Đỗ Quốc Cường móc ra mấy viên kẹo đặt vào tay đứa trẻ: “Cho cháu này.”

Kẹo này không phải đồ đổi từ hệ thống, mà là mua ở cửa hàng, nhưng trong túi Đỗ Quốc Cường lúc nào cũng thủ sẵn một ít. Dù sao về thôn trẻ con cũng đông, có viên kẹo làm quà là dễ nói chuyện nhất.

Thằng bé vui mừng suýt nữa thì nhảy cẫng lên.

“Cháu cảm ơn cậu Ba, để cháu đi gọi mẹ cháu...”

Đỗ Quốc Cường xua tay: “Không cần đâu, cứ để mẹ cháu bận đi. Cái này cháu cất đi, đợi mẹ về thì đưa cho mẹ nhé, là đường đỏ cậu chuẩn bị cho mẹ cháu đấy.”

Mắt thằng bé sáng rực lên. Trong lòng người dân quê, đường đỏ là thứ cực kỳ quý giá, bổ m.á.u lại sang trọng.

“A, cái này... cái này cháu giữ ạ? Cháu không dám giữ đâu, lỡ mất thì sao?”

Đỗ Quốc Cường cười mắng: “Cháu có phải nam t.ử hán không đấy, sao chút việc mọn này cũng không làm được. Làm sao mà mất được? Cháu cất vào ngăn kéo thì nó còn mọc chân chạy mất chắc? Thật là nhát gan, cất đi cho cậu.”

“Dạ!”

Đỗ Quốc Cường đảo mắt nhìn quanh nhà một lượt. Nói thật, chị Hai anh sống cũng khá vất vả. Gia đình thì hòa thuận, chỉ có điều đẻ lắm con quá, miệng ăn núi lở. Ánh mắt anh dừng lại ở cái túi trên tủ, hỏi: “Chà, nhà cháu còn có cả kim ngân hoa à?”

Nhỏ tuổi mà cũng biết khoe khoang gớm.

Đỗ Quốc Cường nói tiếp: “Cậu lấy hết chỗ này đi nhé.”

Thằng bé ngẩn ra: “Dạ?” Nhưng nó không dám ngăn cản cậu mình.

Đỗ Quốc Cường ướm thử sức nặng, nói: “Chỗ kim ngân hoa và hoa cúc này cậu lấy hết, cháu đưa năm đồng này cho mẹ cháu.”

Thằng bé trợn tròn mắt: “!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Bao nhiêu cơ! Cậu bảo bao nhiêu!

Từ nhỏ đến lớn, ngay cả năm hào nó còn chưa từng được cầm, nói gì đến năm đồng bạc! Tết đến được mừng tuổi một xu, mua viên kẹo ăn là đã sướng rơn rồi. Đây là năm đồng đấy! Nó không dám nhận đâu!

Đỗ Quốc Cường lại dùng chiêu cũ: “Cháu có phải đàn ông không?”

“Dạ phải!” Sao nó lại không phải đàn ông chứ? Tuy mới bảy tuổi tròn, tính tuổi mụ là tám, nhưng nó cũng là một nam t.ử hán mà.

“Cháu... cháu... cháu là nam t.ử hán.” Nó căng thẳng đến mức nói lắp bắp.

Đỗ Quốc Cường vỗ vai nó: “Thế thì đúng rồi còn gì? Cháu đưa năm đồng này cho mẹ, bảo là chỗ đồ này cậu lấy rồi.”

“Cậu ơi, hoa cúc không đáng tiền đâu ạ.”

Đỗ Quốc Cường nghiêm mặt: “Công sức cháu bỏ ra hái lượm không phải là tiền à?”

Thằng bé sững sờ: “!!!!!” Công sức của nó đáng giá thế cơ ạ?

“Thôi, cậu đi đây.”

Trong thôn những thứ này vẫn có thể tìm thêm được, tuy không phải mọc đầy núi đầy đồi nhưng chỉ cần để ý một chút là thấy ngay. Đỗ Quốc Cường đâu có lạ gì giá hoa cúc. Chỗ kim ngân hoa này, nếu mang ra trạm thu mua thì chắc cũng chỉ được khoảng hai đồng. Còn hoa cúc, đừng thấy nó nhiều hơn kim ngân hoa, nhưng bán được hai hào là may lắm rồi.

Nhưng Đỗ Quốc Cường có lòng muốn giúp đỡ chị gái mình. Vả lại, chị anh cũng vừa giúp anh một việc lớn. Cái tin về bình rượu xương hổ kia đúng là đồ tốt. Đến bà nội còn chưa nhận được tin mà chị anh đã biết rồi.

Đỗ Quốc Cường không bao giờ để chị mình phải nghe ngóng không công. Vốn dĩ chị Hai sống không khá giả, làm em trai giúp đỡ một chút cũng chẳng sao. Nếu anh cũng đang túng quẫn thì chắc chắn phải lo cho nhà mình trước, nhưng giờ nhà anh không thiếu, việc gì phải tính toán chi li từng đồng từng cắc với người thân.

Anh xoa đầu thằng cháu: “Thôi cậu đi đây, đừng có cầm tiền chạy lung tung đấy.”

“Cháu... cháu biết rồi ạ...” Chưa bao giờ nó được cầm nhiều tiền thế này, tay run bần bật.

Đỗ Quốc Cường sở dĩ không gọi chị Hai về là vì biết chắc chị sẽ không đồng ý nhận nhiều tiền thế. Chị Hai Đỗ tuy nghèo nhưng tính tình cương trực, không thích chiếm hời của ai, ngay cả người thân. Thứ này giá cả thế nào dân trong thôn ai mà chẳng rõ, chị chắc chắn sẽ ngại, mà anh thì không muốn cứ phải đẩy đưa qua lại mất thời gian.

Anh xách túi đồ rời đi. Về đến nhà, anh cả Đỗ thấy vậy liền nói: “Sao chú sang nhà cô Hai lại còn lấy đồ mang về, nhà cô ấy sống chẳng dễ dàng gì...”

Đỗ Quốc Cường đáp: “Em đưa tiền rồi.”

“Thế thì không sao, chú cứ tự nhiên.”

Đỗ Quốc Cường mỉm cười, vào phòng thấy mẹ đang khâu đế giày cho mình. Tay nghề của bà rất khéo, đường kim mũi chỉ đều tăm tắp. Anh hỏi: “Mẹ làm được mấy đôi rồi ạ?”

“Sáu đôi. Không có phần của Đỗ Quyên đâu, những người khác mỗi người hai đôi.” Đỗ Quyên năm ngoái đã làm rồi, một năm chắc cũng chưa hỏng được, không cần phải tích trữ làm gì.

“Vâng ạ.”

Lúc Đỗ Quốc Cường đến mang theo một túi dứa, lúc về vẫn là một túi dứa đầy ắp.

“Bố ơi, lúc nào rảnh bố đan cho con cái chiếu mát nhé, mùa hè dùng cho sướng.”

Ông cụ Đỗ lầm bầm: “Dạo này anh có đi thăm thằng em anh không?”

Đỗ Quốc Cường tảng lờ: “Con đi thăm nó làm gì! Bố nhớ đan chiếu cho con nhé, lần sau con về lấy...”

“Mấy đứa con nhà em trai anh đều sắp đến tuổi xuống nông thôn rồi, không có công việc thì tính sao đây, anh có thể nghĩ cách gì giúp chúng nó không?”

Đỗ Quốc Cường nhướng mày: “Bố định lên trời đấy à? Con mà có cách thì con cũng chẳng quản nó, bố đừng có nằm mơ nữa. Tóm lại bố nhớ làm chiếu cho con đấy.”

Hai cha con nói chuyện cứ như ông nói gà bà nói vịt.

“Chiếu với chả chiếu, cái chiếu mà còn quan trọng hơn cả em trai với cháu trai anh à?”

Đỗ Quốc Cường thản nhiên: “Với con, cái chiếu đúng là quan trọng hơn bọn nó đấy. Bố có làm được không, không làm được con nhờ người khác, con đâu phải chỉ có mỗi chỗ bố.”

Ông cụ Đỗ tức nghẹn: “Anh... anh... anh...”

Ông tức giận chỉ tay vào Đỗ Quốc Cường, có điều cũng chẳng có khí thế gì. Thấy con trai không hề lay chuyển, ông bĩu môi: “Làm thì làm! Tôi đan cho anh là được chứ gì.”

Đỗ Quốc Cường: “...”

Con nói bố này, bố đã có cái tính khí "mềm nắn rắn buông" ấy thì còn nhảy dựng lên làm gì! Bố anh đúng chuẩn một cục bông, ai đá vào cũng chỉ thấy êm chứ chẳng thấy đau.

“Anh muốn cỡ bao nhiêu? Giường đôi hay giường đơn? Một cái hay hai cái?”

Chương 669: Tấm Lòng Của Người Em Trai - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia