Bé Cơm Nắm vừa nuốt nước miếng vừa hỏi:

“Mẹ ơi, hoa bí trước kia không phải mẹ dùng để nấu canh sao?

Còn có thể chiên ăn được ạ?"

Tô Tiếu Tiếu gật đầu:

“Tất nhiên là được, chiên chỉ là một phương thức nấu ăn, thực phẩm nấu được thì đều chiên ăn được, cái này cực kì ngon."

Đại Bảo, Tiểu Bảo cũng đều đang nuốt nước miếng, Tiểu Bảo nói:

“Cô ơi, bông hoa này trông đẹp quá."

Tô Tiếu Tiếu vớt vài bông thả vào sớm nhất ra để ráo dầu:

“Đợi dầu chảy hết rồi cho các con nếm."

Thực ra muốn không bị mềm nhũn thì còn phải chiên lại một lần nữa, nhưng lũ nhỏ ham ăn, cứ cho chúng nếm một cái trước đã.

Hai mươi chín Tết, thị trấn Thanh Phong nhà nhà mở chảo dầu, dùng lời của Lý Ngọc Phượng nói là miếng lót giày ném vào chảo dầu chiên chín cũng ngon, nhưng Hàn Thành cảm thấy mùi hương bay ra từ nhà mình chính là thơm hơn nhà người khác, ít nhất anh ngửi một cái là biết mùi vị gì bay ra từ nhà bếp của mình.

Hàn Thành bước vào sân, âm thanh của đài phát thanh mở rất nhỏ, cặp song sinh ngồi trên ghế độc quyền của mình thảnh thơi tắm nắng, bé Bánh Bao Đậu ngoan ngoãn ở bên cạnh chơi cùng chúng, nằm bò trước mặt bé Bánh Bao Thịt nhéo nhéo cái má thịt nhỏ của bé, đưa cho bé một món đồ chơi nhỏ, bé Bánh Bao Thịt tiện tay ném đi, bé Bánh Bao Đậu lại đi nhặt về, phủi sạch bụi trên đó mới đưa cho bé:

“Bánh Bao Thịt không được ném đồ bừa bãi biết chưa?"

Bé Bánh Bao Thịt không biết, anh trai vừa đưa cho bé, bé nhìn qua vẫn là cái vừa nãy, không thích lại tiện tay ném đi.

Bé Bánh Bao Đậu thông minh không biết chán đi nhặt, nhặt mấy lần sau bé thấy em trai có lẽ hiểu lầm đây là một trò chơi, vì thế bé tìm một sợi dây buộc con b.úp bê vải vào ghế của bé Bánh Bao Thịt, lần này bé Bánh Bao Thịt bó tay, không nhổ lên được cũng không ném đi được, chỉ có thể ở đó tranh chấp.

Mắt bé Bánh Bao Đậu híp thành vầng trăng khuyết, sờ đầu em trai:

“Ném không được nữa rồi chứ gì?

Lần sau còn ném đồ bừa bãi nữa không?"

Bé Bánh Bao Đậu trêu em trai xong lại đi hôn em gái:

“Em gái ngoan nhất này, ngoan y như anh vậy, chụt~~~"

Nhìn bộ dạng đó bận rộn như một chú ong nhỏ, hôn xong còn líu ríu nói chuyện không ngừng với em gái, đến nỗi Hàn Thành về từ lúc nào cũng không biết.

Hàn Thành bế nhóc con lên dùng trán của mình cọ cọ trán bé Bánh Bao Đậu:

“Chỉ có con là ngoan nhất trông em trai em gái chơi."

Bé Bánh Bao Đậu ôm lấy cổ bố cọ cọ:

“Mẹ bảo bếp mở chảo dầu rất nguy hiểm, không cho Bánh Bao Đậu vào, Bánh Bao Đậu liền không vào ạ, em trai em gái cũng không vào~~~"

Bé Bánh Bao Đậu là một tay Tô Tiếu Tiếu nuôi lớn, bé đặc biệt nghe lời Tô Tiếu Tiếu, vừa ngoan vừa thùy mị, với em gái lại giống như là một kiểu.

Hàn Thành thả bé xuống, trêu chọc cặp song sinh:

“Vậy bố vào bếp xem có gì ngon không rồi lấy ra cho Bánh Bao Đậu một chút."

Bé Bánh Bao Đậu lắc đầu:

“Không cần đâu, có đồ ngon mẹ đều sẽ để dành cho Bánh Bao Đậu ăn mà~~~"

Hàn Thành nhếch môi cười, xoa xoa đầu bé:

“Được, bố biết rồi."

Phải nói, đứa trẻ này thực sự là vừa thông minh vừa nghe lời.

Trong bếp, ba anh trai đang ăn hoa bí, hoa bí vừa ngọt vừa thơm bọc lớp bột chiên giòn mặn thơm, ngon đến mức ba đứa nhỏ không biết phải hình dung thế nào.

Bé Cơm Nắm vội vàng giới thiệu cho bố:

“Bố, hoa bí mẹ chiên ngon lắm, bố mau nếm một cái đi ạ."

Nói xong, lại vội vàng lấy một cái mang cho bé Bánh Bao Đậu.

Tô Tiếu Tiếu vừa bảo lũ nhỏ thêm củi, đang chiên lại lần hai lửa lớn, qua vài giây vớt ra ráo dầu, rồi đặt vào đĩa âm thanh đều giòn tan.

Các loại khoai lang khoai môn khoai tây khác đều chiên thấu, toàn bộ vớt ra ráo dầu, được một đĩa lớn thập cẩm chiên.

Có thể nói đây là bữa ăn xa xỉ nhất kể từ khi Tô Tiếu Tiếu xuyên qua đến nay, bất quá một năm một lần, bình thường cũng không có cơ hội ăn, xa xỉ thì xa xỉ một chút vậy.

Tô Tiếu Tiếu cầm một bông hoa bí đưa đến miệng Hàn Thành, Hàn Thành há miệng ăn, gật đầu:

“Ngon."

Tô Tiếu Tiếu nói:

“Anh đi nhà kho lấy một ít hoa cúc hoa kim ngân ra nấu một ít nước trà giải nhiệt cho lũ nhỏ uống, đúng rồi, năm nay tiêu chuẩn Tết có phát mấy quả lê tuyết không?

Cũng lấy hai quả ra nhé, mã thầy mua ở thành phố hôm nọ cũng lấy một nắm ra."

Tết ăn nhiều thứ nóng thế này, không giải nhiệt thì cổ họng viêm nhiễm thì phiền phức lắm.

Tô Tiếu Tiếu lại dặn lũ nhỏ:

“Các con xới cháo kê ra là chúng ta có thể ăn cơm trưa rồi, cháo rất nóng, xới nửa bát đi chậm thôi."

Lũ nhỏ được lệnh:

“Biết rồi ạ, mẹ/cô!"

Hàn Thành mang đồ qua, Tô Tiếu Tiếu bảo Hàn Thành gọt mã thầy, hoa cúc và hoa kim ngân rửa sạch ngâm một lát, lại rửa lê cắt thành hạt lựu cho vào, đợi Hàn Thành gọt xong mã thầy thì đ-ập dập cho vào, cuối cùng cho một miếng đường phèn nhỏ vào cùng nấu.

“Trà giải nhiệt" thanh mát lại hạ hỏa này là thích hợp nhất cho lũ nhỏ uống.

“Ngày mai có được nghỉ không?"

Tô Tiếu Tiếu hỏi Hàn Thành.

Hàn Thành gật đầu:

“Ngày mai nghỉ một ngày, mùng một đến mùng ba Tết đều phải đi trực, phải đến mùng bốn mới nghỉ một ngày."

Hàn Thành năm ngoái nghỉ kỳ nghỉ Tết rất dài, năm nay dù sao cũng ở đây ăn Tết, đi trực cũng là chuyện đương nhiên.

Các anh trai đã bế cặp song sinh vào trong nhà, Tô Tiếu Tiếu lại cắt một đĩa cà chua trộn vào, bé Bánh Bao Thịt nhìn thấy cà chua “ư ư ư ư ư" kéo Tô Tiếu Tiếu đòi ăn.

Cà chua rất bột rất ngọt, nước rất nhiều, không nghẹn bé Bánh Bao Thịt.

Tô Tiếu Tiếu giúp bé đeo yếm nhỏ và ống tay áo nhỏ, lấy một miếng cho bé cầm trong tay, nhéo nhéo cái má phúng phính của bé:

“Đồ tham ăn này, giống y như anh Cơm Nắm của con vậy."

Đây lại là món bé Bánh Bao Thịt chưa từng ăn, cà chua đỏ rực nhìn là biết ngon, bé Bánh Bao Thịt không nghĩ ngợi gì trực tiếp nhét vào miệng, đừng nhìn bé còn nhỏ, biết ăn lắm, trực tiếp hút phần ruột cà chua ở giữa vừa mềm vừa trơn, ăn một miếng chép miệng một cái, ăn ngon vô cùng.

Bé Cơm Nắm đang cầm một miếng bánh khoai lang chiên nhét vào miệng, nhìn dáng vẻ bé Bánh Bao Thịt ăn cà chua, vô cùng khẳng định nói:

“Mẹ ơi, ai bảo mẹ làm gì cũng ngon cơ chứ, con cảm giác lúc Bánh Bao Thịt lớn bằng con chắc chắn còn biết ăn hơn con."

Tô Tiếu Tiếu nhìn dáng vẻ tận hưởng nheo mắt của bé Bánh Bao Thịt, được rồi, thực ra cô cũng thấy vậy.

Hàn Thành gắp thức ăn vào bát Tô Tiếu Tiếu:

“Ăn không bao nhiêu đâu, anh vẫn nuôi nổi."

Chương 225 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia