Hắn tỏ vẻ thâm tình, nhưng trong lòng thực chất chỉ muốn chiếm chút tiện nghi thôi. Còn chuyện nhường công việc cho Bạch Vãn Thu á? Nằm mơ đi.
Một suất làm việc quan trọng biết bao nhiêu, dù Tôn Đình Mỹ không đi làm thì đem suất đó ra ngoài cũng đổi được một món nợ ân tình cực lớn. Bây giờ giá thị trường đã vọt lên tới năm trăm đồng mà còn chẳng có người bán kia kìa. Ai mà chẳng muốn ở lại thành phố làm công nhân cơ chứ? Cuộc sống dưới nông thôn khổ cực thế nào, ai mà chẳng biết.
Năm ngoái khi mọi người chưa hiểu rõ tình hình, một suất làm việc chỉ tầm hai ba trăm đồng, giờ đã tăng vọt lên năm trăm rồi. Hắn đời nào lại dâng không cho nhà họ Bạch, Bạch Vãn Thu chưa đủ trình để hắn làm thế.
Nhưng hắn cũng đã tính kỹ rồi, Bạch Vãn Thu ngu ngốc thế này thì cũng dễ lừa thôi. Hơn nữa, dù sau này có trở mặt thì Bạch Vãn Thu vốn là kẻ chuyên nói dối, ai mà tin lời cô ta cơ chứ. Mọi người sẽ chỉ nghĩ cô ta không đòi được việc nên mới cố tình bôi nhọ hắn thôi. Danh tiếng của hắn bấy lâu nay luôn được giữ gìn rất tốt, chẳng có gì phải lo lắng cả.
Nghĩ vậy, hắn càng ghé sát vào Bạch Vãn Thu, thầm thì: “Hay là, chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện kỹ hơn nhé?”
Bạch Vãn Thu cũng đã qua một đời chồng, lẽ nào lại không biết đàn ông nghĩ gì, cô ta nhìn Hồ Tương Minh, hỏi: “Anh sẵn lòng giúp em chứ?”
Hồ Tương Minh đáp: “Em đúng là nắm thóp được cái tính mủi lòng của anh rồi.”
Hắn không nói thẳng, nhưng Bạch Vãn Thu lại lầm tưởng là hắn đã đồng ý, cô ta nở nụ cười, bắt đầu ra vẻ làm cao: “Chúng ta nam đơn nữ chiếc ở bên nhau thế này không hay lắm đâu nhỉ?”
Hồ Tương Minh hạ thấp giọng: “Chúng ta phải tìm chỗ nào đó bàn bạc cho kỹ, nếu không lão già bướng bỉnh nhà anh sẽ không dễ dàng đồng ý đâu.”
Bạch Vãn Thu bảo: “Vậy thì, chúng ta cùng đi.”
Trong lòng cô ta càng thêm đắc ý, lão Hồ và Thường Cúc Hoa coi thường cô ta thì đã sao, đứa con trai cưng của họ chẳng phải vẫn bị cô ta xoay như chong ch.óng đó sao? Tôn Đình Mỹ có đắc ý đến đâu thì chồng cô ta vẫn yêu mình nhất đó thôi?
Bạch Vãn Thu luôn biết mình có nhan sắc, và cũng rất sẵn lòng dùng nó để kiếm lợi, nhưng vì mọi người xung quanh đều nghèo khổ nên ngày thường cô ta chỉ kiếm chác được chút ít từ đám thanh niên hàng xóm. Nhưng lúc này cô ta mới thực sự thấy được cái lợi của việc xinh đẹp. Cô ta nắm lấy tay Hồ Tương Minh, quyết định cho hắn chút "ngọt ngào" để nắm thóp hắn c.h.ặ.t hơn.
Cô ta nhìn quanh quất, thấy không có ai chú ý đến phía này, liền ghé sát lại, bất ngờ hôn mạnh vào mặt Hồ Tương Minh một cái.
Chụt!
Cái hôn này như thể đã kích hoạt một công tắc nào đó, Hồ Tương Minh nhanh ch.óng nhìn trái ngó phải, thấy không ai để ý, hắn lập tức áp sát vào... Hai người cứ thế hôn hít chùn chụt...
Đỗ Quyên: “!!!!!!”
Á á á á á! Trong lòng cô gào thét điên cuồng, con gà la hét cũng chẳng kêu to bằng cô lúc này! Trời đất ơi! Hai người điên rồi sao? Thời buổi này mà mọi người lại "thoáng" đến mức điên rồ thế này sao?
Tuy giờ đã là bốn năm giờ chiều, nhưng vẫn là ban ngày ban mặt mà! Hai người cứ thế hôn nhau giữa thanh thiên bạch nhật sao? Hai người không sợ bị bắt à? Đây là hành vi lưu manh đấy! Xung quanh vẫn có người qua lại mà hai người chẳng thèm để ý chút nào sao!
Mặt Đỗ Quyên nóng bừng lên, đỏ lựng như trái cà chua chín. Cô đâu có ngờ được, chỉ định nghe xem hai kẻ này có âm mưu tính kế ai không, vậy mà lại bắt gặp cái cảnh này. Sao hôm nay toàn gặp phải chuyện thế này không biết!
Tề Triều Dương đứng bên cạnh cũng cạn lời luôn. Cái loại chuyện này, thật sự cả năm cũng chẳng gặp lấy một lần. Vậy mà hôm nay họ lại gặp tới hai lần, mà toàn là người quen cả. Thế giới này đúng là quá ảo ma rồi.
Tề Triều Dương nhìn quanh một lượt, thấy lúc này người qua lại cũng đã thưa thớt hẳn. Chắc là vì trời đã về chiều nên mọi người cũng dần tản đi, tuy không phải là vắng tanh nhưng đúng là xung quanh không có ai nhìn về phía này thật.
Nhưng mà! Dù không có ai nhìn thì hai người họ vẫn đang ngồi lù lù ở đây mà, phía bên kia nhìn sang đây có thể khó, chứ họ nhìn sang bên đó thì dễ ợt, do góc nhìn cả thôi. Liếc mắt một cái là thấy hết rồi. Hơn nữa, Hồ Tương Minh bọn họ đâu phải không biết ở đây có người, đúng là điên thật rồi!
Tề Triều Dương lúng túng vô cùng. Dù có dày dạn kinh nghiệm đến đâu thì gặp cảnh này cũng phải bó tay! Thời nay chúng ta vẫn chưa cởi mở đến mức độ này đâu nhỉ? Chưa đâu, chắc chắn là chưa!
Anh không nhịn được quay sang nhìn Đỗ Quyên, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại đỏ bừng như quả táo chín. Hai người nhìn nhau một cái rồi vội vàng dời mắt đi chỗ khác trong sự hoảng loạn.
Đỗ Quyên bồn chồn mân mê ngón tay, vò đầu bứt tai mấy cái rồi định đứng phắt dậy, Tề Triều Dương lập tức giữ cô lại, khẽ lắc đầu ra hiệu. Đỗ Quyên hít một hơi thật sâu rồi lại ngồi xuống. Dù vẫn còn rất ngượng ngùng nhưng cả hai đã bắt đầu có chút "quen thuộc" với sự cạn lời này sau hai lần chứng kiến.
Dù khuôn mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy nhưng cô vẫn có thể bình tĩnh nói chuyện được. Tuy nhiên, mái tóc bị cô vò rối bù đã tố cáo sự hoảng loạn trong lòng.
Đỗ Quyên thì thầm: “Chúng ta đi thôi, nếu không đi em sợ lát nữa còn thấy cảnh quá đáng hơn nữa đấy.”
Tai cô đã bẩn rồi, mắt thì nhất định phải giữ cho sạch. Cái cảnh tượng này cô không muốn xem chút nào. Xem xong chắc mọc lẹo mắt mất. Hơn nữa! Sao dạo này mọi người lại cởi mở đến mức này cơ chứ.
Tề Triều Dương thấy mái tóc cô rối tung lên, không nhịn được đưa tay ra, nói khẽ: “Để anh sửa lại tóc cho em.”
Đỗ Quyên ngơ ngác: “Dạ?”
Tề Triều Dương lẳng lặng giơ tay lên, không phải anh muốn làm vậy, mà là... nếu họ bước ra khỏi công viên mà tóc tai Đỗ Quyên cứ rối bù thế này thì rất dễ khiến người khác hiểu lầm! Dĩ nhiên anh biết Đỗ Quyên là vì bị hai kẻ vô liêm sỉ kia làm cho cạn lời nên mới vò đầu bứt tai như vậy.