Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 69.1: Tin Vui Bất Ngờ, Thi Đại Học (1)

Công xã Hồng Kỳ.

Tất cả cán bộ đều tề tựu đông đủ để bàn luận về tin tức khôi phục kỳ thi đại học. Thực ra tin đồn đã râm ran được một thời gian nhưng vì chưa có ngày giờ cụ thể nên vẫn khiến người ta cảm thấy thấp thỏm không chắc chắn. Tuy nhiên đối với những thanh niên trí thức đã xuống nông thôn nhiều năm nay, tin tức này giống như người chìm nghỉm vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, dù có phải liều mạng giãy giụa cũng muốn nắm thật c.h.ặ.t lấy cơ hội này.

Hy vọng đang ở ngay trước mắt chẳng trách bọn họ lại rối loạn tâm thần đến vậy.

Trên đài lãnh đạo đang phát biểu, dưới đài các đại đội trưởng của các đội sản xuất lại chỉ cúi đầu không hé răng chỉ có vài người cầm b.út ghi chép gì đó còn hơn phân nửa đều tỏ vẻ thất thần.

Mười mấy năm rồi, lứa thanh niên trí thức xuống nông thôn sớm nhất đã ở lại các đội sản xuất hơn mười năm. Những người này hầu như đều đã kết hôn sinh con, ngay cả những đợt sau này cũng có không ít người an cư lạc nghiệp tại địa phương. Giờ bọn họ đi rồi để lại từng mái nhà tan nát, cho dù không có quan hệ họ hàng thân thích gì với các đại đội trưởng thì các ông cũng phải đứng ra giúp đỡ thu dọn tàn cuộc.

Không phải muốn ngăn cản người khác tìm tiền đồ nhưng trong số những người ngồi đây chẳng ai hy vọng đội sản xuất nhà mình có người đỗ đại học cả. Đương nhiên con em xã viên bản địa thì là ngoại lệ.

Lãnh đạo cũng rất bất đắc dĩ:

“... Tuy rằng thời gian thi chưa xác định nhưng chuyện này tuyệt đối là thật, không ai dám tung tin giả về vấn đề này đâu. Ngoài ra nghiêm cấm bất cứ ai ngăn cản thanh niên trí thức đăng ký dự thi. Một khi thi đỗ tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ hình thức cản trở nào.”

“Thế nếu gia đình họ có con cái thì sao?”

Người bên dưới hỏi.

“Có thể để đối phương rời đi trước, chờ ổn định rồi thì cho phép đón người nhà theo.” Lãnh đạo ngừng một chút rồi bổ sung, “Cùng với một đứa con.”

“Chỉ được mang theo một đứa con?” Người bên dưới vốn định hỏi chuyện khác, nghe đến đoạn này liền kinh ngạc hỏi lại, “Thế những đứa còn lại thì sao?”

“Con cái của thanh niên trí thức, nhiều nhất chỉ cho phép một người chuyển hộ khẩu về thành phố quê hương của ba hoặc mẹ, hơn nữa phải là chưa lập gia đình và dưới mười bốn tuổi.”

Điều kiện cuối cùng thì không sao, nơi này tiếp nhận thanh niên trí thức sớm nhất cũng là 12-13 năm trước, phiền phức duy nhất là chỉ cho phép mang đi một đứa.

Người bên dưới hoàn toàn cạn lời. Nếu là thanh niên trí thức kết hôn với người địa phương còn có thể để con lại cho ông bà ngoại chăm sóc nhưng nếu cả hai vợ chồng đều là thanh niên trí thức thì sao? Một người đi một người ở?

“Đi thôi, đi cả đi, dù sao bây giờ có miễn cưỡng giữ lại, tương lai một ngày nào đó bọn họ cũng sẽ đi thôi.”

Triệu Kiến Thiết nhếch mép cười trào phúng. Người khác thì anh ta không biết nhưng cô em dâu họ của anh ta e là thật sự không giữ được rồi. Có điều hiện tại trong tay anh ta chẳng có chỉ tiêu nào, có đi được hay không còn phải xem bản thân Diêu Yến Hồng có thi đỗ đại học hay không đã.

Những cuộc họp công tác tương tự cũng đang diễn ra khắp các công xã nông thôn, nội dung hình thức đều na ná nhau chỉ là phản ứng của mỗi người mỗi khác.

Mãi cho đến ngày 21 tháng 10, không lâu sau khi mọi người vừa mặc quần áo thu đông, các phương tiện truyền thông lớn trong nước rốt cuộc cũng công bố tin tức chính xác về việc khôi phục thi đại học. Tỉnh của bọn họ thống nhất thời gian thi vào hai ngày 11 và 12 tháng 12.

Thi đại học vào mùa đông, không nói là sau này không có nhưng ít nhất cũng là xưa nay chưa từng thấy.

Bởi vì thời gian quá gấp rút, cho dù là những người đã bắt đầu ôn tập ngay khi vừa có tin đồn cũng cảm thấy thời gian không đủ dùng. Phiền toái nhất là bọn họ đến một quyển tài liệu ôn tập ra hồn cũng không có.

Bên phía nhà lão Tống vì có Xuân Lệ là học sinh cấp ba nên trước đây ngưỡng cửa thật sự suýt bị người ta đạp bằng. Ban đầu bà Triệu chỉ thấy phiền sau này cũng thật sự hết cách, bèn bảo Tống Cường chạy sang huyện bên cạnh một chuyến hỏi xin Xuân Lệ tên các đầu sách giáo khoa cấp ba, về nói lại cho mọi người.

Thế nhưng sách giáo khoa cấp ba và thi đại học thực chất chẳng có quan hệ gì mấy. Thực tế tất cả sách giáo khoa đang lưu hành hiện nay đều không phải soạn để thi đại học, cho dù có học thuộc lòng như cháo chảy cũng chưa chắc thi được. Cuối cùng vẫn là hiệu trưởng Tằng viết thư về Bắc Kinh nhờ người nhà nghe ngóng giúp mới biết có một bộ sách Toán - Lý - Hóa khá phù hợp lại nghĩ cách mượn được hai tập đầu, chong đèn thâu đêm chép lại rồi gửi về.

Hiệu trưởng Tằng cũng không giấu nghề, anh ta đã tắt hy vọng thi đại học, so với việc bản thân đỗ đạt thì anh ta càng hy vọng có thể dạy dỗ ra vài sinh viên. Vì vậy trong tình cảnh trường tiểu học và cấp hai đều nghỉ, anh ta tự mình mở một lớp học ngay tại phòng học đội sản xuất, cầm hai cuốn sách vừa tự mình giải đề vừa thảo luận với các thanh niên trí thức khác cũng cung cấp bản sao chép miễn phí.

Đáng tiếc duy nhất là chỉ có vỏn vẹn hai tập mỏng manh mà thôi.

Nhưng dù thế nào thì Đội sản xuất số 7 tạm thời cũng ổn định lại. Tuy đám thanh niên trí thức không chịu làm việc nhưng ít nhất cũng không gây ra nhiễu loạn gì thêm.

Bà Triệu nhớ cô cháu gái nhỏ, sau khi nhận được phiếu gửi tiền lần nữa liền dẫn theo Trương Tú Hòa lên huyện.

Lấy tiền xong, hai mẹ con bà Triệu đi tới trường cấp hai trực thuộc Huyện Nhất Trung, rất nhanh đã gặp được Mao Đầu và Hỉ Bảo như nguyện cũng tình cờ đụng phải cô Trình.

“Em chồng cái Cúc Hoa đấy à!”

Bà Triệu chào hỏi cô Trình một cách quen thuộc lạ lùng, chỉ là cái cách xưng hô này khiến người nghe hơi ê răng.

Cũng may cô Trình đã gặp bà vài lần, tuy chưa quen tai lắm nhưng cũng không ngạc nhiên, vội cười híp mắt chào lại:

“Bà nội Tống đến thăm các cháu ạ? Em Tống Xã Hội và Tống Ngôn Hề đều học rất tốt, đặc biệt là Tống Xã Hội, em ấy còn là lớp trưởng hỗ trợ cô cô rất nhiều việc.”

Đối mặt với lời khen của giáo viên, bất kể là bà Triệu hay Mao Đầu đều chẳng tỏ ra vui mừng chút nào, ngược lại Trương Tú Hòa thì cười tít mắt. Làm mẹ mà, nghe người ta khen con mình thì lúc nào cũng sướng rơn. Mà hễ vui quá là cô lại nhịn không được bán đứng con trai:

“Cô Trình cứ quá lời, thằng Mao Đầu này từ bé đã nghịch như quỷ, nếu nó không nghe lời cô cứ đ.á.n.h nó, không thì bảo tôi để tôi về gọi ba nó vụt cho nát đ.í.t!”

Mao Đầu vẻ mặt khiếp sợ nhìn mẹ ruột nhịn không được kéo tay Hỉ Bảo:

“Đây là mẹ ruột anh hả?”

“Chắc thế?” Hỉ Bảo hùa theo Mao Đầu, “Chắc là phải.”

“Mẹ ruột mà đối xử với anh thế à? Mẹ bảo cô Trình tẩn anh kìa!”

Hỉ Bảo nhìn Trương Tú Hòa vẫn đang hăng say nói chuyện với cô Trình lại liếc mắt nhìn bà nội đã đen mặt, khẳng định gật đầu:

“Anh xem bà nội bình thường đối xử với mấy bác như thế nào, không thì cứ nhìn anh cả là biết.”

“Ờ, thế thì đúng rồi.”

Mao Đầu ỉu xìu gục đầu xuống. Ở trường cậu oai phong bao nhiêu, bà mẹ ruột vừa đến đã phá đám còn chẳng bằng bà nội!

Bà nội cậu - bà Triệu Hồng Anh ghét bỏ lườm Trương Tú Hòa một cái, cảm thấy thằng con cả và vợ nó quả là nồi nào úp vung nấy. Bà vừa nghĩ vừa dịch sang phía Hỉ Bảo hai bước, trước tiên quan tâm xem Hỉ Bảo mấy ngày nay sống thế nào sau đó chọn vài chuyện quan trọng trong nhà kể cho hai đứa nghe.

Đã là giữa tháng 11 chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là thi đại học, bà Triệu không ôm hy vọng gì việc con cháu trong nhà có thể đỗ đạt. Tuy nhiên bà vẫn bắt Tống Vĩ là đứa có thành tích tốt nhất nhà đến trường tiểu học nghe giảng vài ngày. Không cần biết có nghe hiểu hay không, tốt xấu gì cũng chép lại được hai tập sách Toán Lý Hóa duy nhất của hiệu trưởng Tằng. Có điều chữ viết ấy à, dù bà không biết chữ nhìn vào cũng thấy đau mắt.

Vừa nói chuyện bà Triệu vừa móc trong n.g.ự.c ra một cái bọc vải nhỏ đưa tiền cho hai đứa trước, sau đó mới định cất cuốn sách trong bọc đi.

Mao Đầu mắt sắc liếc cái là thấy ngay mấy chữ “Toán Lý Hóa” tức khắc kinh ngạc nói:

“Bà nội, bà mà cũng bắt đầu nghiên cứu Toán Lý Hóa á? Bà còn thông minh hơn ba con với mấy anh con nhiều!”

“Bà cho mày nói linh tinh này!” Trả lời Mao Đầu là một cái tát của bà Triệu vào trán, “Cái này là bà bảo thằng Tống Vĩ chép cho con Lệ. Bà tính đi tính lại, bỏ qua hai đứa mày không nói thì cũng chỉ có con Lệ là còn chút hy vọng.”

Mặc dù hy vọng cũng chẳng lớn lắm.

“Chị cả có thể đỗ đại học không ạ? Bà ơi, con thấy thi sư phạm cũng tốt lắm đấy.”

Hỉ Bảo nhìn chằm chằm cái bọc vải. Bà Triệu thấy thế dứt khoát mở bọc ra cho cô bé xem kỹ còn hứa chờ thi xong thì hai cuốn sách này sẽ cho cô bé.

Nhưng sự chú ý của Hỉ Bảo rõ ràng không nằm ở hai cuốn sách mỏng dính này mà là nhìn tên sách, cô bé sững sờ, ngay sau đó không nhịn được giật lấy lật xem nhanh như gió.

“Đừng vội, chờ chị Lệ của con thi xong là của con hết.”

Bà Triệu bồi thêm một câu.

“Bà! Sách này bà lấy ở đâu ra thế? Chỗ anh con có đầy, con xem hết rồi nhưng mà đề bài mười câu thì tám chín câu con không biết làm.”

Hỉ Bảo càng xem càng kinh hãi. Thành tích của cô bé đứng nhất lớp nhất khối nhưng thực ra cô

bé không học vượt cấp, cơ bản chỉ nắm vững kiến thức cô cô dạy là xong. Cho nên lúc trước nhìn thấy mấy bài tập kia, cô bé thử làm mới phát hiện dính đến lượng lớn kiến thức mới chưa học nên vứt xó. Nhưng dù vậy thì mấy cái đề này nhìn quen mắt lắm!

“Ý con là sao?” Bà Triệu cũng ngớ người, “Cái này là bà bảo thằng Tống Vĩ chép, à, nó chép từ sách hiệu trưởng Tằng kiếm được.”

“Anh!!”

Hỉ Bảo ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Mao Đầu.

Mao Đầu mượn tay em gái liếc qua hai mắt, lập tức vỗ trán một cái rồi xoay người chạy như bay về ký túc xá.

Thật đúng là hiếm thấy, từ khi Xú Đản rời nhà đi đây e là lần đầu tiên Mao Đầu chạy nhanh như vậy. Kể cả trong giờ thể d.ụ.c ở trường, cậu chàng cũng toàn qua loa cho xong chuyện, dù sao chẳng ai để ý thành tích thể d.ụ.c.

Chưa đến hai phút Mao Đầu đã ôm một chồng sách quay lại còn cố ý dùng tấm vải che đi, chạy ào đến nhét toàn bộ vào tay bà Triệu:

“Bà nội, mang cái này cho chị cả!”