Cô biết tích lũy mối quan hệ trong đại học rất quan trọng, cũng biết những người này sau khi tốt nghiệp dù được phân tới đâu cũng sẽ trở thành những nhân vật tầm cỡ độc lập một phương, nhưng cô không muốn thực dụng như vậy, cũng không muốn sống mệt mỏi như vậy, có thời gian này cô thà để trống ra để yêu đương nhiều hơn với Hàn Thành, có một người bạn thuần túy như Mộc Tiểu Thảo là rất tốt rồi, tóm lại trạng thái hiện tại của cô chính là tận hưởng cuộc sống đại học, những chuyện khác vạn sự tùy tâm.

Sáng nay chỉ có hai tiết học, sau khi tan học chưa tới mười một giờ, Mộc Tiểu Thảo thần thần bí bí tiến lại gần Tô Tiếu Tiếu:

“Chị Tiếu Tiếu, chị lại đi đón đối tượng tan làm à?"

Sinh viên đại học về nguyên tắc đều yêu cầu ở nội trú, Tô Tiếu Tiếu là một trong số ít sinh viên ngoại trú, và bất kể lạnh thế nào buổi trưa đều sẽ quay về ăn cơm đúng giờ, rất ít khi tới ăn ở nhà ăn.

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu:

“Không phải, đi đón lũ nhóc nhà chị."

Tô Tiếu Tiếu đã lâu rồi không tới đón lũ nhóc tan học.

Mộc Tiểu Thảo nhanh ch.óng thu dọn sách vở, khoác lấy cánh tay cô:

“Em đi cùng chị, em cũng muốn xem lũ nhóc thiên tài nhà các chị."

Tô Tiếu Tiếu:

“Không phải thiên tài gì, nhưng đều khá lanh lợi thôi."

Mộc Tiểu Thảo:

“Truyện đăng kỳ trên báo nhưng đã đồng hành cùng em suốt quãng đời trung học, em đã sớm muốn gặp bọn chúng rồi," Mộc Tiểu Thảo chắp tay, “Nhờ chị nhờ chị."

Tô Tiếu Tiếu hết cách:

“Vậy thì đi cùng đi, nhưng tiệm chị không có thứ em ăn được đâu đấy."

Mộc Tiểu Thảo hớn hở:

“Em một bữa không ăn thịt không sao, cho em một bát cơm trắng và một đĩa rau xanh xào là được."

Tô Tiếu Tiếu:

“Vậy đi thôi."

Trên hành lang lại gặp bạn học nữ lúc trước bảo Mộc Tiểu Thảo lấy phiếu cơm:

“Hai người không phải không thân sao?"

Mộc Tiểu Thảo cười ngây thơ:

“Nhờ phúc các cậu, tớ đã kết bạn được một người bạn tốt, cảm ơn nhé."

Tô Tiếu Tiếu:

“..."

Có liên quan gì tới bọn họ đâu chứ?

Mộc Tiểu Thảo sợ Tô Tiếu Tiếu lại bóc trần mình, kéo cô đi nhanh qua.

Mộc Tiểu Thảo lúc mới tới phơi rất đen, hai gò má đỏ hồng đặc trưng của vùng cao nguyên rất rõ, sau khi tới thủ đô dưỡng một thời gian phai bớt một phần đỏ hồng đó mới phát hiện da cô thực ra khá trắng, hai mắt to lại sáng, là một cô gái vô cùng linh động, chỉ là bị cái da đen làm hại, trông có vẻ lớn tuổi hơn tuổi thật.

Sau đó Tô Tiếu Tiếu lại đặc biệt nhìn nhỏ tuổi, hai người đi cùng nhau nhìn không ra khoảng cách tuổi tác, đi trên đường trường nhìn thoáng qua tối đa tưởng là bạn học trong một khóa cũ nào đó.

Tô Tiếu Tiếu dẫn cô đi dọc đường trước hết tới đón Trụ Tử, thong thả đi bộ tới trung học, gần như là giờ tan học, Mộc Tiểu Thảo trừng to mắt nhìn tới nhìn lui biển hiệu của trường:

“Chị Tiếu Tiếu, con trai chị không phải mới mấy tuổi sao?

Đã học trung học rồi?"

Tô Tiếu Tiếu nói:

“Đứa lớn nhất đã mười tuổi, đang học lớp sáu, đứa ở trung học này mười một tuổi, tính là nửa đứa con trai của chị."

Mộc Tiểu Thảo thắc mắc hỏi:

“Nửa đứa con trai?"

“Dì Tô, sao dì lại tới đây?"

Trụ T.ử thấy Tô Tiếu Tiếu, chạy bộ nhỏ lại đây, vui vẻ đến mức mắt híp lại.

Tô Tiếu Tiếu đưa tay về phía cậu:

“Hôm nay tan học sớm, tới đón các con tan học."

Trụ T.ử tự giác nghiêng đầu sang để cô vò.

Tô Tiếu Tiếu cong mắt cười vò vò mái tóc mềm mại của cậu, khoác tay cậu:

“Đi thôi, chúng ta đi đón Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao."

Tiểu Trụ T.ử cong mắt gật đầu:

“Vâng."

Tô Tiếu Tiếu giới thiệu một chút Mộc Tiểu Thảo, Tiểu Trụ T.ử lễ phép gọi chị.

Mộc Tiểu Thảo nhìn cậu bé xinh đẹp trước mắt bóp bóp ngón tay, cô cũng muốn vò.

Tô Tiếu Tiếu đi dọc đường đón lũ nhóc, trước hết tới tiểu học rồi tới trường mẫu giáo.

Bạn học của Tiểu Trụ T.ử đuổi theo, nhìn thấy Tô Tiếu Tiếu thở dài một câu:

“Bạn học Trương Tu Viễn, mẹ cậu trẻ quá đẹp quá."

Tiểu Trụ T.ử đặc biệt tự hào:

“Dì tớ, cũng thân như mẹ vậy."

Tô Tiếu Tiếu chào hỏi bạn học của Trụ Tử, rồi tán gẫu với cậu về tình hình trường học.

Ngôi trường không có Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao đối với Tiểu Trụ T.ử mà nói thực ra nhạt nhẽo, học tốt sách là được, nhưng cậu đều báo hỉ không báo ưu, dù sao cậu đều sẽ nỗ lực học tập, một là thực hiện lý tưởng của mình, hai là không thể làm thất vọng những người thân yêu thương cưng chiều cậu nhiều như vậy.

Tô Tiếu Tiếu không lo lắng cho cậu, cậu là đứa hiểu rõ mình muốn gì nhất trong số mấy đứa nhóc, Tiểu Phạn Đoàn vẫn còn là một đứa trẻ, chưa nghĩ tới phương diện này, Trụ T.ử đã quyết định làm luật sư rồi.

Trong lúc trò chuyện đã tới tiểu học, Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao đã thổi gió một lúc, lạnh đến mức dậm chân liên hồi, nhìn thấy Tô Tiếu Tiếu, hai đứa nhỏ cũng mắt cười híp lại thành một đường “Mẹ mẹ" vừa gọi vừa chạy về phía cô.

Tô Tiếu Tiếu dang tay:

“Hai con chạy chậm thôi không ngã đấy."

Phạn Đoàn hỏi câu hỏi y hệt Trụ Tử, Tô Tiếu Tiếu lại trả lời một lần nữa.

Tiểu Đậu Bao ôm lấy mẹ cọ tới cọ lui, Tô Tiếu Tiếu lần lượt vò đầu từng đứa.

Đôi mắt trừng to của Mộc Tiểu Thảo vẫn luôn không thu lại được, lũ nhóc nhà chị Tiếu Tiếu sao lớn lên thế nào ấy nhỉ, sao đứa nào đứa nấy đều đẹp thế?

Đây là mấy tiểu thiên tài viết truyện đăng kỳ sao?

Có tài năng thì thôi, tại sao còn có thể lớn lên đẹp như vậy chứ?!

Ánh mặt trời và gió cát ở biên cương đặc biệt dữ dội, cộng thêm điều kiện gian khổ, bất kể trai hay gái đều đen và g-ầy, mặt và môi nứt nẻ là chuyện thường xuyên xảy ra, Mộc Tiểu Thảo chưa từng thấy đứa nhóc nào trắng trẻo xinh đẹp thế này, quan trọng còn là con trai!

“Chị Tiếu Tiếu, lũ nhóc nhà chị cũng đẹp quá rồi."

Mộc Tiểu Thảo hoa mắt ch.óng mặt, cô muốn sinh một đứa nhóc đẹp như này có phải phải tìm một đối tượng tuấn tú như Hàn Thành mới được không nhỉ, nhưng trên thảo nguyên cũng không có đối tượng nào tuấn tú thế này!

Tuy cô không đẹp bằng chị Tiếu Tiếu, nhưng ước mơ vẫn là phải có.

Đợi bọn họ tới trường mẫu giáo đón cặp sinh đôi, Mộc Tiểu Thảo đã hoàn toàn coi việc tìm một đối tượng đẹp như Hàn Thành để sinh một đứa nhóc xinh đẹp là mục tiêu phấn đấu cả đời, dù không đẹp bằng nhà chị Tô Tiếu Tiếu, thì cũng phải sinh đứa nào tương tự!

“Em có thể sờ chúng không?"

Trong lúc nói chuyện bàn tay nhỏ của Mộc Tiểu Thảo đã không kìm lòng được vươn về phía Tiểu Thang Viên vô hại nhất.

Tiểu Thang Viên đôi mắt hạnh long lanh chớp chớp hai cái, theo bản năng trốn về phía anh Trụ Tử.

Chương 364 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia