Phụ nữ mà cứ ra ngoài đi làm thì ít nhiều cũng là hạng không an phận rồi. Chuyện đó mà cũng không hiểu sao?

Chu Như nhìn chằm chằm vào Tề Triều Dương, ánh mắt không nỡ rời đi nửa bước. Một người phụ nữ tốt như cô ta sao họ lại không thấy được chứ, tuy cô ta đã kết hôn rồi. Nhưng đó là kết hôn giả mà, có thể ly hôn bất cứ lúc nào! Cát Trường Trụ chắc chắn là không xứng với cô ta rồi, tuy cô ta biết tình cảm sâu đậm của hắn, nhưng bảo hai người sống với nhau cả đời thì là chuyện không thể nào.

Nghĩ đến đây, Chu Như nở một nụ cười đầy bí hiểm.

Chu Như cất tiếng: “Tề đội, anh đi làm về rồi à! Sao chủ nhật mà vẫn phải tăng ca thế, thật là vất vả quá.”

Khi nói chuyện, mắt cô ta cứ dán c.h.ặ.t vào Tề Triều Dương, con ngươi hận không thể dính luôn lên người anh.

Tề Triều Dương đã gặp qua đủ hạng người, chỉ liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của người phụ nữ này. Anh chẳng muốn dính dáng gì đến hạng phụ nữ đã có chồng này cả, hồi cô ta còn độc thân anh đã tránh như tránh tà rồi, huống hồ là bây giờ. Cái hạng người không biết điều mà lại lộ liễu thế này, anh đúng là chưa từng thấy qua.

Đúng là chẳng thèm nể mặt Cát Trường Trụ chút nào! Giữa thanh thiên bạch nhật mà đã muốn đội cho chồng một cái nón xanh rồi.

Chắc là vì hôm nay gặp quá nhiều "dị nhân". Nên đầu óc anh giờ toàn là hình ảnh "gà bay ch.ó chạy". Cái chuyện gì thế này không biết! Từng người một! Bọn họ đúng là không sợ c.h.ế.t mà, mấy chuyện lăng nhăng này cứ thích phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ.

Đỗ Quyên đứng bên cạnh cũng nhìn ra rồi, Chu Như cứ lả lơi thế kia, tám phần là nhắm trúng Tề Triều Dương rồi. Nhưng cô ta đã kết hôn rồi mà, lúc này Đỗ Quyên bất giác nhớ tới lời bố cô, Đỗ Quốc Cường, từng nói: Thế giới này thực chất là một gánh hát rong khổng lồ, không phải trâu ngựa thì cũng là gà vịt.

Giờ xem ra đúng là như vậy, quả nhiên là như vậy! Bố cô luôn có thể thốt ra những lời nghe có vẻ kỳ quặc nhưng lại cực kỳ chí lý.

Đỗ Quyên liếc nhìn Tề Triều Dương một cái, Tề Triều Dương nhận ra ánh mắt của cô, liền mỉm cười.

“Tề đội, sao hai người lại đi cùng nhau thế?”

Chắc vì Tề Triều Dương không đáp lời nên Chu Như lại hỏi thêm một câu, giọng điệu mang theo vài phần chất vấn, môi càng bĩu cao hơn, tỏ vẻ không vui.

Tề Triều Dương không thể hiểu nổi logic của người phụ nữ này, lạnh lùng đáp: “Chuyện này không liên quan gì đến cô.”

Anh chẳng muốn cho hạng người này một chút sắc mặt tốt nào cả, không phải anh thiếu lịch sự, mà là sợ hễ cứ tỏ ra t.ử tế một chút là sẽ bị cô ta bám lấy không buông. Anh là một nam đồng chí trong sạch, nếu bị hạng phụ nữ này bám vào thì đúng là mất mặt đến tận tổ tông. Anh còn chưa tìm đối tượng nữa mà.

Anh đối với Chu Như chẳng mấy thân thiện, nhưng với những người khác thì lại rất khách khí, mỉm cười nói: “Đã giờ này rồi mà các bác các thím vẫn chưa về ăn cơm ạ?”

Bà Khâu đáp: “Không vội, không vội, giờ ngày dài rồi, không cần ăn sớm thế đâu. Hai cháu đây là...?” Ánh mắt bà đảo qua đảo lại giữa Tề Triều Dương và Đỗ Quyên.

Tề Triều Dương sảng khoái đáp: “Cháu và Đỗ Quyên cùng ra ngoài đi dạo một chút.”

Anh không nói nhiều về chuyện đi chôn cất lão Bao. Còn mấy chuyện tình ái lăng nhăng kia thì càng không thể nói ra được. Sự thẳng thắn của anh khiến những người xung quanh ngạc nhiên nhìn nhau, mỗi người đều trao nhau một ánh mắt đầy ẩn ý.

Chu Như thì môi lại bĩu lên, bĩu mãi, bĩu mãi không thôi. Cô ta đứng im tại chỗ nhưng lại nhướng mày, mí mắt hếch lên nhìn chằm chằm hai người, cứ như đang nhìn một đôi gian phu dâm phụ vậy.

Đỗ Quyên chán ghét liếc nhìn Chu Như một cái, chẳng biết người phụ nữ này bị cái bệnh gì nữa. Nếu nói về hạng người đầu óc có vấn đề nhất thì cô ta chắc chắn đứng vị trí quán quân rồi. Cái thứ gì không biết.

Đỗ Quyên tuy chưa nổi đóa nhưng mọi người xung quanh đã lẳng lặng lùi xa thêm một chút. Đến cả hạng người thích hóng hớt như Thường Cúc Hoa cũng chẳng thèm nói lời nào, hừ, bà ta đâu có ngu, ngay khi Chu Như nói xấu Đỗ Quyên, thím Lan đã lập tức rời đi rồi. Rõ ràng là đi tìm Trần Hổ Mai.

Trần Hổ Mai mà nổi điên thì họ đã được chứng kiến rồi. Bà ta mà không tìm đến gây sự mới là lạ! Chỉ có mỗi Chu Như là không biết điều, vẫn cứ luyên thuyên không dứt. Đúng là đồ ngu, đại ngu xuẩn. Thường Cúc Hoa không thích cô con dâu Tôn Đình Mỹ, nhưng cũng phải thừa nhận rằng đầu óc Tôn Đình Mỹ còn thông minh hơn Chu Như gấp trăm lần.

Thật khéo, những người khác cũng đang tìm kiếm sự ưu việt về trí tuệ từ chỗ Chu Như, dĩ nhiên là phải tìm rồi, vì hạng người ngu ngốc thế này đúng là hiếm thấy. Thật là quỷ quái.

Lúc này bầu không khí tại hiện trường có chút kỳ quặc, chẳng biết diễn tả thế nào nhưng đúng là rất lạ.

Tề Triều Dương quyết định mặc kệ đám người đó, dặn dò Đỗ Quyên: “Bảy giờ xuống lầu nhé, đừng ăn muộn quá, vừa ăn xong vận động không tốt đâu. Ăn tối sớm một chút.”

Đỗ Quyên đáp lời lanh lảnh: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Tề Triều Dương bảo: “Vậy anh về trước đây.”

Mấy món đồ gói mang về lúc nãy Tề Triều Dương đều đưa hết cho Đỗ Quyên. Chẳng phải đây là món do tên "phản đồ" nhà cô làm sao? Cũng phải để nhà cô nếm thử tay nghề của hắn chứ.

Đỗ Quyên không hề khách sáo, cũng chẳng từ chối, nói: “Cảm ơn anh.”

Tề Triều Dương bật cười: “Em còn khách sáo với anh làm gì.”

Đám đông đứng xem lại nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt với nhau, đầy vẻ thâm thúy.

Tề Triều Dương nói: “Vậy anh về đây.” Anh chào tạm biệt lần nữa rồi dứt khoát rời đi.

Tề Triều Dương đi rất nhanh, chủ yếu là vì anh nhìn ra được hiện trường sắp sửa nổ ra một trận "đại chiến". Chuyện cãi vã, náo loạn giữa các bà các thím với nhau, anh thực sự không tiện can thiệp, mà gặp phải thì lại không thể không quản, chi bằng chuồn sớm coi như không biết gì cho rảnh nợ.