Đỗ Quốc Cường ném cho anh vợ một cái nhìn kiểu “anh đúng là tâm đầu ý hợp với tôi”, rồi cười nói: “Hì hì, tôi cũng đoán thế nên mua một ít vải thô rồi. Chẳng phải sắp lạnh rồi sao, để tôi may cho anh cái áo khoác.”

Trần Hổ tròn mắt ngạc nhiên. Lão Đỗ tiếp lời: “Hai anh em mình mỗi người một cái, đến lúc đó mặc đồ đôi anh em cho nó oách.”

Khóe miệng Trần Hổ giật giật: “…”

Đỗ Quốc Cường đắc ý: “Anh cứ chờ mà xem.”

Nói ra chắc chẳng ai tin, nhưng người dùng máy may nhiều nhất trong nhà này lại chính là Đỗ Quốc Cường. Bình thường mấy việc khâu vá nhỏ nhặt thì Trần Hổ Mai làm, nhưng cứ hễ may quần áo mới là phải qua tay lão Đỗ.

Đỗ Quốc Cường thầm nghĩ: *Đúng vậy, tôi chính là người đàn ông toàn năng như thế đấy.*

Trước đây ai cũng đi làm thì không nói, giờ lão Đỗ ở nhà rảnh rỗi, lại chẳng phải nấu cơm, mấy việc vặt vãnh này đương nhiên anh thầu hết.

Anh nói tiếp: “Hôm nay tôi đi dạo một vòng, phải công nhận Ủy ban Cách mạng cũng làm được vài việc ra hồn. Đồ ở đó tuy hơi lộn xộn nhưng không cần phiếu thì tuyệt quá rồi. Vẫn còn một số đồ cũ nữa nhưng ở cửa hàng đồ cũ, tôi chưa kịp xem. Để hôm nào tôi qua đó lượn một vòng.”

“Được, ông cứ đi đi.”

“Nếu đi thì xem có cái vại lớn nào không, tôi muốn muối hai vại dưa cà.” Trần Hổ dặn dò. Tuy Đỗ Quyên có hệ thống, mùa đông vẫn có rau tươi nhưng dưa cà muối vẫn là món không thể thiếu, ăn cơm cũng phải đổi vị chứ. Đây là việc Trần Hổ làm hằng năm, năm nay nguyên liệu dồi dào, anh định làm thêm vài loại nữa.

“Đỗ Quyên, đợi lúc nào tiện con đổi ít tỏi từ hệ thống ra nhé, năm nay mẹ định làm ít tỏi ngâm đường.”

Đỗ Quyên vâng dạ, rồi sực nhớ ra: “Bố ơi, con muốn đổi một quả sầu riêng ăn thử!” Tuy đắt nhưng cô vẫn muốn nếm mùi vị nó ra sao.

Nhìn con gái mắt long lanh mong chờ, lão Đỗ làm sao nỡ từ chối, vội quay sang vợ: “Bà nó ơi, con gái chưa được ăn bao giờ, bà xem…”

Trần Hổ Mai hào phóng: “Vậy thì đổi đi, vừa hay tôi cũng chưa ăn, cả nhà cùng nếm thử cho biết!”

Trần Hổ thắc mắc: “Không phải anh bảo thứ này mùi nồng lắm sao?”

Lão Đỗ gật đầu: “Đúng thế, nên không thể ăn ở nhà được. Nếu không hàng xóm lại tưởng nhà mình đang ăn… phân.”

Nói thì nói vậy, chứ trời xanh chứng giám, lão Đỗ chẳng thấy nó hôi tí nào, anh thấy nó thơm cực kỳ! Không phải kiểu ngửi thì thối ăn thì thơm, mà là ngửi thôi đã thấy thèm rồi. Nhưng anh cũng phải cân nhắc đến cảm nhận của số đông. Rất nhiều người coi đó là mùi hôi thối, nên anh phải dặn trước.

“Chúng ta không thể ăn ở nhà, lộ liễu quá. Vùng này làm gì có thứ quả này, làm ầm lên thì khó giải thích lắm. Tôi nghĩ hay là tìm chỗ nào khác mà ăn.”

“Ở đâu bây giờ?”

Đỗ Quốc Cường ngẫm nghĩ: “Lên sân thượng đi, mọi người thấy sao? Tối đợi hàng xóm ngủ hết rồi mình lên đó. Xung quanh không có tòa nhà nào cao hơn khu tập thể nhà mình nên chẳng ai nhìn thấy đâu. Buổi tối có gió, trên đó lại thoáng, gió thổi một cái là bay hết mùi ngay.”

“...Cũng được.” Ăn quả trái cây mà cứ như đi làm trộm vậy.

Lão Đỗ lại nảy ra ý khác: “Hay là đợi hôm nào về quê, mình lên núi đi dạo rồi ăn, hoặc cuối tuần đi dã ngoại ngoại ô cũng được.”

Mọi người nhìn nhau, đúng là ăn quả sầu riêng mà tốn bao nhiêu công sức.

“Thôi thì hôm nào đi dã ngoại đi. Lên xuống sân thượng nhỡ bị ai nhìn thấy lại sinh nghi.”

“Chốt thế nhé!”

Trần Hổ Mai vốn thực tế, bồi thêm một câu: “Mấy nhà tầng trên hay phơi quần áo chăn màn trên sân thượng, nếu cái mùi của ông nồng quá mà ám vào đồ của họ thì phiền phức lắm.”

Lão Đỗ gật đầu: “Vậy thì đi dã ngoại.” Anh cũng thèm lắm rồi. Ai mà ngờ được có ngày anh lại được ăn sầu riêng ở cái thời đại này chứ. Ở miền Bắc những năm này mà đòi ăn sầu riêng thì đúng là chuyện viễn tưởng. Huhu, có hệ thống đúng là chân ái.

“Vậy Chủ nhật này đi luôn nhé.”

“Nhất trí!”

Cả nhà bàn bạc xong xuôi, Đỗ Quyên đeo chiếc đồng hồ mới, cứ đung đưa tay suốt, sướng đến mức suýt bay lên trời. Lão Đỗ cũng bắt đầu lúi húi viết viết vẽ vẽ. May quần áo đâu phải cứ thế mà cắt, phải đo đạc cẩn thận rồi còn thiết kế mẫu mã nữa. Việc này thì cứ phải dựa vào anh – Đỗ Quốc Cường!

Nói lão Đỗ có khiếu may vá thì cũng không hẳn. Anh học lỏm từ một ông thợ già trên trấn. Ông ấy vốn không nhận đệ t.ử, hồi đó anh mới mười mấy tuổi, cứ rảnh là đi bộ ra trấn, đứng ngoài cửa sổ nhà người ta mà nhìn. Nói là xem náo nhiệt chứ thực chất là học lỏm để sau này có cái nghề mà kiếm cơm. Lâu dần, anh cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm.

Đỗ Quốc Cường không phải đứa trẻ sinh ra ở thời này, nên anh có kế hoạch rất rõ ràng cho bản thân. Anh biết mình không phải hạng người làm được việc đồng áng nặng nhọc, nên phải tìm cách học thêm nhiều thứ, "nhất nghệ tinh nhất thân vinh" mà. Thực ra giờ lão Đỗ cái gì cũng biết một chút, giống như sư phụ Lam đại gia của anh vậy, đúng kiểu "biết tuốt". Mọi người không thấy lạ vì tính cách anh từ nhỏ đã thế rồi.

Vì vậy, khi anh bảo mình nhận ra thương hiệu Thụy Sĩ, nhà họ Trần cũng chẳng ai nghi ngờ. Chồng cô không chỉ ham học hỏi mà còn thích hóng hớt, chuyện gì mà chẳng biết. Tuy lão Đỗ không kiếm sống bằng nghề may nhưng tay nghề vẫn rất cừ, những gì đã học anh chẳng bao giờ quên.

Chương 242: Kế Hoạch Ăn Sầu Riêng - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia