Nhưng người ngoài đâu có biết. Tề Triều Dương vuốt lại tóc cho Đỗ Quyên rồi bảo: “Đi thôi.”

“Dạ? À vâng.” Mau đi thôi, mau đi thôi!

Cô liếc nhìn một cái, mẹ ơi, trời đất ơi! Họ thực sự đang hôn nhau ngấu nghiến kìa! Trời xanh có mắt! Nhà hắn đúng là quá phức tạp! Thế giới này cũng quá phức tạp luôn. Bực thật đấy! Biết thế tắm xong là về nhà luôn cho rồi!

Đỗ Quyên cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi, Tề Triều Dương nhìn dáng vẻ sắp sửa bùng nổ của cô, chẳng hiểu sao lại thấy hết ngượng ngùng, anh thậm chí còn bật cười...

Đầu óc m.ô.n.g lung. Trước đây Đỗ Quyên luôn tự thấy mình là một cô gái hiểu biết rộng, nhưng giờ cô mới thấy kiến thức của mình còn quá ít ỏi. Thực sự, chỉ có bốn chữ để diễn tả: hoàn toàn mù tịt. Mọi người xem, thời buổi này người ta táo bạo đến mức nào rồi chứ.

Đỗ Quyên ngơ ngác đi theo Tề Triều Dương về, Tề Triều Dương thấy cô suốt dọc đường cứ như người mất hồn, liền mỉm cười bảo: “Hồn về đi thôi, nếu không anh phải đi tìm bà đồng về gọi hồn cho em đấy.”

Đỗ Quyên lúc này mới ngẩng đầu lên, cô lầm bầm: “Anh mà cũng dám làm mấy chuyện mê tín dị đoan à.”

Tề Triều Dương cười đáp: “Thì em cũng đâu có đi mách lẻo đâu.”

Đỗ Quyên bĩu môi.

Tề Triều Dương ôn tồn an ủi cô: “Các cụ chẳng đã dạy rồi sao? Rừng lớn chim gì cũng có. Họ làm ra chuyện đó cũng chẳng có gì lạ đâu. Biết đâu sau này trong công việc em còn gặp phải nhiều chuyện quái đản hơn nữa, lúc đó em sẽ thấy những gì thấy hôm nay chẳng đáng là bao. Thôi, đừng để tâm nữa.”

Đỗ Quyên lại bĩu môi, nhìn Tề Triều Dương, không nhịn được hỏi: “Tề đội, bình thường trong công việc anh có hay gặp chuyện thế này không?”

Nói thật là có gặp qua rồi. Nhưng một ngày gặp tới hai lần, mà cả hai lần đều là người quen, thì đúng là chưa bao giờ. Chuyện này thực sự quá ảo ma.

Tề Triều Dương gật đầu.

Đỗ Quyên thở hắt ra một hơi, nói: “Quả nhiên là do em kiến thức nông cạn.”

Tề Triều Dương mỉm cười, bảo: “Chuyện này tuy có hơi 'đặc sắc' một chút, nhưng anh còn từng gặp chuyện kinh tởm hơn nhiều, hai bên đ.á.n.h nhau rồi ném phân bò vào nhau cơ. Cái đó mới thực sự là kinh tởm.”

Đỗ Quyên: “!!!” Oẹ!

Cô càng thêm tò mò: “Các anh mà cũng gặp phải chuyện đó sao? Em cứ tưởng các anh toàn phá mấy vụ án lớn thôi chứ.”

Tề Triều Dương đáp: “Thì cũng là vụ án lớn mà, nhưng trong vụ án lớn cũng không thiếu những tên nghi phạm quái đản. Đúng không?”

Cũng phải nói, lời an ủi này của Tề Triều Dương khiến Đỗ Quyên thấy cũng có lý. Hai người cùng đi đến cổng khu tập thể, Tề Triều Dương hỏi: “Dạo này bận rộn phá án, chắc em chẳng tập tành gì đúng không?”

Đỗ Quyên: “Ờ thì...” Cô gãi đầu, sau đó lý sự: “Em bận thế nào chẳng lẽ anh không biết sao? Thời gian qua bận đến mức chẳng được về nhà đúng giờ nữa là. Em dĩ nhiên là không có thời gian rồi.”

Tề Triều Dương bảo: “Vậy thì hôm nay đi.” Anh nhìn đồng hồ rồi nói: “Bảy giờ xuống sân tập luyện, được không?”

Đỗ Quyên ngơ ngác: “Dạ?”

Tề Triều Dương trêu: “Em định lười biếng đấy à?”

Đỗ Quyên lập tức ưỡn n.g.ự.c: “Em đâu phải hạng người đó, bảy giờ thì bảy giờ.”

Tề Triều Dương: “Vậy đúng bảy giờ nhé, anh đợi em.”

“Vâng!”

Mùa này trong sân khu tập thể rất náo nhiệt, mấy bà lão và các cô vợ trẻ không phải đi làm đều tụ tập dưới gốc cây đại thụ, buôn chuyện đông chuyện tây. Thấy hai người cùng đi về, tất cả đều đổ dồn ánh mắt vào họ.

Chu Như cũng có mặt trong số đó, cô ta nhìn Đỗ Quyên với ánh mắt đầy đố kỵ. Cô ta đố kỵ với tất cả những cô gái trẻ xinh đẹp và có điều kiện tốt. Và càng đố kỵ hơn với bất kỳ ai giỏi giang hơn mình. Dĩ nhiên, ngoài miệng cô ta chẳng bao giờ thừa nhận người khác giỏi hơn mình cả.

Chu Như khó chịu lên tiếng: “Con gái con lứa gì mà suốt ngày quấn quýt với đàn ông, chẳng đứng đắn chút nào. Cứ không biết tự trọng tự ái thế này thì sau này có mà ế chồng.”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn cô ta. Đến cả bà Tôn cũng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Thật là dũng cảm!

Trời đất ơi, cô ta còn dám bôi nhọ Đỗ Quyên như thế, bộ tưởng Trần Hổ Mai là quả hồng mềm chắc? Tưởng trong tên có chữ "Hổ" chỉ để làm cảnh thôi sao. Trần Hổ Mai là người cực kỳ dữ dằn đấy.

Bà Tôn khẽ nhích m.ô.n.g dời vị trí ra xa một chút, những người khác cũng làm y hệt, hành động cực kỳ thống nhất, để lúc cô ta bị ăn đòn thì mình không bị vạ lây.

Chu Như vẫn chưa nhận ra tình hình, tiếp tục luyên thuyên: “Cái đám con gái trong khu tập thể này, chẳng biết được giáo d.ụ.c kiểu gì mà đứa nào đứa nấy cũng cứ vênh váo lên. Chẳng thấy chút dáng vẻ nghi gia nghi thất nào cả.”

Nghi gia nghi thất, đúng rồi, chính là cái từ này. Cô ta thốt ra một từ mà mình cho là có học thức, rồi hài lòng mỉm cười. Tận xương tủy Chu Như luôn coi thường những cô gái có năng lực, cô ta nghĩ phụ nữ thì nên lấy một tấm chồng tốt, chồng có địa vị danh tiếng, còn vợ thì cứ an phận thủ thường, làm một người con dâu ngoan hiền là đã đủ vẻ vang rồi.

Phụ nữ thì cần gì phải phấn đấu cơ chứ. Nơi làm việc là đấu trường của đàn ông, phụ nữ vào tranh giành đúng là hạng không an phận. Nơi đàn ông vẫy vùng, sao đến lượt phụ nữ vào làm loạn được. Nếu so với cô ta thì đúng là chẳng ra làm sao cả.

Chu Như khẽ bĩu môi, lộ ra vẻ khinh bỉ, cô ta hếch cằm lên, tự cho là mình đang nhìn xuống Đỗ Quyên từ trên cao. Nhưng cái cảnh này trông lại càng buồn cười hơn, Đỗ Quyên cao hơn một mét bảy, dáng người thanh mảnh cao ráo, trong khi Chu Như chỉ cao tầm một mét năm mươi mấy, chưa tới một mét sáu nữa. Tuy cô ta cũng gầy nhưng bẩm sinh đã có chút nọng cằm, nếu nhìn thẳng thì không rõ lắm, nhưng cứ hơi ngửa đầu lên thế này là lộ ra mồn một.

Cô ta nhìn Đỗ Quyên với ánh mắt đố kỵ, rồi lại nhìn Tề Triều Dương với vẻ "tiếc sắt không thành thép", thầm đau lòng cho người đàn ông này. Một người đàn ông tốt như vậy sao lại mù quáng thế không biết, thật là, muốn tìm kiểu phụ nữ tốt nào mà chẳng có, sao lại cứ phải đ.â.m đầu vào Đỗ Quyên chứ.

Chương 815: Chu Như Kiếm Chuyện - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia