Tuy nhiên lần này cũng là tình huống đặc biệt, buổi giao lưu sau này chưa chắc đã có tỷ lệ thành công như lần này.

Sau khi buổi giao lưu kết thúc, việc của các lãnh đạo đã xong, nhưng đối với nhân viên bình thường, giờ khắc buôn chuyện vừa mới bắt đầu.

Ai ai cũng có tâm lý so bì, nếu là cùng thời thì tâm lý đó lại càng mạnh mẽ.

Khi đi học thì so điểm số, so gia cảnh với bạn cùng lớp; khi tốt nghiệp thì so công việc, so tiền lương với người cùng trang lứa; sau khi kết hôn lại phải so đối tượng với người khác; tới khi sinh con lại phải so con cái với người khác; dù cho tới khi về già, nói không chừng còn phải so xem ai sống lâu hơn.

Cuộc đời của rất nhiều người thực sự không thể thiếu sự so bì, so thắng thì tất nhiên vui không tả nổi, kẻ quá đáng còn phải tới trước mặt người khác khoe khoang.

So thua thì tất nhiên sẽ không cam lòng, nếu lại gặp đối phương tới trước mặt mình khoe khoang, thì lại càng nghẹn cục tức, nhất định phải tìm lại thể diện ở những phương diện khác mới được.

Mà buổi giao lưu lần này, đối với rất nhiều người chẳng phải chính là một dịp tốt để so bì sao?

Lần này người tham gia buổi giao lưu đông, lúc bắt đầu mọi người có thể nói là đứng trên cùng một vạch xuất phát.

Bây giờ kết thúc rồi, đương nhiên đều sẽ so xem ai chạy xa hơn.

Về phần tiêu chuẩn trong đó, cơ bản chính là nhìn vào chức vụ, tiền lương, cấp bậc của đối tượng nhà mình.

Tất nhiên, người đã có đối tượng dù cho đối tượng không bằng người khác, thì cơ bản cũng chỉ là ngưỡng mộ một chút, hầu hết sẽ không có cảm xúc gì khác, dù sao cũng đã thông qua thẩm duyệt, nhân phẩm phương diện kia vẫn có bảo đảm.

Nhưng đối với những người không thể tham gia thì lại khác.

Bỏ lỡ cơ hội và lướt qua nhau có sự khác biệt rất lớn, không cam lòng từ đó mà sinh ra.

Cho nên mấy ngày tiếp theo, chủ đề nóng của Trung tâm bách hóa chính là buổi giao lưu, nếu có bảng xếp hạng hot search, thì top 10 bảng xếp hạng đó nhất định đều liên quan tới cái này.

Tai Giản Thư thính, nghe được không ít cuộc trò chuyện của mọi người, nội dung không ngoài việc đối tượng của ai làm chức vụ gì vân vân, có người trong lời nói chủ yếu là sự ngưỡng mộ, mà có người trong giọng điệu thì vị chua cay gần như không thể che giấu.

Mà trong số đó hầu hết đều là những người muốn tham gia nhưng không thể tham gia.

Họ mất đi cơ hội tham gia, nhưng lại nhìn thấy người khác có được đối tượng tốt, nên sự không cam lòng, đố kỵ trong lòng liền không thể nào kiềm chế được nữa.

Nhưng họ không muốn tới trước mặt người chiến thắng để lộ ra bộ dạng xấu xí của mình, nên chỉ có thể tới trước mặt người thất bại để giương oai.

Đúng vậy, kẻ thất bại, trong mắt họ, tham gia buổi giao lưu mà không nắm bắt được cơ hội tìm được một đối tượng tốt, chính là kẻ thất bại, thật là lãng phí cơ hội.

Mà Giản Thư và Phan Ninh chính là những kẻ thất bại trong mắt họ.

Chỉ vì Giản Thư vốn không mấy khi giao tiếp với người ngoài, cơ bản đều ở trong văn phòng không ra ngoài, những người đó căn bản không tìm được cơ hội châm chọc cô.

Nhưng Phan Ninh thì khác, tính chất công việc của cô đã định sẵn là rất dễ gặp mặt, những kẻ có ý muốn tìm cô là chuyện rất đơn giản, cho nên rất nhiều sự không cam lòng và đố kỵ liền hướng về phía cô mà trút bỏ.

Vì chỉ hẹn ăn trưa với Phan Ninh và Lý Lỵ, bình thường lúc đi làm không có cơ hội gặp mặt, nên chuyện Phan Ninh bị châm chọc cô hoàn toàn không biết.

Phan Ninh lại cố ý muốn giấu cô, cho tới tận ngày hôm nay Lý Lỵ lén nói cho cô biết chuyện này cô mới biết.

Sau khi nghe chuyện này, phản ứng đầu tiên của Giản Thư là tức giận phẫn nộ, tiếp đó là tự trách hối hận, nếu không phải vì cô, thì cũng sẽ không có những chuyện này.

“Ninh Ninh, xin lỗi cậu, tớ không nên bắt cậu đi tham gia buổi giao lưu cùng tớ, nếu không phải vì vậy, cậu cũng sẽ không bị những người đó châm chọc."

Lúc ăn cơm, Giản Thư đầy tự trách xin lỗi Phan Ninh.

Là do cô tùy hứng, trước khi tham gia buổi giao lưu đã không cân nhắc hậu quả, sớm biết thế này, cô đã tự mình đi tham gia rồi.

Phan Ninh vừa ngồi xuống cầm đũa chuẩn bị ăn cơm nghe vậy, đũa trong tay liền khựng lại.

Sau đó ánh mắt quét một vòng, nhìn về phía Lý Lỵ.

Lý Lỵ thấy cô nhìn qua, trong cái trừng mắt của cô liền cười lấy lòng.

“Cậu đừng nhìn Lỵ Lỵ, nếu không phải Lỵ Lỵ thì tớ còn không biết chuyện này đâu, cậu còn định giấu tớ tới bao giờ?"

Giản Thư vội vàng chuyển sự chú ý của cô, không thể liên lụy tới Lỵ Lỵ, nếu không lần sau có chuyện gì cô ấy cũng không dám nói nữa.

“Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chẳng qua là mấy kẻ miệng hôi thối nói vài câu khó nghe thôi, cậu còn không biết tớ sao?

Sao có thể chịu thiệt?

Lúc đó tớ đã c.h.ử.i lại rồi, cũng quên chưa nói với cậu.

Hơn nữa, cậu có gì mà phải xin lỗi tớ chứ?

Lúc đồng ý tham gia buổi giao lưu cũng là cậu đã đáp ứng tớ không ít điều kiện, chúng ta đây là trao đổi ngang hàng, đã được lợi ích rồi, thì hậu quả thế nào cũng là tớ tự mình gánh chịu."

Phan Ninh an ủi.

“Nhưng cậu nếu không phải vì..."

Giản Thư biết không phải vậy, Phan Ninh đồng ý tham gia buổi giao lưu chủ yếu vẫn là vì muốn đi cùng cô, những điều kiện đó chẳng qua là nhân tiện thôi.

Nếu không phải vì cô muốn đi tham gia, đổi lại người khác, có đáp ứng thêm bao nhiêu điều kiện, cô ấy cũng sẽ không đồng ý đâu.

Phan Ninh không đợi Giản Thư nói xong, vội vàng ngắt lời cô:

“Được rồi, chuyện này qua rồi thì đừng nói nữa, dù sao tớ cũng không chịu thiệt không phải sao?

Những kẻ đó trước mặt tớ chẳng chiếm được lợi lộc gì, ngược lại còn bị tớ mắng cho một trận, lúc rời đi mặt mũi xám xịt.

Cậu cứ yên tâm đi, đừng tự trách, tớ không sao đâu."

Sau khi Phan Ninh an ủi một hồi, lại lập tức nháy mắt với Lý Lỵ.

Lý Lỵ vừa rồi mới phạm lỗi, sợ cô nhớ kỹ, giờ có cơ hội lập công chuộc tội, vội vàng chuyển chủ đề:

“Ôi chao, cơm sắp nguội rồi, ăn cơm ăn cơm, chúng ta ăn cơm trước đi, tớ sắp đói ch-ết rồi."

Sau đó liền nhét đũa vào tay Giản Thư, rồi bắt đầu “càn quét".

Kỹ thuật chuyển chủ đề không thể nào tệ hơn được nữa.

Nắm c.h.ặ.t đũa trong tay, lại nhìn hai người một người tung một người hứng, Giản Thư liền thuận theo ý của họ, chuyển chủ đề theo họ?

Cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, không nói thêm gì nữa.

Tuy nhiên mấy kẻ tìm Phan Ninh gây phiền phức cô đã ghi nhớ rồi, đã không quản được cái miệng, thì để người khác giúp họ quản vậy.

Buổi chiều đi làm, Giản Thư đang ngồi đọc báo, Trưởng phòng Lý liền tìm tới.

“Tiểu Giản, cháu đi ra ngoài với chú một chút, có chuyện muốn nói với cháu."

Trưởng phòng Lý đứng cạnh bàn làm việc của chị Lưu, nói với Giản Thư.