Đỗ Quốc Cường: "Anh cũng đừng vội, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Vả lại anh phải nghĩ thế này, mỗi ngày nó kiếm được bốn điểm công, đối với đàn ông con trai thì hơi ít thật, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng đủ ăn mà. Bốn điểm công là đủ nuôi sống bản thân nó rồi. Đám thanh niên trí thức chẳng phải cũng chỉ được bốn năm điểm đó sao? Chuyện tương lai để tương lai tính, chẳng lẽ chuyện chưa xảy ra mà anh đã lo sốt vó lên rồi à?"
Anh cả Đỗ: "..."
Nghe sao mà thấy có lý thế nhỉ.
Nhưng cứ thấy nó sai sai ở đâu ấy.
Đỗ Quốc Cường thực ra không trải qua thời kỳ lao động tập thể ở thôn, sau giải phóng anh đã đi làm công an rồi, trước đó nữa khi chưa giải phóng thì nhà nào làm nhà nấy. Cho nên lời anh nói chưa chắc đã đúng hoàn toàn, nhưng hình như cũng chẳng có chỗ nào sai.
Anh cả Đỗ: "Cũng phải, cứ thế đã vậy."
Anh cũng không phải người nhiều tâm cơ.
"Anh cả đừng nghĩ nhiều nữa, đây, cầm lấy."
"Cái gì thế?"
"Thuốc lá chứ gì nữa. Anh cầm lấy đi."
Anh cả Đỗ lập tức hớn hở: "Chà, đồ tốt đây? Đại Tiền Môn? Chưa nghe bao giờ nhỉ."
Ở địa phương họ chưa từng thấy loại này.
Đỗ Quốc Cường: "Đây là nhãn hiệu của thủ đô, chỗ mình không có bán đâu, sư phụ cho em đấy. Anh biết rồi đấy, em không hút t.h.u.ố.c, vốn định mang đi đổi thứ khác, nhưng nghĩ anh thích món này nên để dành cho anh."
Nói đi cũng phải nói lại, đây là do Tề Triều Dương mua.
Tề Triều Dương thường xuyên tìm Lam Hải Sơn để nghe ngóng tin tức, đi công tác về mua hẳn một cây tặng Lam Hải Sơn. Lam Hải Sơn lại cho Đỗ Quốc Cường một bao.
Đỗ Quốc Cường tuy không hút t.h.u.ố.c, nhưng đàn ông mà, đôi khi giao thiệp cũng cần dùng đến.
Đỗ Quốc Cường vốn chẳng hề có ý định mang đi đổi, nhưng chẳng ngại gì mà nói thế. Xem kìa, anh đúng là một người em trai biết quan tâm đến anh trai mình.
Quả nhiên, Anh cả Đỗ rất vui: "Từ thủ đô về à? Thế thì đắt lắm nhỉ, chắc chắn là đồ xịn rồi."
Người thời này có một sự cuồng nhiệt và ngưỡng mộ khó tả đối với thủ đô.
"Tốt quá."
Người nhà họ Đỗ thực ra đều không mấy ai hút t.h.u.ố.c, chỉ có Anh cả Đỗ là ngoại lệ.
Anh cả Đỗ vốn cũng không hút t.h.u.ố.c, nhưng mấy năm trước xã đào mương nước, anh may mắn được chọn làm tiểu đội trưởng phụ trách một đoạn, làm việc cùng mấy lão làng, ai cũng hút t.h.u.ố.c. Có người gia cảnh khá giả, tính tình rộng rãi cho anh hai ba lần, thế là anh thích luôn.
Thực ra cũng chẳng phải là thích hút t.h.u.ố.c, chỉ có hai ba lần thì thích cái nỗi gì. Chủ yếu là để "ra oai".
Vả lại vào những lúc mấu chốt mà rút ra được một bao t.h.u.ố.c, mời một điếu, cảm giác vẫn là một kiểu giao tế rất có thể diện. Thực ra dân quê làm ruộng lấy đâu ra những dịp như thế, nhưng đã từng trải qua một lần thì cũng chẳng ngăn được Anh cả Đỗ mơ mộng về sau.
Anh cũng chẳng có tiền dư mà mua, bản thân cũng không cưỡng cầu, nhưng thấy người khác hút thì vẫn thèm thuồng lắm.
Đỗ Quốc Cường thấy vài lần nên ghi nhớ trong lòng.
Nói đi cũng phải nói lại, trong nhà anh, ngoại trừ Lão Tứ Đỗ Quốc Vĩ ra, những người khác đối với Đỗ Quốc Cường đều khá ổn.
Không quá thân thiết nhưng đều là anh em ruột thịt, cũng thật sự không có mâu thuẫn gì lớn.
Mâu thuẫn giữa anh và Đỗ Quốc Vĩ cũng là vì Đỗ Quốc Vĩ luôn so bì, lại còn muốn tính kế anh để trục lợi. Thế thì không được.
Anh có thể cho, nhưng bị người ta tính kế thì không xong.
Anh chủ động cho, nhưng anh cũng lấy được thứ mình muốn. Mọi người cùng có lợi, cả nhà cùng vui. Có lẽ người nhà đều nghĩ anh chịu thiệt, nhưng bản thân Đỗ Quốc Cường không thấy thiệt. Là một người xuyên không, anh thực sự công nhận rằng thông tin là thứ rất đáng giá.
Mỗi người có một hệ giá trị riêng.
Trong mắt anh, thông tin chính là tiền bạc.
Người khác không công nhận cũng chẳng sao.
Vả lại người khác không công nhận cũng là chuyện tốt, chẳng phải càng chứng tỏ anh đối xử tốt với người nhà sao.
Đỗ Quốc Cường không ngốc, chẳng dại gì mà bỏ qua cái danh tiếng tốt.
"Cái này tốt thật, Đại Tiền Môn, Đại Tiền Môn, ở thủ đô cơ đấy, không biết bao giờ mới được lên đó xem một chuyến. Chẳng dám nghĩ tới." Anh cả Đỗ mân mê bao t.h.u.ố.c không nỡ rời tay.
Đỗ Quốc Cường: "Đợi thêm mười năm nữa, biết đâu anh lại đi được đấy."
Anh cả Đỗ không nghĩ vậy, thủ đô đâu phải muốn đi là đi? Phải tốn bao nhiêu tiền cơ chứ.
Nhưng anh cũng không phản bác Lão Tam.
Anh cả Đỗ không phải hạng người hay cãi bướng.
Anh hớn hở: "Tốt quá."
Đỗ Quốc Cường mỉm cười, nói: "Em sang nhà chị Hai một vòng."
"Đi đi."
Mặc dù Đỗ Quốc Cường đã mời, nhưng gia đình Chị Hai Đỗ vẫn không sang ăn cơm, rất giữ kẽ.
Đỗ Quốc Cường vốn đã chuẩn bị một gói đường đỏ cho chị Hai, lại bớt từ phần quà biếu chung ra một gói nữa, xách hai gói đường đỏ đi qua.
Thực ra Đỗ Quốc Cường không thấy đường đỏ có giá trị dinh dưỡng cao đến thế. Tuy đúng là có chút dinh dưỡng, nhưng cũng chẳng đến mức thần thánh hóa.
Nhưng không thể phủ nhận, đường đỏ thời này có địa vị rất cao trong lòng các chị em phụ nữ.
Đó là món đồ cực phẩm, Hợp tác xã cung tiêu còn chẳng dễ mà mua được.
Cũng may thứ này Hệ thống của Đỗ Quyên có thể đổi được.
Năm trăm món đồ quá nhiều, lúc đầu họ còn không để ý, cứ tưởng là bột mì đen, họ chỉ chú ý đến đường trắng thôi. Sau này rảnh rỗi xem kỹ lại mới phát hiện còn có đường đỏ. Đổi ra được đựng trong túi giấy xi măng, mỗi túi một cân.
Không có bao bì hoa hòe hoa sói, chỉ là túi giấy xi măng bình thường, được dán kín.
Đỗ Quốc Cường thong thả đi tới, Chị Hai Đỗ và anh rể đều không có nhà, đang đi làm đồng, ra mảnh đất tự lưu rồi, đúng là buổi trưa cũng không nghỉ ngơi, bận rộn vô cùng.
Chỉ có đứa con út ở nhà, tám tuổi.
"Cậu Ba. Sao cậu lại tới đây?"
Đỗ Quốc Cường xoa đầu thằng bé, nói: "Cậu không được tới à! Cái thằng này chẳng biết ăn nói gì cả."