Nghi ngờ thì nghi ngờ thế thôi, chứ Đỗ Quyên hoàn toàn không có bằng chứng. Nhưng thái độ của con mèo mướp và con ch.ó vàng lớn kia đã nói lên tất cả.

Đỗ Quyên thường xuyên chạm mặt con mèo mướp, nhưng Tề Triều Dương thì đúng là chưa thấy bao giờ. Anh nói: “Vậy để anh về tìm nó xem sao, nếu đúng là nó làm thì phải nói rõ cho mọi người biết. Em xem, gần đây hàng xóm láng giềng cứ vì mấy con cá mà cãi nhau suốt, mất hết cả tình nghĩa.”

Vì nghi kỵ lẫn nhau nên không khí trong khu tập thể mới trở nên căng thẳng.

Đỗ Quyên trêu: “Xem ra anh rảnh rỗi quá nhỉ?”

Cô liếc anh một cái, Tề Triều Dương hiểu ý, cười đáp: “Em yên tâm, anh chỉ muốn hóa giải hiểu lầm thôi, sẽ không làm gì con mèo mướp của em đâu. Anh chỉ bảo là mèo hoang làm, được chưa?”

Đỗ Quyên bĩu môi: “Mèo mướp của em hồi nào, em gọi nó còn chẳng thèm thưa kia kìa.”

Tề Triều Dương nghiêm túc nói: “Thế thì con mèo đó đúng là không có mắt nhìn rồi. Đỗ Quyên của chúng ta tốt như vậy mà nó lại không thích.”

Đỗ Quyên gật đầu lia lịa: “Đúng thế, nó chỉ thích mỗi bố em thôi.”

Tề Triều Dương lập tức đoán ra: “Chắc chắn là chú Đỗ lén cho nó ăn rồi.”

Đỗ Quyên nhún vai: “Ai mà biết được? Ông ấy có bao giờ nói với em đâu.”

Đừng thấy Đỗ Quyên lúc làm việc thì oai phong lẫm liệt, chứ ở nhà cô vẫn là một cô con gái nhỏ hay nũng nịu. Người ta thường nói, chỉ có những người nhận được đầy đủ tình yêu và sự thiên vị mới có thể sống vô tư lự như vậy. Đỗ Quyên chính là minh chứng sống, trạng thái lúc đi làm và lúc ở bên bố mẹ của cô hoàn toàn khác nhau.

Tề Triều Dương thích Đỗ Quyên, và cũng cực kỳ thích không khí gia đình nhà họ Đỗ, một sự ấm áp tràn đầy. Bố mẹ nuôi của anh tuy rất tốt nhưng đều là những người cuồng công việc điển hình, nên từ nhỏ anh thường xuyên phải thui thủi một mình. Anh luôn khao khát có một gia đình đúng nghĩa, và càng ngưỡng mộ những người được lớn lên trong vòng tay yêu thương như Đỗ Quyên.

Chẳng trách người trong khu tập thể luôn bảo Đỗ Quyên là cô gái may mắn nhất, không chỉ vì điều kiện gia đình mà còn vì tình yêu thương vô bờ bến mà cô nhận được. Có lẽ vì Đỗ Quyên có quá nhiều thứ để người khác phải ghen tị, nên không ít người cứ thích đem mình ra so bì với cô. Dù Tề Triều Dương bận rộn, ít khi về khu tập thể nhưng anh vẫn thấy rõ điều đó. Tôn Đình Mỹ hay Uông Chiêu Đệ đều luôn muốn hơn thua với Đỗ Quyên.

Tề Triều Dương không nhịn được, đưa tay xoa đầu Đỗ Quyên, rồi còn choàng vai cô một cái.

Đỗ Quyên kinh ngạc nhìn anh: “Đang đạp xe đấy! Anh điên à?”

Tề Triều Dương cười đáp: “Anh chỉ thấy em đáng yêu quá thôi.”

Đỗ Quyên khóe miệng giật giật: “Anh nói chuyện nghe sến súa quá đi mất. Anh xem này, da gà da vịt của em nổi hết lên rồi đây.” Cô đưa cánh tay ra cho anh xem.

Tề Triều Dương cười ha hả.

Đỗ Quyên lườm: “Anh bình thường lại hộ em cái.”

“Được rồi, tuân lệnh!”

Hai người đạp xe ra ngoại ô. Họ không chọn ngọn núi nơi phát hiện vụ án p.h.â.n x.á.c lần trước, đơn giản vì nơi đó có quá nhiều ký ức không mấy vui vẻ. Họ muốn có một ngày chủ nhật yên bình. Hơn nữa, sau trận mưa lớn tối kia, chắc chắn hôm nay dân tình sẽ đổ xô lên núi hái nấm đông như kiến. Họ đi hẹn hò chứ có phải đi hội đâu mà muốn gặp người quen.

Vì thế, hai người chọn một ngọn núi xa hơn một chút, nằm giữa thành phố và huyện Thường Sơn. Đạp xe đến đây cũng mất gần bốn tiếng đồng hồ. Vị trí này hẻo lánh, xung quanh không có làng mạc nên rất vắng vẻ. Dù có nấm thì người ta cũng chẳng muốn đi xa thế này, mất cả ngày trời trên đường không đáng.

Ngọn núi này cũng không lớn, chẳng có sản vật gì quý giá, chủ yếu là rau dại và nấm thường, thỉnh thoảng có thỏ hay gà rừng chạy qua nhưng cũng khó bắt. Đỗ Quyên và Tề Triều Dương đi hẹn hò nên chẳng quan tâm chuyện đường xa, họ đi từ sớm nên đến nơi cũng vừa tầm trưa.

Quả nhiên, ngọn núi này vắng ngắt.

Đỗ Quyên chống nạnh tuyên bố: “Nấm trên núi này bị em bao trọn rồi!”

Tề Triều Dương trêu chọc: “Tiểu thư, tiểu nhân xin nguyện phụ giúp một tay.”

Đỗ Quyên gật đầu: “Tốt lắm! Không được giấu nghề đâu đấy.”

“Đương nhiên rồi.”

Hai người khóa xe vào gốc cây dưới chân núi rồi cùng nhau leo lên. Đỗ Quyên nói: “Đây là lần đầu tiên em đến ngọn núi này đấy.”

Tề Triều Dương đáp: “Anh thì đến một lần rồi, nhưng cũng mười mấy năm trước, hồi mới tốt nghiệp cấp hai. Lúc đó nghịch ngợm, mấy đứa rủ nhau đi chơi xa nên mới mò đến đây.”

Đỗ Quyên tò mò: “Sau đó thì sao?”

Tề Triều Dương ngập ngừng: “Sau đó à...”

Nhìn biểu cảm của anh, Đỗ Quyên càng hào hứng: “Kể đi mà, chắc chắn là có chuyện gì rồi.”

Tề Triều Dương nhìn đôi mắt to tròn đang chớp chớp đầy mong chờ của cô, anh cười nói: “Em muốn biết thật à?”

Đỗ Quyên gật đầu lia lịa.

Tề Triều Dương giả vờ suy nghĩ rồi phán một câu xanh rờn: “Anh... không nói cho em biết đâu!”

Đỗ Quyên dậm chân: “Tề Triều Dương, anh được lắm!”

Tề Triều Dương cười vang rồi chạy biến, Đỗ Quyên đuổi theo, hai người đùa giỡn khắp sườn núi. Sau một hồi, Tề Triều Dương mới chịu kể: “Đừng nhắc nữa, sáu đứa chúng anh đi hai chiếc xe đạp, kết quả lúc về thì một chiếc tuột xích hỏng bét, chiếc kia thì thủng lốp. Em bảo có xui không chứ? Hết cách, sáu thằng đành dắt díu nhau đi bộ về thành phố. Suýt thì mệt đứt hơi. Vì về muộn quá nên bố mẹ ở nhà lo sốt vó, đi tìm khắp nơi. Đến gần nửa đêm mới mò về đến nhà, không mệt c.h.ế.t thì cũng suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t. Ngay cả bố mẹ nuôi của anh cũng phải vác gậy ra dạy dỗ một trận.”

Chương 1612: Lời Tỏ Tình Trên Đỉnh Núi - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia