Mọi người nghe xong, lẳng lặng gật đầu. Thực ra lời này của Tôn Đình Mỹ rất gượng ép, nhưng khổ nỗi ấn tượng của Chu Như trong mắt mọi người quá tệ, nên ai cũng mặc định cô ta là kẻ gây rối.

Lúc này Đỗ Quốc Cường cùng vợ là Trần Hổ Mai cũng đi tới. Sau bữa cơm, mọi người thường ra ngoài hóng mát, tụ tập khá đông.

Tôn Đình Mỹ nói tiếp: “Con khuyên chị ta ra ngoại ô hái rau, chẳng qua là nghĩ bận rộn cả ngày cho mệt lử đi thì chị ta sẽ không nghĩ lung tung nữa. Con cũng là vì danh tiếng của khu tập thể thôi. Chứ không người ta hỏi: ‘Ơ, cô ở cùng khu với cái mụ điên suốt ngày làm mất mặt kia à?’, lúc đó con biết trả lời sao? Không nhục à?”

Đỗ Quốc Cường nhướng mày, nhìn sâu vào mắt Tôn Đình Mỹ một cái. *“Cô nàng này diễn sâu thật đấy, đúng là có tố chất làm diễn viên.”*

Tôn Đình Mỹ: “Mọi người xem có đúng lý không?”

“Cô nói cũng có lý, nhưng mà chuyện này khó nói lắm, tôi thực sự chẳng muốn bắt chuyện với cái cô vợ trẻ đó chút nào, không thể giao tiếp nổi.”

“Đúng đấy, nói đông chị ta lại xọ tây, đúng là chịu không thấu. Cái câu đó nói thế nào nhỉ, cái gì gà cái gì vịt ấy?”

Đỗ Quốc Cường chêm vào: “Ông nói gà bà nói vịt.”

“À đúng đúng đúng! Chính là cụm từ đó.”

“Chị ta đúng là kiểu đó đấy.”

“Hay là chúng ta tìm quản lý khu phố nói một tiếng đi?”

“Cũng được đấy, chị Dương nói chuyện vẫn có trọng lượng lắm.”

“Các bà đi đi, tôi không đi đâu, tôi nhìn thấy chị Dương là đã thấy hãi rồi.”

“Bà này thật là...”

Mọi người bàn tán xôn xao. Chị Dương không phải ai xa lạ, chính là quản lý khu tập thể của họ, cũng là Chính ủy Thị cục, đồng thời là mẹ đẻ của Quan Tú Nguyệt. Bình thường chị ấy rất nghiêm túc, nói đạo lý thì thôi rồi, lải nhải suốt ngày! Người bình thường không ai chịu nổi.

Đỗ Quốc Cường mỉm cười ngồi một bên, im lặng nghe hóng chuyện, nhưng thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn Tôn Đình Mỹ một cái, vẻ mặt đầy suy tư.

Tôn Đình Mỹ không nhận ra Đỗ Quốc Cường đang quan sát mình, cô ta đang đắc ý vì kế hoạch của mình diễn ra suôn sẻ. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc Tôn Đình Mỹ lại thấy bực bội. Điều cô ta khó chịu nhất là trong mơ mình quá yếu đuối, sao lại có thể đi xuống nông thôn cơ chứ? Chính vì trong mơ cô ta ở nông thôn quá lâu nên đối với mọi chuyện ở thành phố hiện tại, cô ta chỉ biết lờ mờ nửa vời.

Nếu cứ ở lại thành phố, cô ta đã biết nhiều hơn rồi. Ít nhất là vụ án băng nhóm trộm mộ vừa rồi, biết đâu cô ta đã có thể kiếm chác được gì đó! Không chừng đống kho báu kia đã bị cô ta tìm thấy và chiếm làm của riêng rồi.

Nhưng đáng tiếc, trong mơ cô ta đã xuống nông thôn, ký ức chỉ đi theo góc nhìn của bản thân, nên những năm qua cô ta chỉ nhớ tình hình ở dưới đó. Tuy cũng biết chút ít chuyện ở thành phố nhưng đều là qua thư từ, vừa không đầy đủ vừa không nhiều.

Lúc đầu cô ta thấy chẳng sao, nhưng giờ mới thấy đúng là lỡ dở bao nhiêu việc lớn! Nếu cô ta ở lại thành phố, chắc chắn sẽ biết những tên trộm mộ đó là ai, có thể tìm cách lấy bản đồ và chìa khóa trước, lúc đó chẳng phải sẽ phất lên nhanh ch.óng sao? Đúng là lỗ to, lỗ to rồi!

Tôn Đình Mỹ chẳng có chút liên quan gì đến bản đồ kho báu cả, nhưng cô ta cứ khăng khăng cho rằng mình đã đ.á.n.h mất cơ hội đó. Đồng thời, cô ta càng thêm oán hận nhà họ Tôn. Nếu không phải người nhà họ Tôn bắt cô ta xuống nông thôn, cô ta ở lại thành phố thì làm sao mà không biết được? Tất cả là lỗi của họ!

Tôn Đình Mỹ hằn học lườm Vu Cửu Hồng một cái. Vu Cửu Hồng cảm nhận được, định nổi cáu nhưng do dự một chút rồi thôi, không thèm chấp.

Tuy nhiên, Vu Cửu Hồng dám chắc chắn một điều: cái con ranh này chắc chắn đang tính kế Chu Như chuyện gì đó. Nếu không, tại sao lúc nãy bà ta vạch trần cô ta, cô ta lại quay sang lườm nguýt bà ta? Chắc chắn là vì bị nói trúng tim đen rồi.

Chẳng biết con nhỏ c.h.ế.t tiệt này lại định làm gì, Vu Cửu Hồng sợ người nhà mình bị lợi dụng hoặc liên lụy, lập tức đứng dậy. Bà ta phải về nhà dặn dò kỹ lưỡng, tuyệt đối không được dính dáng gì đến con ranh này. Theo bà ta thấy, nhà họ Hồ chẳng có ai tốt lành cả. Đứa cháu gái này lúc trước tuy ích kỷ cay nghiệt nhưng với bề trên vẫn còn chút hiếu thuận, nhưng nhìn bây giờ xem, đúng là chẳng ra làm sao cả. Cực kỳ không ra làm sao.

Vu Cửu Hồng vừa lẩm bẩm vừa đi về nhà. Tôn Đình Mỹ liếc nhìn, thắc mắc: “Mụ già này sao tự nhiên lại bỏ đi rồi?” Nhưng đi rồi cũng tốt, đỡ chướng mắt.

Tôn Đình Mỹ vừa vò quần áo vừa tính toán, chỉ cần Chu Như thực sự đào được củ nhân sâm đó, cô ta có thể ra tay rồi. Nhưng mà, cái giấc mơ này sao không cho cô ta biết thêm nhiều chuyện tốt hơn nữa nhỉ? Ông trời cũng thật là, đã giúp thì giúp cho trót đi chứ. Cô ta c.ắ.n môi, tâm trí d.a.o động.

Dáng vẻ hồn xiêu phách lạc, đầy suy tư của cô ta không thoát khỏi tầm mắt của mọi người, nhưng có người để ý, có người không. Đỗ Quốc Cường thì thấy Tôn Đình Mỹ này khá thú vị. Tuy không biết cô nàng này định làm gì, nhưng điều đó chẳng ngăn cản anh “tương kế tựu kế”.

Chu Như dám nói xấu con gái anh sau lưng thì thôi đi, lại còn dám giở trò lúc bắt tội phạm. Đỗ Quốc Cường không thể trả đũa công khai, nhưng ngấm ngầm giở trò thì anh cũng chẳng phải hạng vừa. Anh cụp mắt xuống, bỗng nghe thấy có người nói: “Ơ? Đội trưởng Tề đang làm gì thế kia?”

Đỗ Quốc Cường ngẩng đầu lên thì thấy Tề Triều Dương vừa đi bên ngoài về, trên vai vác mấy khúc gỗ, tay xách một cái cưa điện.

Đỗ Quốc Cường gọi to: “Đội trưởng Tề, anh làm gì đấy? Đóng đồ gỗ à? Có cần tôi giúp một tay không? Tôi đang rảnh đây.”

Tề Triều Dương xua tay: “Không cần đâu, tôi không đóng đồ gỗ, tôi làm cái mộc nhân cho Đỗ Quyên luyện tập.”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía vợ chồng Đỗ Quốc Cường. Đỗ Quốc Cường cũng ngơ ngác.

Tề Triều Dương không giải thích gì thêm, trực tiếp gọi Đỗ Quyên. Đỗ Quyên lúc này đang chạy bộ quanh sân. Cô thường ra ngoài sau bữa cơm khoảng một tiếng rưỡi, vận động nhẹ một chút rồi mới luyện tập. Nhưng đôi khi cô cũng chạy vòng quanh. Là một công an, thể lực và sức bền là rất quan trọng. Chạy nhanh cũng là một ưu điểm, hơn nữa còn là ưu điểm lớn, nên Tề Triều Dương luôn khuyến khích Đỗ Quyên rèn luyện chạy bộ nhiều hơn.

Chương 948: Kế Hoạch Của Tôn Đình Mỹ - Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia