Trong lúc trò chuyện cười đùa, rất nhanh đã tới trường học.
Phòng thí nghiệm của Hàn Thành cách tòa nhà dạy học của Tô Tiếu Tiếu vẫn còn một đoạn, Hàn Thành mỗi ngày đều đưa cô tới lớp trước, lúc này mới lấy cặp sách của cô từ trên người mình xuống đưa cho cô, rồi mới quay về phòng thí nghiệm, trên đường luôn gặp không ít bạn học qua lại, mọi người mỗi ngày đều có thể thấy cặp vợ chồng ngoại hình bắt mắt này cùng tới trường, nam thanh lãnh tuấn tú, cao lớn vạm vỡ, nữ lúm đồng tiền nông nông, nhỏ nhắn linh lung, một người không cười không nói, một người chưa nói đã cười, từ trường lại hợp nhau một cách kỳ lạ, thực sự rất khó khiến người ta không quay đầu nhìn thêm vài lần.
Mộc Tiểu Thảo ôm sách vở chạy tới:
“Chị Tiếu Tiếu, hôm nay chị tới sớm vậy?"
Nhắc tới cũng thật là trùng hợp, hôm đó gặp Mộc Tiểu Thảo không chỉ cùng hệ với Tô Tiếu Tiếu, mà còn ở cùng một lớp, hai người thuận lý thành chương trở thành bạn tốt.
Mộc Tiểu Thảo là học sinh mới, năm nay mới mười chín tuổi, Tô Tiếu Tiếu lớn hơn cô gần mười tuổi, nhưng chẳng hề ảnh hưởng tới tình bạn giữa bọn họ.
Tô Tiếu Tiếu ban đầu nhìn cách ăn mặc mộc mạc của Mộc Tiểu Thảo cứ tưởng cô là con nhà nghèo ở nông thôn, thông qua tri thức để thay đổi vận mệnh, không ngờ bố mẹ cô đều là kỹ sư trên mỏ dầu lớn, thế hệ ông bà cũng là vừa chuyên vừa hồng, ở thời đại này, cô cho dù không tính là sinh ra đã ngậm thìa vàng, cũng tính là ngậm thìa bạc, tóm lại gia cảnh không tệ, trong nhà cái gì cũng không thiếu loại đó.
“Hàn Thành có việc vội về phòng thí nghiệm, nên ra cửa sớm một chút."
Tô Tiếu Tiếu nói.
Ánh mắt ngưỡng mộ của Mộc Tiểu Thảo thu hồi từ trên người Hàn Thành:
“Chị Tiếu Tiếu, đối tượng của chị thật tốt, vừa cao vừa tuấn tú, đối với chị lại tốt như vậy, bao giờ em mới gặp được đối tượng tốt như vậy chứ."
Tô Tiếu Tiếu nói:
“Chúng tôi đều là vợ chồng già rồi, con cái đều bốn đứa rồi, có gì mà ngưỡng mộ, trường chúng ta nhiều bạn học tuấn tú như vậy, em rồi sẽ gặp được người mình thích."
Mộc Tiểu Thảo lắc đầu:
“Em không tìm ở đây, trừ khi anh ấy có thể cùng em về mỏ dầu lớn."
Mộc Tiểu Thảo vô số lần nói, trong thành phố vừa nhỏ vừa hẹp, tất cả kiến trúc nhìn một cái là thấy đáy, không khí còn không tốt, còn không được cưỡi ngựa, cô tốt nghiệp xong phải xin quay về mỏ dầu trời cao mặc chim bay.
Bao nhiêu người hướng về sự huy hoàng của thành phố lớn, đặc biệt là thủ đô, bao nhiêu người tới rồi không muốn đi, bao gồm cả chính Tô Tiếu Tiếu, không phải vì cô thích thủ đô, mà là vì lũ nhóc, dù sao tài nguyên giáo d.ụ.c và cơ hội việc làm tốt nhất đều ở thủ đô, nếu đơn thuần vì bản thân, cô thà quay về thành phố hạng nhất ở phương Nam nơi kiếp trước, ở đó khí hậu dễ chịu, cây cối bốn mùa xanh tốt, thích hợp để sống hơn.
Mộc Tiểu Thảo là một trong số ít ngoại lệ, cô không bị sự huy hoàng của thành phố thu hút, thành phố có lớn tới đâu trong mắt cô chẳng qua chỉ là tấc đất, vì cô đã từng thấy sự bao la thực sự.
“Vậy tại sao em không học kỹ thuật khai thác dầu khí, mà chọn kinh tế học?"
Tô Tiếu Tiếu trước đây từng hỏi cô.
Mộc Tiểu Thảo nói:
“Vì bố nói học tốt kinh tế mới có thể xây dựng quê hương tốt hơn, đây cũng là phương hướng phát triển của tương lai."
Thú thật, Tô Tiếu Tiếu ngưỡng mộ nhất những người ra ngoài học tốt bản lĩnh cuối cùng quay về đền đáp quê hương như thế này, cô tự hỏi mình không làm được.
“Đúng rồi chị Tiếu Tiếu, hôm qua có mấy người tới ký túc xá tìm chị đấy."
Mộc Tiểu Thảo nói.
Tô Tiếu Tiếu:
“Tìm chị làm gì?"
Mộc Tiểu Thảo ngón tay cuốn cuốn b.í.m tóc lớn:
“Vâng, thực ra là tìm em, hỏi em có quen chị không, có thể giúp bọn họ lấy một tấm phiếu cơm không, bọn họ muốn tới tiệm của chị ăn cơm nhưng không có phiếu cơm nên không ăn được."
Tô Tiếu Tiếu:
“Vậy em nói thế nào?"
Mộc Tiểu Thảo đặc biệt hùng hồn:
“Em nói không quen."
Một giọng nữ chen vào:
“Mộc Tiểu Thảo!"
“Hửm?"
Mộc Tiểu Thảo quay đầu lại.
Bạn học nữ cũng tết tóc b.í.m lớn chất vấn cô:
“Cậu làm gì mà gạt người?
Chẳng phải cậu nói cậu không quen biết bạn học Tô Tiếu Tiếu sao?"
Đôi mắt trong veo của Mộc Tiểu Thảo chớp chớp hai cái:
“Chẳng phải các cậu muốn phiếu cơm sao?
Cho nên tớ tới giúp các cậu làm quen một chút, chị ấy nói rồi, không có."
Nữ đồng chí bán tín bán nghi, nhưng thấy Mộc Tiểu Thảo vẻ mặt chân thành, cô ấy cũng không nói chắc được có phải thật hay không.
Mộc Tiểu Thảo tiếp tục nói:
“Cậu cũng không cần cảm ơn tớ, tiện tay thôi mà."
Bạn học nữ:
“..."
Tớ nói muốn cảm ơn cậu hồi nào chứ?
Mộc Tiểu Thảo quay đầu lại:
“Chị Tiếu Tiếu chúng ta mau đi thôi, sắp vào học rồi, không có phiếu cơm thì không có, chị cũng không cần ngại ngùng, em với cô ấy cũng không thân."
Tô Tiếu Tiếu:
“..."
Cô gái này thực sự mỗi lần đều có thể khiến cô bất ngờ.
Trước đây Tô Tiếu Tiếu còn lo lắng cái tính ngốc nghếch này của cô trên con đường xây dựng kinh tế quê hương có thể phải chịu không ít khổ sở, không ngờ cô lại nhìn lầm rồi, cái bản lĩnh nói dối không chớp mắt này ngay cả cô cũng tự thấy không bằng.
“Không thân cũng thôi, thân thì chị có thể cân nhắc chừa một tấm cho em."
Tô Tiếu Tiếu bỗng nhiên muốn xem cô ấy hóa giải thế nào.
Kết quả Mộc Tiểu Thảo nhìn cũng không nhìn bạn học nữ kia, ôm lấy cánh tay Tô Tiếu Tiếu hào hứng hỏi:
“Thật không chị Tiếu Tiếu?
Tiệm các chị có đồ Hồi không?
Em có thể tới ăn không?"
Tô Tiếu Tiếu:
“Không được, tiệm chúng tôi một tuần bảy ngày mười bốn bữa, bữa nào cũng ăn thịt heo."
Mộc Tiểu Thảo:
“..."
Cuộc sống đại học lúc bấy giờ khô khan hơn Tô Tiếu Tiếu tưởng, một phần lớn các môn học cơ bản là cô kiếp trước đã học qua, chỉ là nội dung đơn giản hơn, cũng kết hợp với đặc sắc thời đại, đối với cô mà nói vẫn rất mới mẻ.
Hai khóa học bảy tám bảy chín này đều khá đặc biệt, Tô Tiếu Tiếu ở trong lớp tuổi tác cũng không phải lớn nhất, không ít người đã kết hôn sinh con, ba mươi mấy tuổi cũng có, toàn trường không biết có bao nhiêu người như vậy, khoảng cách tuổi tác chênh lệch khổng lồ giữa các bạn học cũng được tính là một trong những đặc sắc thời đại.
Tô Tiếu Tiếu vì “Tam Xán Tứ Quý" càng vì mấy đứa nhỏ trong nhà mà nổi danh, hầu như giáo viên và học sinh toàn hệ乃至 toàn trường đều biết sự tồn tại của cô.
Mấy đứa nhóc trong nhà cô là tiểu tác giả viết truyện đăng kỳ trên báo cũng đã truyền khắp toàn trường, Tô Tiếu Tiếu tới đây cũng là học bá, chồng cũng là sinh viên, còn đang làm việc trong phòng thí nghiệm của trường để chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, hai con người như vậy giáo d.ụ.c ra những đứa trẻ như vậy thực sự chẳng có gì kỳ lạ.
Trạng thái của Tô Tiếu Tiếu trong lớp lại hơi giống với Trụ Tử, ngoài Mộc Tiểu Thảo, cô không đi lại gần gũi với ai, với ai cũng chưa nói đã cười khách khách khí khí, nhưng với ai cũng không thật sự tâm sự, một là khoảng cách tuổi tác đặt ở đây, hai là cô thực sự không có thời gian thừa để xử lý các mối quan hệ phức tạp, cho nên cô chọn cách sống độc thiện kỳ thân.