Lúc này trán Đỗ Quyên lấm tấm mồ hôi, cô đã chạy được mấy vòng trong sân rồi.
“Đội trưởng Tề, anh gọi tôi à?”
Tề Triều Dương: “Ừ, cô lại đây giúp một tay, tôi làm cho cô cái mộc nhân di động để cô luyện tập.”
Tề Triều Dương nói thẳng: “Bắt trộm không nhất thiết phải dùng đến cái này, bắt trộm thì phải đ.á.n.h trúng chỗ hiểm ngay lập tức, nếu không cô sẽ chịu thiệt. Nhưng luyện tập một chút cho thể chất tốt, phản ứng nhanh thì không bao giờ thừa. Biết đâu lúc nào đó lại dùng đến, sẽ giúp ích cho cô.”
Đỗ Quyên sảng khoái đáp: “Được thôi!”
Hai người bắt tay vào làm. Đỗ Quyên cười hì hì nói: “Tôi xem trong phim, thấy người ta đ.á.n.h đ.ấ.m cứ vèo vèo, mượt mà lắm.”
Tề Triều Dương: “Đó toàn là múa may quay cuồng thôi, thực chiến thì không ổn đâu. Tôi không nói là tất cả đều không được, luôn có những cao thủ thực sự, nhưng phần lớn là đẹp mã mà không dùng được. Câu cổ ngữ nói thế nào nhỉ? Võ công cao đến mấy cũng sợ d.a.o phay. Thế nên cô đừng hy vọng trong thời gian ngắn mà học được siêu đẳng ngay. Tôi làm cái này cho cô, chủ yếu là để luyện thành thói quen, giúp phản ứng của cô nhanh hơn. Cô đừng coi thường cái này, đôi khi vào lúc then chốt nó có thể cứu mạng đấy. Nghề của chúng ta, phản ứng nhanh là cực kỳ quan trọng.”
Đỗ Quyên: “Tôi hiểu mà.”
Hai người chụm đầu vào nhau, tuy là nam nữ độc thân nhưng lại không có chút không khí mờ ám nào, ngược lại tràn đầy chính khí của tuổi trẻ.
Đỗ Quyên: “Đội trưởng Tề, anh kiếm đâu ra mấy khúc gỗ này thế?” Bây giờ dù chỉ là một cái cây cũng là tài sản tập thể. Như nhà cô chẳng hạn, ông nội lén đóng bàn ghế cho nhà cô toàn phải trốn lên núi c.h.ặ.t trộm đấy. Giấu giấu diếm diếm khổ lắm.
Tề Triều Dương: “Tôi xin bên Ủy ban Cách mạng đấy, bên đó đi khám nhà người ta rồi c.h.ặ.t luôn mấy cái cây trong sân.”
Khóe miệng Đỗ Quyên giật giật: “...” *“Mấy người này đúng là không tha cho một cái cây nào mà! Ồ, mình cũng hơi tiêu chuẩn kép rồi. Ông nội mình cũng lén lên núi c.h.ặ.t cây làm ghế cho nhà mình, thế mà mình còn đi nói người ta. Huhu.”*
Đỗ Quyên hơi ngượng ngùng, lầm bầm: “Họ thế mà cũng cho anh, lạ thật đấy.”
Tề Triều Dương: “Có gì mà lạ? Chúng ta cũng giúp họ không ít việc mà.”
Đỗ Quyên: “Cũng đúng nhỉ.”
Không nói đến việc giúp điều tra án và các việc khác, chỉ tính riêng vụ gần đây nhất, Tề Triều Dương còn cứu cả Viên Hạo Ngọc nữa. Đúng là khó tin thật. Nhưng nghĩ lại Đỗ Quyên cũng không thấy lạ, vì Đội trưởng Tề vốn là người rất có tinh thần chính nghĩa. Tuy Viên Hạo Ngọc không hẳn là người tốt, nhưng bề ngoài cũng chưa làm chuyện gì quá xấu xa. Những chuyện khuất tất sau lưng thì họ không biết, không hiểu rõ, cũng không thể khẳng định người này là kẻ độc ác được.
Mặc dù có chút nghi ngờ về nhân phẩm của anh ta, nhưng cô không thể nói đó là vì hệ thống đã bảo thế được, đúng không?
Mặc dù Đỗ Quyên cũng cảm thấy Viên Hạo Ngọc có nhúng tay vào chuyện đó, nhưng một là đây chỉ là suy đoán, hai là Vu Tiên đã đốt bản đồ kho báu rồi, bảy phần mất năm, còn tìm cái nỗi gì nữa! Mọi chuyện đã đi theo một hướng hoàn toàn khác. Cô không thể dùng những chuyện chưa xảy ra để khẳng định người ta không phải người tốt được.
“Nghĩ gì thế? Cô mất tập trung rồi đấy.”
Đỗ Quyên cười hì hì: “Tôi đang nghĩ về anh đấy.”
Ánh mắt Tề Triều Dương sâu thẳm hơn vài phần, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Nghĩ về tôi? Nghĩ gì về tôi?”
Đỗ Quyên: “Tôi đang nghĩ về chuyện anh cứu Viên Hạo Ngọc.”
Tề Triều Dương: “Chuyện nhỏ ấy mà.”
Anh không để tâm lắm, anh đã cứu rất nhiều người, những chuyện này thực sự chỉ là chuyện nhỏ. Làm công an, nhiều khi phải đối mặt với tội phạm, họ đã quen với nguy hiểm rồi. Nhưng người khác thì chưa chắc. Anh không đến mức thấy c.h.ế.t mà không cứu.
Anh nói: “Chuyện đó không quan trọng, lại đây, cô giữ hộ tôi cái này.”
“Được.”
Mặc dù Tề Triều Dương trông có vẻ rất tự tin, nhưng sau khi loay hoay một hồi, anh lại mím môi im lặng.
Đỗ Quyên hỏi: “Chúng ta định làm kiểu gì?”
Tề Triều Dương: “Phải làm sao cho nó cử động được. Hồi tôi còn đi học, gần trường có một khu đại viện, trong đó có một ông cụ ngày xưa mở võ quán, trong sân nhà ông ấy có một cái mộc nhân như vậy. Ông ấy rất quý đám sinh viên chúng tôi nên chúng tôi thường qua đó chơi. Có điều, tôi chưa tự tay làm bao giờ.”
Đỗ Quyên: “Ở thành phố mình à?”
“Không, hồi tôi học đại học cơ.”
Anh cười một cái, lại trầm ngâm suy nghĩ một hồi, khẽ nhíu mày. Đỗ Quyên len lén nhìn Tề Triều Dương, vẻ mặt trông rất gian xảo.
Tề Triều Dương bật cười: “Cô làm cái vẻ mặt gì thế kia?”
Đỗ Quyên mím môi, nói khẽ: “Có phải anh... không biết làm không?”
Tề Triều Dương: “...”
Anh im lặng một lát rồi bảo: “Để tôi nghiên cứu thêm chút nữa.”
Đỗ Quyên kéo dài giọng “Ồ” một tiếng, mặt mày hớn hở.
Tề Triều Dương thấy cái điệu bộ tinh quái của cô, không nhịn được nói: “Cô cười cái gì mà cười! Trông gian thế không biết.”
Đỗ Quyên tươi tỉnh nói thật: “Chắc chắn là anh không biết làm rồi.”
Tề Triều Dương mím môi: “Để tôi nghĩ lại xem...”
Làm một cái mộc nhân thì không khó, nhưng vấn đề là cái mộc nhân này phải cử động được! Các cành nhánh trên đó cũng phải xoay chuyển được. Tề Triều Dương đã từng dùng qua, anh tự tin là mình rất quen thuộc, chắc chắn sẽ làm được, kết quả là...
Anh ho một tiếng, nói: “Để tôi nghĩ thêm chút nữa.”
Đỗ Quyên cười càng tươi hơn.
Tề Triều Dương: “Cô đang cười nhạo tôi đấy à?”
Đỗ Quyên: “Làm gì có, tôi không có nha.”
Hai người nhìn nhau, Đỗ Quyên không nhịn được, phì cười thành tiếng.
Tề Triều Dương: “Rõ ràng là cô đang cười nhạo tôi.”
Chính anh cũng bật cười, nói: “Được rồi, tôi thừa nhận, thực ra tôi không biết làm.”
Đỗ Quyên: “Thế giờ tính sao?”
Tề Triều Dương: “Không sao, để tôi nghĩ thêm, cái này chắc không khó đâu. Chỉ là tôi không thạo việc này lắm nên nhất thời chưa thông suốt thôi.”