Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 55.1: Thanh Niên Trí Thức Rục Rịch Về Thành Phố (1)

“Hỉ Bảo, chú tư lại gửi thư về rồi này! Em mau xem xem trong thư viết gì?”

Dưới sự thúc giục liên hồi của Mao Đầu, Hỉ Bảo cẩn thận mở phong thư, rút tờ giấy bên trong ra rồi đọc từng dòng một.

Trong thư Tống Vệ Quân vẫn theo lệ cũ hỏi thăm mọi người trong nhà, sau đó kể về tình hình gần đây của mình, dặn dò Hỉ Bảo học hành chăm chỉ và hứa khi nào rảnh sẽ về thăm quê……

Kể từ khi Tống Vệ Quân bình an đến Bắc Kinh, anh đã gửi về bức thư đầu tiên. Ngay sau đó Hỉ Bảo cũng bắt đầu hành trình viết thư hồi âm. Cô bé không nhờ ai viết hộ, dù có chữ chưa biết viết cũng sẽ hỏi thầy hiệu trưởng Tằng rồi mới đặt b.út. Cô bé còn giúp bà nội viết thư, một hơi có thể viết mấy trang giấy lớn, nét chữ non nớt chứa chan nỗi nhớ nhung.

Cứ như vậy gần như tháng nào Hỉ Bảo cũng nhận được một bức thư và lần nào cô bé cũng viết thư trả lời ngay lập tức. Khoảng ba tháng sau, địa chỉ gửi thư thay đổi, đó là do Tống Vệ Quân đã kết thúc khóa huấn luyện ở Bắc Kinh và trở về đơn vị cũ. Tuy nhiên những lá thư hàng tháng vẫn đều đặn gửi về, việc nhận thư, đọc thư và viết thư đã trở thành khoảng thời gian vui vẻ nhất của Hỉ Bảo.

Xuân qua thu tới, khi trường tiểu học lại một lần nữa đón chào mùa tựu trường, Tống gia chỉ còn lại ba đứa nhỏ là Hỉ Bảo, Mao Đầu và Xú Đản đi học. Năm nay chúng chuẩn bị lên lớp 5. Các chị lớn thì Xuân Lệ đã là học sinh lớp 9 (cuối cấp 2), Xuân Mai và Xuân Phương cũng vừa mới lên cấp 2.

Hỉ Bảo mặc bộ quần áo màu xanh nhạt, đeo chiếc túi vải bạt màu xanh quân đội đứng trước cổng trường ngó nghiêng vào bên trong.

Cả kỳ nghỉ hè không đến trường, nơi này đã thay đổi khá nhiều. Rõ nhất là cỏ dại trên sân thể d.ụ.c đã mọc cao ngang đầu gối, góc Tây Bắc còn có một vũng nước đọng đen sì chắc là do trận mưa tối qua. Cửa sổ các lớp học bám đầy bụi bẩn, thậm chí cô bé còn thấy bên khu lớp học của khối lớp nhỏ hình như có thêm cái tổ chim.

Đương nhiên cả ngôi trường hiện giờ vắng tanh không một bóng người.

Hỉ Bảo chợt nhận ra việc đến trường sớm một ngày không phải là ý hay. Nhưng ai bảo trường cấp 2 trên công xã khai giảng sớm hơn trường tiểu học một ngày chứ? Cô bé quen thói chạy theo các chị đến nửa đường mới ngớ người phát hiện ra sự nhầm lẫn này.

“Hỉ Bảo, anh bắt được Xú Đản về rồi này!” Mao Đầu thở hổn hển kéo Xú Đản tới, vừa nhìn thấy quang cảnh trường học liền xìu mặt, “Anh đã bảo em nhớ nhầm ngày rồi mà, chúng ta đến sớm một ngày.”

“Đến sớm thì đến sớm, chúng ta dọn dẹp sân thể d.ụ.c trước đi.” Hỉ Bảo nhìn đông nhìn tây một lúc cuối cùng quyết định đặt túi xách lên bệ cửa sổ lớp mình, “Anh ơi, hai anh em mình cùng làm đi.”

Mao Đầu không ngờ phải nhổ cỏ lại còn nhổ cỏ giữa trời nắng chang chang thế này, quá cực hình. Nhưng Hỉ Bảo đã nói thế, cậu chỉ đành than ngắn thở dài kéo Xú Đản lại giúp:

“Biết thế này anh đã lôi cả anh cả đi cùng, em xem anh gọi thằng Xú Đản đến đây có tác dụng gì đâu?”

“Thế hay là anh đưa Xú Đản về nhà trước đi?” Hỉ Bảo gợi ý, “Rồi gọi anh Cường với anh Vĩ ra đây?”

Lúc khai giảng mùa thu thì đừng nói thu hoạch vụ thu, ngay cả gieo trồng vụ thu cũng xong xuôi rồi. Giờ này Tống Cường và Tống Vĩ chắc vẫn đang ngủ nướng hoặc cùng lắm là mới dậy ăn sáng.

Mao Đầu thấy ý kiến này quá hay, lập tức tiếp thu xoay người túm Xú Đản chạy biến, không quên dặn với lại:

“Em đừng làm vội, đợi anh về lấy dụng cụ với giẻ lau đã.”

Hỉ Bảo nhìn theo bóng dáng một đen một trắng chạy xa dần, thu hồi ánh mắt rồi bắt đầu suy tính xem nên dọn từ đâu. Trước kia khi còn học lớp nhỏ, sân thể d.ụ.c hay cửa nẻo đều không đến lượt chúng lo chỉ cần quét rác, xếp bàn ghế ngay ngắn cùng lắm là đi đổ rác. Nhưng khai giảng xong là lên lớp 5 rồi, là anh chị lớn trong trường không những phải làm việc của mình mà còn phải giúp các em lớp nhỏ quét dọn vệ sinh, dọn sân thể d.ụ.c và cả dọn nhà vệ sinh nữa.

Lúc này cửa sổ lớp học đóng c.h.ặ.t, cô bé ghé sát vào cửa kính cố nhìn vào trong nhưng chẳng thấy gì lại còn vô tình quệt phải bụi bẩn dính đầy mặt.

Chờ Mao Đầu dẫn hai ông anh trai vô tội đến nơi thì Hỉ Bảo đã bắt đầu nhổ cỏ.

Sân thể d.ụ.c vốn là nền đất, tối qua vừa mưa xong nên dẫm lên ướt nhẹp. Cỏ dại mọc tốt um tùm, trong bụi cỏ thỉnh thoảng lại nhảy ra cả đống dế mèn.

Hỉ Bảo vừa nhổ cỏ vừa tiếc rẻ, biết thế bảo anh mang mấy con gà mái già ở nhà ra đây, cỏ xanh tươi non thế này lại lắm dế mèn, đám gà mái chắc thích lắm.

Đám viện binh của Mao Đầu vừa đến, đặc biệt là Tống Cường và Tống Vĩ mỗi người một cái liềm mới thực sự là lực lượng chủ lực. Hai người họ đã tốt nghiệp tiểu học hơn hai năm, mấy năm nay theo người lớn làm ruộng, từ vụ cày bừa xuân đầu năm nay đã được tính là lao động chính hưởng trọn công điểm, mấy bụi cỏ dại này sao làm khó được họ.

“Hai đứa đi lấy nước lau cửa sổ đi, trên cao không cần lau, lau sạch phần dưới trước đã.”

Tống Cường vừa đến đã đuổi khéo Hỉ Bảo đi chỗ khác rồi gọi Tống Vĩ cùng cúi người cắt cỏ. Chẳng mấy chốc cỏ dại chiếm hơn nửa sân thể d.ụ.c đã bị phạt sạch một mảng lớn, làm đám dế mèn châu chấu trong cỏ hoảng loạn nhảy tán loạn sang bụi cỏ bên cạnh nhưng rõ ràng là phí công vô ích.

Hỉ Bảo thấy bên này không cần mình giúp thật liền chạy sang chỗ Mao Đầu, nhận lấy giẻ lau anh mang đến cùng nhau ra con mương nhỏ bên ngoài trường giặt giẻ lau cửa sổ.

Hai anh em lau chùi rất cẩn thận. Cũng may cửa sổ lớp học chỉ bám bụi chứ không quá bẩn. Mỗi phòng học có bốn cánh cửa sổ, lau từng cánh một nhưng vì việc lấy nước hơi phiền phức nên hai đứa loay hoay cả buổi sáng mới xong. Bên kia Tống Cường và Tống Vĩ đã gom cỏ dại lại thành đống, tiện tay buộc thành bó cỏ khô không nhỏ.

Lúc này mặt trời đã lên cao, thầy hiệu trưởng Tằng đi vào trường, thoạt nhìn thấy bốn đứa trẻ Tống gia thì rất ngạc nhiên:

“Sao các em lại ở đây? Nhớ nhầm ngày à?”

“Vâng ạ.” Hỉ Bảo thành thật trả lời, “Bọn em đi theo chị Mai và chị Phương nhưng các chị ấy cùng chị Lệ đi lên trường cấp 2 trên công xã rồi.”

“Nên các em đến trường giúp dọn dẹp luôn à?” Thầy hiệu trưởng Tằng bật cười, “Tốt lắm, tốt lắm, thế này thì chúng ta có thể đi học sớm hơn một chút. Sáng mai quét dọn lớp học, chiều là có thể bắt đầu học rồi.”

Tống Cường và Tống Vĩ rùng mình, vô cùng may mắn vì hai đứa đã tốt nghiệp sớm.

Thầy hiệu trưởng Tằng nói tiếp:

“Ngày mai sẽ có hai giáo viên mới đến, trong đó một cô dạy Ngữ văn lớp 5, sau này thầy chỉ dạy Toán cho hai đứa thôi.”

Hỉ Bảo gật đầu:

“Chúng em sẽ nghe lời cô giáo mới ạ.”

Thấy thời gian không còn sớm, thầy hiệu trưởng Tằng bảo bọn trẻ về nhà trước lại chỉ vào đống cỏ khô được buộc gọn gàng bên cạnh, buồn cười bảo Tống Cường cứ mang về nhiều một chút, cái này không tính là tài sản tập thể. Tuy nhiên Tống Cường cũng không lấy nhiều, ngược lại xách cái giỏ tre đựng đầy dế mèn châu chấu vừa lén bắt được, nhặt thêm mấy bó cỏ tươi non nhất:

“Em mang về cho gà ăn ạ!”

“Về đi, tiện thể nhắn với bà nội em là cấp trên vừa có quy định mới, nới lỏng hạn mức chăn nuôi gia cầm rồi đấy.”

Thầy hiệu trưởng Tằng vẫy tay, nhìn đám học sinh hiện tại và cựu học sinh chạy biến đi như bay.

Ra khỏi cổng trường, Hỉ Bảo chỉnh lại túi xách tò mò hỏi Tống Cường:

“Anh Cường ơi, nới lỏng hạn mức chăn nuôi gia cầm là gì ạ?”

“Đại khái là…… trước kia chỉ được nuôi ba con, giờ có thể nuôi bốn năm con chăng?”

“Thế là mình có thể ăn trứng gà mỗi ngày rồi à?” Hỉ Bảo vui vẻ hẳn lên rồi lại nghĩ, “Giá mà hồi bé mình được thế này thì đỡ phải lo không ai cho gà ăn.”

Mao Đầu cũng hùa theo:

“Thế thì anh sẽ ngày nào cũng dắt em đi đào giun.”

Chuyện này chưa biết cụ thể thế nào nhưng về đến nhà Hỉ Bảo ngoan ngoãn kể lại cho bà nội nghe, còn làm thế nào thì bà nội chắc chắn tự có tính toán.

So với chuyện đó thì Hỉ Bảo tò mò về cô giáo mới hơn.

Ngày hôm sau, cô bé gặp cô giáo dạy Văn mới, là một nữ thanh niên trí thức trông chừng hơn hai mươi tuổi, giới thiệu là họ Lý bảo học sinh gọi là cô Lý.

Cô Lý tính tình rất tốt, dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ. May mắn là lớp của Hỉ Bảo trước đây do thầy hiệu trưởng Tằng dạy cả Văn lẫn Toán suốt bốn năm nên nề nếp kỷ luật cực tốt, chứ nếu là lớp 1 thì giờ này chắc đã lật tung cả nóc nhà lên rồi.

Ngày đầu tiên khai giảng theo lệ thường không học, chỉ quét dọn vệ sinh và nhận sách mới. Năm nay có thêm phần chào hỏi giáo viên mới nhưng sau đó thầy hiệu trưởng Tằng vẫn tuyên bố tan học chứ không bắt học luôn buổi chiều như hôm qua dọa dẫm.

Cô Lý thì rất nhiệt tình, cầm chổi giúp quét dọn cùng học sinh. Thấy Hỉ Bảo nhảy lên cố với tới chỗ cao nhất trên bảng đen, cô thuận tay nhận lấy miếng lau bảng lau sạch sẽ rồi còn hỏi Hỉ Bảo:

“Sạch chưa em?”