Vì thế Tề Triều Dương đi rất lẹ.

Chu Như gọi với theo: “Ơ, đợi chút đã...” Tề Triều Dương coi như không nghe thấy.

Bà Tôn không nhịn được lên tiếng: “Này Chu Như, cô cũng nên biết giữ thể diện một chút đi, một người phụ nữ đã có chồng mà cứ suốt ngày gọi với theo trai tráng thế kia làm gì. Cô không thấy người ta chẳng muốn tiếp chuyện cô à?”

Khu tập thể của họ điển hình là kiểu tám người mà lập tới mười cái nhóm chat vậy. Ai cũng coi thường lẫn nhau cả. Đừng nhìn bà Tôn cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, suốt ngày ngồi lê đôi mách, thỉnh thoảng còn thêu dệt tin đồn, nhưng bà ta cũng khinh Chu Như ra mặt. Trong cả khu tập thể, người bà ta ghét nhất chính là Chu Như, ghét hơn cả nhà Đỗ Quyên - những người từng không nể mặt bà ta trong vụ xem mắt.

Hỏi tại sao ư? Dĩ nhiên không phải vì Chu Như là người mới chuyển đến. Mà là vì họ ở tầng trên tầng dưới của nhau. Hàng xóm tầng trên tầng dưới mà cứ hay so đo tính toán thì cực kỳ dễ nảy sinh mâu thuẫn. Nhà bà ta chính là như vậy. Hai nhà ở ngay trên dưới nhau, dù nhà bà Tôn ở tầng trên nhưng hai bên đã chiến nhau mấy trận vì những tiếng động ồn ào rồi. Cực kỳ thù hằn nhau.

Bà Tôn khinh bỉ nói: “Bản thân cũng chẳng phải không có chồng, vậy mà suốt ngày cứ nhìn chằm chằm vào đám thanh niên, con mắt hận không thể dính luôn lên người ta, coi chúng tôi mù chắc? Đúng là hạng lăng loàn. Tôi thấy cái nón xanh của nhà họ Cát sớm muộn gì cũng phải đội lên thôi.”

Chu Như lập tức nổi đóa, quát: “Bà có ý gì, bà nói ai đấy. Cái bộ mặt cay nghiệt đó bà định cho ai xem.”

“Tôi cay nghiệt? Tôi cay nghiệt có bằng cô không? Cô nhìn lại cái bộ dạng của mình đi, hễ có đàn ông nào đi ngang qua là mắt cô cứ dán c.h.ặ.t vào người ta, tưởng chúng tôi mù à? Đúng là hạng lăng loàn. Tôi thấy cái nón xanh của nhà họ Cát sớm muộn gì cũng phải đội lên thôi.” Bà Tôn chẳng thèm nể nang gì.

Đỗ Quyên vốn định đi rồi, nhưng thấy cảnh này lại dừng bước. Cô hào hứng đứng xem kịch hay.

Chỉ có điều Chu Như rõ ràng là không đủ trình, cô ta tuy giận nhưng chỉ biết trợn trừng mắt chứ không biết phản đòn, lại còn trưng ra bộ mặt như bị oan ức lắm, nói: “Sao bà có thể nói như vậy. Sao bà có thể vu oan cho tôi như thế. Sự trong sạch của tôi không cho phép ai nghi ngờ.”

“Cô thì có cái gì mà trong sạch?”

“Ấy, bà đừng nói thế, biết đâu người ta vẫn còn trong trắng thật đấy chứ, vì hai vợ chồng đã làm cái chuyện đó đâu.” Một bà lão khác bồi thêm một câu. Càng già thì nói chuyện càng chẳng kiêng nể gì cả.

Bà Tôn vỗ tay cái đét, gật đầu: “Đúng nhỉ, ơ mà này, nếu cô đã không coi trọng Cát Trường Trụ thì đừng có kết hôn với nó, Cát Trường Trụ dù sao cũng có một công việc chính thức. Bản thân cô thì chẳng có gì, lấy được Cát Trường Trụ là phúc đức tám đời rồi. Vậy mà cô còn dám không động phòng, cô đúng là bắt nạt người quá đáng. Sao nào? Định giữ cái thân trong trắng để tìm mối khác à!”

“Mọi người nói cái gì cơ?”

Đỗ Quyên quay đầu lại thì thấy Cát Thúy Linh không biết đã đến từ lúc nào. Cô ta đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào mọi người, ánh mắt cực kỳ âm u.

Chẳng ai ngờ Cát Thúy Linh lại quay về vào lúc này, tuy từ đây nhìn ra cổng chính chẳng có gì che chắn, nhưng vì mọi người đều đang mải mê hóng hớt nên chẳng ai chú ý thấy Cát Thúy Linh đã đi tới.

Cát Thúy Linh thực sự không hề biết chuyện Cát Trường Trụ và Chu Như không phải là vợ chồng thật, chuyện họ chưa động phòng cô ta lại càng mù tịt. Nhưng nhìn thái độ thản nhiên của mọi người thì rõ ràng là ai cũng biết chuyện này rồi. Đến cả người ngoài cũng biết mà cô ta là chị gái lại chẳng hay biết gì, nghĩ đến đây Cát Thúy Linh tức đến run cả người.

Cô ta nhìn chằm chằm vào Chu Như, gặng hỏi: “Những gì họ nói có phải là thật không?”

Đỗ Quyên lập tức lẳng lặng lùi lại vài bước. Phen này Cát Thúy Linh sắp sửa bùng nổ rồi đây! Đáng sợ thật!

Cát Thúy Linh hỏi lại lần nữa: “Tôi đang hỏi cô đấy? Nói đi, cô và Trường Trụ rốt cuộc đã làm chuyện đó chưa.”

Chu Như chẳng hề sợ Cát Thúy Linh, bố chồng và Trường Trụ đều đứng về phía cô ta, cả nhà họ chưa bao giờ coi trọng Cát Thúy Linh nên cô ta dĩ nhiên cũng chẳng thèm nể mặt. Chu Như kiêu ngạo đáp: “Không mượn cô quản. Con gái gả đi như bát nước đổ đi, cô là chị chồng mà cũng đòi quản đến chuyện nhà em trai à.”

Cô ta khinh bỉ nói tiếp: “Cô có thời gian thì lo mà quản chuyện nhà mình đi, chồng mình còn chẳng giữ nổi, công việc thì phải nhường cho người khác. Giờ còn mặt mũi nào mà về nhà mẹ đẻ làm mình làm mẩy, cô tưởng bở quá đấy. Cô... á!”

Chu Như còn đang mải mê mỉa mai thì Cát Thúy Linh bất ngờ lao tới, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt cô ta. Chu Như ngã nhào xuống đất, Cát Thúy Linh chẳng thèm nể nang gì, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, cô ta lao vào túm lấy cổ áo Chu Như rồi tát liên tiếp mấy cái, vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i bới: “Cái đồ tiện nhân, cái đồ phá gia chi t.ử này, từ khi cô bước chân vào nhà này, nhà tôi chưa bao giờ được yên ổn. Cô đ.â.m chọc quan hệ giữa tôi và người nhà, đồ tiện nhân, tôi nhịn cô lâu lắm rồi. Cô lăng loàn tôi nhịn, cô đ.â.m chọc sau lưng tôi cũng nhận. Nhưng cô dám cả gan không động phòng với em trai tôi, sao nào? Cô coi nhà tôi là lũ ngu hay coi em trai tôi là thằng rùa rụt cổ hả. Đồ tiện nhân! Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t cô!”

Chát chát chát! Tiếng tát vang lên chan chát.

Chu Như gào thét: “Cô điên rồi, cô điên thật rồi, Trường Trụ sẽ không tha cho cô đâu, cô đối xử với tôi thế này anh ấy sẽ không để yên đâu.”

Cát Thúy Linh quát: “Mẹ kiếp, cô bớt lấy nó ra mà ép tôi đi, cái đồ tiện nhân, cô đúng là hạng tiện nhân chính hiệu!”

Chát chát chát! Vẫn tiếp tục tát. Chu Như cố gắng né tránh nhưng không tài nào thoát được, kêu la oai oái.