Đỗ Quốc Cường hăng hái khoe: “Cái này là hàng sản xuất tại Thụy Sĩ, nhập khẩu nguyên chiếc đấy.”
“Ơ?” Đừng nói Đỗ Quyên, ngay cả Trần Hổ Mai và hai anh em Trần Hổ cũng kinh ngạc nhìn lão Đỗ. Trần Hổ Mai thắc mắc: “Trung tâm thương mại mà cũng bán hàng ngoại quốc sao?”
Đỗ Quốc Cường giải thích: “Đâu ra, là đồ do Ủy ban Cách mạng tịch thu được, đem bán ở tầng trên cùng của trung tâm thương mại đấy. Tôi đoán là họ không biết nhìn hàng.”
Cái này không phải lão Đỗ coi thường người khác, nhưng ở thời đại này, người nhận ra thương hiệu Thụy Sĩ không mấy phổ biến này thật sự rất hiếm. Anh là người xuyên không, tuy đã ở đây gần ba mươi năm nhưng ký ức kiếp trước vẫn còn rất rõ. Anh có nhiều ưu điểm, nhưng ưu điểm lớn nhất chính là trí nhớ cực tốt.
Vacheron Constantin, anh nhận ra ngay. Dù kiếp trước không mua nổi nhưng nhìn thì vẫn biết. Hồi đó lớp anh có một thiếu gia nhà giàu cực kỳ mê đồng hồ, suốt ngày luyên thuyên về chúng nên Đỗ Quốc Cường cũng coi như được mở mang tầm mắt.
Mẫu này là phiên bản kỷ niệm mà Vacheron Constantin ra mắt đầu thập niên 60, nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt nhưng lại cực kỳ giá trị. Cậu bạn học kia của anh thích kiểu khoe giàu một cách tinh tế, khiêm tốn, nên rất chuộng phong cách "mộc mạc" này. Đỗ Quốc Cường thật sự vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ đã nhớ lại chuyện xưa.
Không mua nổi nhưng lại rất quen thuộc. Hơn nữa, đừng thấy Vacheron Constantin sau này nổi tiếng, chứ lúc này mọi người vẫn còn xa lạ với nó lắm. Nghe nói đồng hồ Thụy Sĩ bán ở Cửa hàng Hữu nghị hay Cửa hàng Hoa kiều chủ yếu là Longines này nọ thôi. Anh chưa từng vào đó, chỉ nghe kể lại.
Vacheron Constantin hiếm thấy như vậy, cái của hời này lão Đỗ không thể không nhặt. Vì bên đó coi nó như đồng hồ bình thường mà bán, anh thấy thì dại gì mà không mua. Mẹ kiếp, xuyên không gần ba mươi năm, đây là lần đầu tiên anh nhặt được món hời lớn thế này. Đồ cổ thì đừng hòng mơ tới, không phải vì anh không biết nhìn, mà vì Ủy ban Cách mạng đâu có ngốc! Họ chẳng để lọt đồ quý ra ngoài đâu. Cái kiểu nhặt được bảo vật ở trạm thu mua phế liệu thật sự là chuyện viễn tưởng!
Đỗ Quốc Cường mấy năm trước cũng tò mò đi xem thử, mẹ kiếp, toàn là đồ bỏ đi thật sự. Đúng là người xem đau lòng, người nghe rơi lệ. Khó khăn lắm mới nhặt được món hời là chiếc đồng hồ này, lão Đỗ phấn khích vô cùng.
Anh dặn con gái: “Cái này giá trị lắm đấy, sau này con có không thích mà muốn đổi cái khác thì cũng phải giữ gìn nó thật cẩn thận.”
Đỗ Quyên cười tươi rói: “Con đương nhiên sẽ giữ gìn cẩn thận rồi. Đây là quà mọi người tặng con mà, không chỉ mừng con đi làm mà còn là quà sinh nhật nữa, con sao dám lơ là được?”
Đỗ Quốc Cường hài lòng gật đầu: “Bố biết con gái bố là người có tâm mà. Con đừng thấy nó không phổ biến như hiệu Thượng Hải, giá trị của chúng khác một trời một vực đấy. Cái này để mấy chục năm sau vẫn giá trị, thậm chí càng để lâu càng quý, chứ mấy loại kia thì không được thế đâu.”
Trần Hổ Mai thắc mắc: “Nó tốt đến thế cơ à?”
Lão Đỗ gật đầu: “Cái này coi như bố nhặt được bảo vật rồi. Thế nên bố mới bảo họ không biết nhìn hàng mà.”
Trần Hổ Mai kéo tay con gái lại nhìn kỹ: “Đúng là nếu ông không nói thì tôi thấy nó cũng bình thường thôi. Nhưng nghe ông bảo nó quý, tôi càng nhìn càng thấy nó toát lên vẻ sang trọng.”
Đỗ Quốc Cường bật cười. Chiếc đồng hồ này bề ngoài cực kỳ giản dị, không hề phô trương, hèn gì người của Ủy ban Cách mạng không nhận ra. Vốn dĩ nó không phải thương hiệu đại trà, mã ngoài lại không bóng bẩy, bị bỏ qua cũng là chuyện dễ hiểu.
Lão Đỗ nói tiếp: “Thôi được rồi, khoe thế đủ rồi, nhà mình biết với nhau là được. Cũng chẳng biết cái này bị tịch thu từ nhà nào nữa.”
Ủy ban Cách mạng không biết hàng nhưng chủ cũ chắc chắn là người sành sỏi, nếu không đã chẳng giữ gìn nó mới tinh như vậy. Nhưng anh cũng chẳng lo, với tình hình xã hội hiện tại, những nhà tư bản có thể giấu được thứ này thì đồ quý trong nhà chắc chắn không thiếu, có khi đồ cổ còn đầy ra, họ chẳng rảnh mà đi tiếc một chiếc đồng hồ đâu. Hơn nữa, là tư bản thì lo mà vượt qua giai đoạn này đã rồi tính sau.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến anh, anh mua qua kênh chính thức đàng hoàng mà. Lúc đó ở hiện trường còn nhiều thứ lắm, nhưng Vacheron Constantin chỉ có đúng một chiếc này, còn lại là hai chiếc hiệu Mai Hoa.
Đỗ Quốc Cường sực nhớ ra: “À đúng rồi, bố còn mua cả vải nữa.” Anh hào hứng: “Ủy ban Cách mạng thanh lý đồ đạc để lấy kinh phí, loại nào không có vấn đề gì họ không đập phá mà đem bán hết. Lại đây xem này.”
Anh tiếp tục: “Nhìn xem, mấy thứ này đều không cần phiếu nhé. Đương nhiên có phiếu thì giá khác, không phiếu giá khác. Bố mua loại không dùng phiếu, tuy đắt hơn chút nhưng được cái rảnh rang. Này, lụa tơ tằm nguyên chất đấy.”
“Cái màu xanh dưa muối này đẹp quá!” Trần Hổ Mai sờ tấm vải, vui vẻ nói: “Ông nhà mình giỏi thật, lại kiếm được đồ tốt thế này.”
Haiz, thời đại này mà muốn mua đồ không cần phiếu thật sự là khó hơn lên trời. Tuy chợ đen cũng có nhưng không phải lúc nào cũng đi được, mà không đi thì vẫn tốt hơn.
Đỗ Quốc Cường cười: “Lụa tơ tằm này tốt thật, nhưng vải cũng quý lắm. Để tôi may cho hai mẹ con mỗi người một chiếc váy liền.” Anh nhìn sang anh vợ: “Anh cả thì thôi đi, đàn ông tay chân thô kệch, mặc vào có khi lại làm móc chỉ hết lụa.”
Trần Hổ gật đầu: “Đúng thế, tôi không dùng được thứ này đâu. Tôi cứ thích vải thô dệt, mặc vào cho nó bền bỉ.”