào nhỉ? Khai sáng thế?”

“Đương nhiên! Dù sao cũng không phải con trai em, em đứng nói chuyện thì không đau lưng mà lị?”

Triệu Hồng Hà vừa dứt lời liền cảm thấy không khí có chút không ổn thì vội vàng bôi dầu vào lòng bàn chân chuồn lẹ, quyết định ít nhất ba bốn hôm nữa không lượn lờ trước mặt chị gái.

Bị cắt ngang như thế, trong lòng bà Triệu ngược lại dễ chịu hơn nhiều. Nhìn theo bóng dáng bà em gái già cả rồi mà còn chạy nhanh thoăn thoắt bà còn thấy buồn cười. Cúi đầu nhìn Hỉ Bảo, thấy trên mặt cô bé vẫn còn vương nước mắt, bà vội lấy khăn lau:

“Khóc cái gì? Bà chẳng phải đã bảo con rồi sao? Học hành cho giỏi, thi đỗ đại học, muốn thi thì thi Đại học Bắc Kinh ấy, đến lúc đó ngày nào con cũng được gặp ba con.”

“Thật ạ?” Hỉ Bảo lập tức vui vẻ, “Vậy về nhà con sẽ học tập chăm chỉ.”

Bà Triệu cười hài lòng. Bà hoàn toàn không nói cho Hỉ Bảo biết rằng hiện tại đã sớm bỏ thi đại học lại nói cho dù khôi phục thi đại học, chờ cô học sinh tiểu học Hỉ Bảo lên cấp 3, thi vào đại học…… Tống Vệ Quân đã sớm rời khỏi Bắc Kinh rồi.

--

Hết chương 54.