Đằng kia cô Trình cũng nhìn thấy cảnh này thì tò mò ngó sang. Mao Đầu cũng chẳng giấu giếm, nói thẳng:
“Cô ơi, cái này là bản chép tay của em, trong ký túc xá em còn một bộ bản gốc, có thể tặng cho nhà trường.”
Cô Trình đi tới nhìn thử, vừa lúc bà Triệu cũng xốc tấm vải đen nặng mùi lên thì lập tức nhìn thấy chồng sách bên trong cùng tên sách:
“Cái này... Cái này mà em cũng tìm được á? Tống Xã Hội, em không định tham gia thi đại học luôn đấy chứ?”
“Bà mau đi đi, mang sách về cho chị cả.” Mao Đầu trực tiếp đuổi người, xoay người kéo cô Trình đi về phía ký túc xá lần nữa, “Cô, em không lừa cô đâu, trong phòng em còn một bộ nữa là bản gốc hẳn hoi, tốt hơn bản chép tay của em nhiều.”
Mắt thấy Mao Đầu lôi người đi rồi, Hỉ Bảo thuận thế tiếp nhận nhiệm vụ anh trai để lại đẩy bà nội và mẹ ra ngoài:
“Bà đi mau lên, bản chép tay của anh Mao Đầu mới là tốt nhất, anh ấy giải hết đề mục rồi, bên trên còn ghi chú phương pháp giải các thứ, mau mau, đừng để người ta nhìn thấy, đi mau lên bà.”
Bà Triệu là một bà lão khôn khéo nhường nào, lập tức hiểu ra vấn đề rồi vội vàng hạ cái gùi sau lưng xuống, giấu cả chồng sách vào trong sau đó phủ tấm vải đen lên trên:
“Vải gì đây? Khăn lau chân của thằng ranh Mao Đầu à?”
Miệng thì lầm bầm nhưng tay làm thoăn thoắt, ba sai hai động tác đã giấu kỹ đồ rồi chuẩn bị đi ra ngoài.
“Bà về nhé! Mẹ về nhé! Đúng rồi, đấy là vỏ gối của anh con đấy.”
Hỉ Bảo vội vàng vẫy tay từ biệt, chỉ thấy bà nội lảo đảo một cái sau đó bước đi như bay, nhanh ch.óng rời khỏi trường.
Thực ra Hỉ Bảo cũng muốn cho Xuân Mai và Xuân Phương xem thử, dù chỉ tốt nghiệp cấp hai nhưng nhỡ đâu thi đỗ thì sao? Nhưng nghĩ lại chị cả chu đáo hơn cô bé nhiều, chắc không cần phải lo lắng.
Tiễn bà nội và mẹ về xong, Hỉ Bảo liền quẳng chuyện này ra sau đầu, hoàn toàn không biết Mao Đầu lại vừa hố nhà trường một vố.
Một bộ sách Toán Lý Hóa có mười mấy cuốn dày mỏng khác nhau. Tuy bộ sách này đã qua tay vài người nhưng vì Mao Đầu luôn rất quý sách, những chỗ rách nát còn được dán lại cẩn thận, trọn bộ sách nhìn còn mới hơn cả lúc vừa mua. Đương nhiên cũ mới chưa bao giờ là vấn đề then chốt, trọng điểm là nội dung bên trong.
Chờ Hỉ Bảo hoàn hồn lại thì Mao Đầu đã hố được ba năm rưỡi tiền học phí miễn phí mà lại là cho cả hai đứa.
Ba năm rưỡi tức là ba năm cấp ba, cộng thêm học kỳ hai của lớp 9 sắp tới. Không chỉ miễn học phí còn miễn cả tiền sách vở và tiền trọ, đương nhiên tiền ăn thì tính riêng. Nhưng dù vậy, phần của hai người cộng lại cũng là một khoản tiền không nhỏ.
Mao Đầu còn tiếc rẻ:
“Bảo à, em nói nếu nhà mình có nhiều người đi học thêm chút nữa, có khi hiệu trưởng vui lên là miễn toàn bộ luôn đấy.”
Sau khi biết rõ ngọn ngành, Hỉ Bảo nhìn anh trai với ánh mắt tràn đầy khâm phục:
“Anh ra điều kiện với hiệu trưởng á?”
“Đúng thế! Ông ấy vốn còn định bảo hai đứa mình đi học cấp ba theo diện cử tuyển, sau nghe cô Trình bảo hai đứa mình lần nào cũng đứng nhất nhì khối liền lập tức đổi điều kiện. Nhưng cũng được, bộ sách kia giá mới có ba đồng thôi, vả lại anh học thuộc lòng hết rồi còn chép lại một bản nên không lỗ.”
Lỗ hay không lỗ thì Hỉ Bảo không biết, cô bé chỉ biết ông anh mình quá tài tình.
...
Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ thi đại học lần này vốn dĩ đã vô cùng gấp gáp. Ngay lúc học sinh lớp 9 bắt đầu chuẩn bị ôn tập cuối kỳ thì kỳ thi đại học lặng lẽ bắt đầu rồi lại lặng lẽ kết thúc. Cũng phải đến khi xong xuôi, đám học sinh mới biết trong trường có không ít cô cô giáo đã tham gia thi.
Sau thi đại học là chuỗi ngày chờ đợi đằng đẵng.
Chính trong khoảng thời gian này, Hỉ Bảo và Mao Đầu thi xong cuối kỳ, hai ngày sau cũng nhận được kết quả. Thời buổi này chưa có kiểu xếp hạng thứ tự công khai nhưng top 10 vẫn được dán lên bảng. Hai anh em nhà họ Tống lại một lần nữa cùng nhau đứng đầu khối.
Hỉ Bảo thành tích ổn định trước sau như một, Mao Đầu thông minh thì có thừa nhưng tính tình hơi loi choi, thỉnh thoảng lại lên cơn sai ở những chỗ không đáng sai. Cũng may dù thế nào thì khoảng cách giữa cậu và người đứng thứ ba vẫn khá xa cho nên thứ hạng vĩnh viễn loanh quanh ở vị trí đồng hạng nhất hoặc thứ hai.
Nhận kết quả thi xong, hai người liền khăn gói quả mướp về nhà. Vì là mùa đông đồ đạc nhiều hơn một chút nên họ không về trước mà kiên nhẫn chờ người đến đón.
Phu khuân vác miễn phí là Tống Cường và anh họ Tống Vĩ đúng hẹn đến trường.
Đã lâu không gặp, vừa thấy mặt mấy người liền bày tỏ nỗi nhớ nhung theo cách rất độc đáo.
Tống Cường:
“Mao Đầu, mày hình như lại đen đi không ít nhỉ? Bảo à, bà nội nói không sai chút nào, em lại xinh ra nhiều rồi.”
Tống Vĩ:
“Hai đứa đứng cạnh nhau không thấy ngại à? Một đứa như cục than, một đứa như bánh trôi nước.”
Hỉ Bảo cười híp mắt nhìn hai ông anh đã lâu không gặp, tranh thủ trước khi Mao Đầu tức nổ phổi liền chào hỏi:
“Anh cả, anh Vĩ, hai anh cưới được vợ chưa?”
Mao Đầu vốn đang tức thành con cóc cụ nghe vậy liền phì cười. Vì kỳ thi đại học bất thình lình ập đến, vốn dĩ đã bắt đầu xây nhà rồi thế mà lại bị lỡ dở đến tận bây giờ. Tuy nói hiện tại cũng là nông nhàn nhưng trời rét căm căm thế này, căn bản không thể xây nhà mới. Cho nên Tống Cường và Tống Vĩ đến nay vẫn cứ là hai gã trai tân "lính phòng không".
“Bảo à, đối xử tốt với các anh chút đi.” Tống Cường nhận lấy hành lý không nhịn được bắt đầu than thở, “Hai đứa không biết đâu, thời gian qua anh với thằng Vĩ sống t.h.ả.m thế nào. Đấy, thi đại học xong rồi đúng không? Mấy người kia lại rảnh rỗi ngày nào cũng chạy đến nhà mình. Còn mấy người nữa, cái cô Linh T.ử tụi em biết chứ? Trước kia thân thiết nóng bỏng với anh thanh niên trí thức đến năm ngoái, tính năm trước cưới rồi thế mà giờ xảy ra chuyện này, người nhà cô ta phản đối, sau đó liền chạy đến tìm bà nội cứ nằng nặc đòi làm mối cho anh!”
Tống Cường tức anh ách. Không phải nói Linh T.ử không tốt, cô gái đó cũng được coi là hoa khôi của Đội sản xuất số 7 bọn họ, dung mạo có lẽ không xinh bằng Hỉ Bảo nhưng Hỉ Bảo còn nhỏ, Linh T.ử năm nay đã mười chín dáng vóc nẩy nở hoàn toàn khác với Hỉ Bảo vẫn còn nét trẻ con. Hơn nữa cô gái đó không chỉ được cái mã ngoài, tính nết cũng tốt, việc nhà lo toan chu đáo.
Nhưng mà, ưu điểm nhiều thì có ích gì, người ta đâu có thích Tống Cường!
Hỉ Bảo biết Linh T.ử là ai nhưng vì chênh lệch tuổi tác hơi nhiều vả lại cô bé đã học ở huyện hai năm rưỡi, chỉ có thể nói là biết chứ chưa đến mức thân quen. Nghe vậy cô bé ngạc nhiên hỏi:
“Bà nội không c.h.ử.i người ta ạ?”
“Không c.h.ử.i, bà chỉ ra bếp cầm đá mài và con d.a.o phay ra, ngồi mài ngay trước mặt người ta thôi.” Tống Vĩ cười hì hì ghé lại gần, “Thực ra cũng tại anh Cường nó 'hút hàng' quá chứ em xem anh đây này, chả ai thèm làm mối cho anh.”
Cũng không phải không có ai mà là bình thường người ta sẽ làm mối cho anh trước rồi mới đến em. Tuy hai người tuổi tác không chênh lệch mấy, điều kiện cũng sàn sàn nhau, nhà con cả đông con hơn chút nhưng nhìn vào đều thấy có tiền đồ không sợ em út làm lụy. Nhà con thứ chỉ có hai đứa, Tống Vĩ lại là con trai độc đinh, hai người mỗi người một vẻ đều là con rể hiền trong mắt rất nhiều gia đình trong đội.
“Thế hai anh tính sao?”
Cả nhóm bước lên đường về nhà, vừa đi vừa tán gẫu.
Hỉ Bảo trước kia đã cảm thấy hai ông anh này không mặn mà gì chuyện kết hôn, cảm giác cũng không giống ngại ngùng mà là không hứng thú, lười để ý. Cũng chính vì thái độ này mà người trong nhà có lo sốt vó cũng vô dụng. Bằng không hoàn toàn có thể đính hôn trước, dù sao nhà cũng đâu thiếu tiền đến mức không xây nổi cái nhà, sang năm xây cũng được mà.
Tống Cường và Tống Vĩ nhìn nhau, sau đó cười hì hì đẩy Mao Đầu ra chen vào bên cạnh Hỉ Bảo, một người bên trái một người bên phải kẹp Hỉ Bảo ở giữa như hộ pháp:
“Bảo à, lúc trước anh đi huyện bên cạnh nghe được một tin.”
Không đợi Hỉ Bảo đặt câu hỏi, hai người kẻ xướng người hoạ kể lể.
Rất nhiều chuyện tuy cấp trên chưa có thông báo chính thức nhưng thực ra rất dễ lọt tin tức xuống dưới. Ví dụ như chuyện khôi phục thi đại học, rõ ràng định ngày vào cuối tháng 10 nhưng thực ra từ giữa tháng 9 đã có tin đồn. Tương tự như chuyện thanh niên trí thức về thành phố, dù hư hư thực thực gây xôn xao đã lâu nhưng rõ ràng chuyện về thành là có thật chỉ là thao tác hơi khó khăn.
Mà lần này tin tức Tống Cường và Tống Vĩ nghe được là chính sách nhà nước có khả năng thay đổi, thời gian cụ thể chưa biết nhưng huyện bên cạnh đã lờ mờ có chút động tĩnh.
Từ một tháng trước bên huyện đó đã không thỏa mãn với chợ đen, có vài người làm một ít đồ ăn, ví dụ như trứng luộc nước trà (trứng trà) rồi lén lút buôn bán. Không phải cố định một chỗ mà là xách làn hoặc đẩy xe cút kít đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Đương nhiên không ai to gan đến mức rao hàng nhưng quả thực những người bán hàng rong nhỏ lẻ đang lặng lẽ xuất hiện. Khác với trước kia bị cấm đoán gắt gao tội đầu cơ trục lợi, lần này dù có bị bắt được cùng lắm cũng chỉ bị tịch thu đồ chứ không đến mức bị lôi đi đấu tố như trước.
Đi huyện bên cạnh đưa đồ cho các em vài lần, Tống Cường và Tống Vĩ đều đã nhìn thấy. Vốn dĩ đã động tâm giờ lại càng nôn nóng. Đi bán dạo thì mệt thật nhưng có mệt bằng bán mặt cho đất ngoài đồng không? Bọn họ bàn tính hay là cũng thử xem sao. Nguy hiểm chắc chắn có nhưng một khi có biến, đen nhất thì vứt đồ bỏ chạy, vốn liếng chẳng bao nhiêu, lỗ được nhưng lỡ kiếm được thì lại là một lối thoát.
Hỉ Bảo hoàn toàn mù tịt về chuyện buôn bán, nghe hai ông anh lầm rầm bên tai chừng nửa tiếng đồng hồ mà vẫn lơ ngơ không hiểu ý đồ của hai người.
“Hai anh cũng muốn đi bán trứng trà ạ? Bà nội có đồng ý không? Hay là các anh muốn em đi thuyết phục bà?”
Tống Cường và Tống Vĩ cười hì hì lảng chuyện:
“Không không, chỉ là thuận miệng nói thế thôi, em đừng để trong lòng, không có việc gì đâu ha ha ha!”
Mao Đầu suýt bị chen rớt xuống ruộng thở phì phò trừng mắt nhìn hai ông anh. Hỉ Bảo không hiểu nhưng cậu thì hiểu. Nói vòng vo thế này, với cái đức hạnh của Tống Cường và Tống Vĩ thì chắc chắn là đang thiếu cái gì đó, nếu không đời nào lại dày mặt lải nhải như thế.