Tô Tiếu Tiếu: “…” Loại vải thô vừa cứng vừa thô này đắp lên người có thoải mái được không? Cô chỉ muốn đi mua hai cân dầu thôi mà!

“Chị Ngọc Hoa, chị cứ mang về dùng đi, em không cần đâu. Hàn Thành đổi được chút phiếu vải, đến lúc đó em ra thương xá quốc doanh mua cũng được.”

Chu Ngọc Hoa nói: “Em đừng chê loại vải này xấu, nó chịu mài mòn, chịu hao mòn, nhà có con trai dùng là hợp nhất. Mùa đông lấy làm chiếu trải cũng rất tốt. Nếu em chê cứng, tự mình mài thủ công bề mặt một chút, giặt nước vài lần là mềm ngay. Tin chị đi, em cũng chỉ hôm nay mới gặp may thôi. Tiểu Hắc đó một người một năm nhiều nhất chỉ chịu bán một xấp, lại còn chỉ bán cho người quen. Vải em ra thương xá mua cứ để dành may quần áo, Hàn Thành có ngần ấy phiếu vải, không đủ đâu.”

Từ lần đầu tiên gặp Tô Tiếu Tiếu, Chu Ngọc Hoa đã thấy cô mặc bộ quần áo vá chằng vá đụp này. Cũng là có ý tốt, nghĩ giúp cô giải quyết được chút vải nào hay chút ấy. Loại vải thô này may quần áo có thể không tốt lắm, nhưng làm chăn đệm là hợp lý nhất.

“Vậy cảm ơn chị Ngọc Hoa, màu sắc em không kén, màu nào cũng được, em đưa tiền cho chị trước.”

Chu Ngọc Hoa ấn cô lại: “Thôi thôi thôi, theo lý thì bọn trẻ phải gọi chị một tiếng mẹ nuôi, cứ để dành cho bọn trẻ dùng đi. Em bây giờ lại chưa có việc làm, chút tiền lương đó của Hàn Thành em cứ tiết kiệm mà tiêu. Đúng rồi, đứa bé bên ngoài kia là Trụ T.ử phải không? Sao thằng bé cũng ở nhà em?”

Tô Tiếu Tiếu kể lại tình hình của Trụ T.ử cho Chu Ngọc Hoa nghe, cũng nói luôn ý định muốn kéo Tiểu Trụ T.ử một tay của mình.

Chu Ngọc Hoa nhíu mày: “Em có lòng tốt, nhưng người mẹ kia của Trụ T.ử không phải dạng vừa đâu. Chị sợ đến lúc đó em làm ơn mắc oán. Nếu cô ta đến tận cửa làm ầm ĩ, một cô gái liễu yếu đào tơ như em e là sẽ chịu thiệt. Thế này đi, chuyện này chị bảo Lão Triệu ra mặt. Các em cứ coi như là miễn cưỡng giúp tổ chức nhận nhiệm vụ này. Đến lúc đó nếu mẹ Trụ T.ử đến làm ầm ĩ, em cứ bảo cô ta đến quân đội tìm Lão Triệu, để Lão Triệu chống đỡ.”

Đây cũng là một cách hay. Tuy Tô Tiếu Tiếu cũng không sợ mẹ Trụ T.ử đến làm ầm ĩ, nếu cô ta còn dám đến, cô còn phải truy cứu tội cô ta làm người bị thương rồi bỏ trốn nữa. Nhưng bớt được chút sức lực nào hay chút ấy, còn cả đống việc đang chờ cô làm cơ mà.

Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Cảm ơn chị Ngọc Hoa, nhưng không cần bàn bạc trước với Lão Triệu nhà chị sao?”

Chu Ngọc Hoa: “Chút chuyện nhỏ này mà ông ấy còn không đồng ý, thì ông ấy cũng không xứng làm Đoàn trưởng nữa. Tuy bố Trụ T.ử không phải là lính dưới quyền ông ấy, nhưng cũng là người của quân khu chúng ta.”

Triệu Tiên Phong nhắc đến người nhà mình cứ mở miệng là gọi sư t.ử cái không phải là không có lý do. Trước đây Tô Tiếu Tiếu cũng cảm thấy Chu Ngọc Hoa quá mạnh mẽ, không dễ gần.

Nhưng thực ra tiếp xúc rồi mới thấy, cô ấy làm người rất tốt, hào phóng lanh lẹ, không câu nệ tiểu tiết.

Chu Ngọc Hoa vội đi làm, cuối cùng để lại xấp vải màu trắng sữa rồi đi. Trước khi đi còn dặn đi dặn lại Tô Tiếu Tiếu tuyệt đối không được nói ra ngoài.

“Tiểu Hắc là người câm, mấy bà cụ dệt vải đó cũng đều là người khiếm thính khiếm ngôn, nên bọn chị thường không hỏi giá, cứ theo lương tâm mà cho thêm một chút là được. Tóm lại em tuyệt đối đừng nói với người khác.”

Tô Tiếu Tiếu đâu phải không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, cô gật đầu: “Chị yên tâm em sẽ không nói đâu, chị mau đi làm đi. Đúng rồi, sáng nay em làm mấy cái bánh hẹ nướng, chị cầm hai cái nếm thử, tiện thể mang cho Tiểu Ngư Nhi hai cái.”

Chu Ngọc Hoa: “Ây dô, bánh hẹ nướng em làm chị nhất định phải nếm thử rồi. Tiểu Ngư Nhi còn ngày nào cũng đòi sang nhà em ăn cơm đấy. Đúng rồi, ngày rằm tháng Tám các em đừng mua thức ăn nhé, cũng không cần mang gì cả, chị sẽ mua sẵn từ trước. Đến lúc đó mọi người cứ sang là được. Em tay nghề giỏi, nhớ sang sớm một chút giúp xào rau nhé.”

Chu Ngọc Hoa đã đi đến cửa, nhìn thấy Tiểu Trụ T.ử lại quay đầu nói nhỏ: “Đến lúc đó bảo hai bà cháu họ cùng sang luôn nhé.”

“Em biết rồi.” Tô Tiếu Tiếu vào bếp lấy hết mấy cái bánh hẹ nướng còn lại đưa cho cô, “Chị mau đi làm đi.”

Sau khi Chu Ngọc Hoa đi, Hàn Thành mới từ trong phòng bước ra: “Cô ấy lén lút dẫn em đi đâu thế? Mua được dầu chưa?”

“Anh vẫn chưa đi à?” Tô Tiếu Tiếu tưởng anh đã ra khỏi cửa đi làm rồi, giờ này đã muộn hơn bình thường mấy phút rồi.

Tô Tiếu Tiếu bước tới giúp anh chỉnh lại cổ áo: “Không đi đâu cả, chỉ đến một chỗ bán vải thô, cũng là mấy người đáng thương đang dệt vải. Chị ấy cứ nằng nặc tặng chúng ta một xấp vải thô, nói là tặng cho bọn trẻ, em không tiện từ chối.”

Hàn Thành gật đầu. Anh và gia đình Triệu Tiên Phong không tính toán chi li thế, có qua có lại, lần sau có đồ gì thích hợp thì tặng lại một chút là được.

“Anh đi làm trước đi, lát nữa về em sẽ nói chuyện của Trụ T.ử với anh sau.” Tô Tiếu Tiếu nói.

“Anh nghe thấy rồi, xử lý như vậy rất tốt, cứ làm thế đi. Đến lúc đó bên anh cũng sẽ báo cáo một tiếng.” Hàn Thành nói.

Tô Tiếu Tiếu liếc anh: “Nếu anh đã nghe thấy hết rồi, vậy anh còn hỏi chị Ngọc Hoa dẫn em đi đâu làm gì?”

Hàn Thành cúi đầu hôn lên lúm đồng tiền nhỏ của cô, nhếch môi nói: “Chỉ là muốn nói chuyện với em, xem em có lừa anh không thôi.”

Tô Tiếu Tiếu: “…………” Hàn Thành, anh học hư rồi!

Hàn Thành đi ra ngoài mới quay đầu lại nói: “Anh mua chút thịt ba chỉ và một ít vỏ sò, để trong bếp ấy, rán chút mỡ chắc đủ ăn vài ngày.”

Tô Tiếu Tiếu tựa vào khung cửa, hai lúm đồng tiền trên má làm sao cũng không giấu được, đều chạy ra góp vui.

Người đàn ông này, càng ngày càng thích thì phải làm sao đây?

“Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ mau ra đây, một cái vỏ sò to lắm!” Tiểu Phạn Đoàn gọi trong bếp.

Trụ T.ử đã ra khỏi cửa đi học, Phạn Đoàn dẫn em trai ở trong bếp xem vỏ sò Hàn Thành mua.

Tô Tiếu Tiếu tưởng Hàn Thành có thể mua chút nghêu hay ốc móng tay gì đó, vạn lần không ngờ anh lại mua sò điệp lớn, thực sự rất to, to hơn cả bàn tay cô, số lượng cũng không ít.

Phạn Đoàn dẫn em trai ngồi xổm ở đó đếm, đếm xong liền báo cáo với Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, có mười cái sò điệp nhiều lắm, cả nhà mình mỗi người hai cái!”

Chương 63 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia