Đế đô thật sự khá vô vị.
Thẩm Diễn Lễ trước kia cảm thấy thế.
Không chỉ Đế đô vô vị, mà cái gì cũng vô vị.
Chỉ có lúc Phó Hoài đến là hơi thú vị chút, Phó Hoài đi rồi thì càng vô vị hơn.
Người ta đều nói "ăn uống vui chơi" là mưu cầu của con người.
Thẩm Diễn Lễ không thấy thế.
Chán ngắt.
Mỗi ngày đếm ngày tháng như chịu đựng, nhìn thấy mặt trời thấy phiền, nhìn thấy mặt trăng cũng phiền, cho dù trên đường có con ch.ó đi qua, hắn cũng muốn ra đá cho một cái.
Tống Kiều Kiều thì rất thú vị.
Làm bất cứ việc gì cùng Tống Kiều Kiều đều rất thú vị.
Nếu trước kia có người bảo hắn, sau này mày ngày nào cũng nghiên cứu nhóm lửa nấu cơm, còn phải khâu chăn, Thẩm Diễn Lễ chắc chắn cho rằng người này điên rồi.
Khâu cái bà nội nó chứ khâu!
Nhà hắn có đầy tiền, còn cần phải tự động tay à?
Có hiểu cái gì gọi là nền tảng của nhà họ Thẩm không?
Đúng là đồ không có kiến thức.
Bây giờ người không có kiến thức thành Trịnh Quốc rồi.
"Mày khâu thật à?" Trịnh Quốc khó tin.
“Nhìn thằng bé Quốc kinh ngạc chưa kìa”
“Không ngờ chứ gì, Thẩm đại lão nhà ta còn biết khâu chăn đấy”
“Nói thật, tôi cũng không ngờ”
Thế này phải nghèo đến mức nào chứ?
Cạch mặt hoàn toàn với nhà họ Thẩm rồi à?
Tống Kiều Kiều vốn không muốn để hắn động tay, dù sao Trịnh Quốc bây giờ xách đồ đến, đó là khách đến nhà. Chủ nhà không tiếp đãi thì không ra thể thống gì.
Thẩm Diễn Lễ bảo đừng để ý, Trịnh Quốc cũng bảo không cần lo, hắn muốn uống nước tự rót, đói thì tự mang lương khô, hắn chỉ muốn xem Thẩm Diễn Lễ khâu chăn.
Chuyện này hiếm lạ quá.
Thẩm Diễn Lễ xâu kim xong, sợi chỉ dài được hắn vuốt thẳng, làm bộ muốn khâu thật: "Nói thừa, tao việc gì phải lừa mày."
“Thẩm Diễn Lễ: Làm phiền chuyện tốt của ông, đến nơi toàn nói mấy lời thừa thãi, bực cả mình”
“Hahahahahaha”
Điên rồi!
Điên thật rồi!
"Làm gì có ai khâu chăn khâu từ giữa khâu ra, anh đừng khâu nữa, anh ra nói chuyện với Trịnh Quốc đi." Tống Kiều Kiều thấy hắn vừa hạ kim, liền rút kim của hắn ra.
Trịnh Quốc phì cười.
Diễn, diễn sâu, diễn nữa đi. Còn khâu chăn cơ đấy, thuần túy là đến phá rối em dâu người ta.
"Em dâu em cũng đừng bận rộn nữa, anh ra Bách hóa tổng hợp mua cho hai đứa một cái là được, coi như hồi đó hai đứa cưới, anh chưa gửi tiền mừng, giờ coi như thêm vào của hồi môn."
Con gái đi lấy chồng, chẳng phải đều tặng chăn sao.
Thẩm Diễn Lễ liếc Tống Kiều Kiều hạ kim, nghe thấy thế, không quay đầu lại: "Ai thèm chăn của mày, nếu định mua thì tao đã mua từ sớm rồi. Chăn này vẫn cứ là tự mình làm đắp mới thoải mái đúng không, Kiều Kiều."
"Mẹ vợ tao làm chăn cực tốt, còn tốt hơn đi mua, dày dặn cực kỳ. Mùa đông đốt lò sưởi, đắp chăn lên, chẳng thấy lạnh tí nào."
Thẩm Diễn Lễ xua tay nói: "Cơ mà tao nói với mày cũng bằng thừa, mày đã thấy bao giờ đâu."
“Hai năm làm thanh niên tri thức, một đời tình nghĩa thôn quê?”
“Hắn còn kiêu ngạo khoe khoang nữa chứ, đấy là chăn khâu cho mày à mà mày đã hếch mũi lên rồi”
Hô.
Trịnh Quốc dở khóc dở cười.
Người đã xuống nông thôn đúng là khác hẳn, giờ thành ra hắn không có kiến thức à?
Thẩm Diễn Lễ nhìn Tống Kiều Kiều khâu mấy mũi, cầm lại nói: "Anh biết rồi, anh biết thật rồi. Anh khâu từ bên này, em khâu từ bên kia."
Thẩm Diễn Lễ dáng người cao, dù là quỳ ngồi trên giường cũng phải rạp người xuống. Trải phẳng cái chăn ra, thần thái nghiêm túc vô cùng.
Trịnh Quốc cười mãi cười mãi, rồi cười không nổi nữa.
Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ sơn xanh chiếu vào, đổ xuống những cái bóng góc cạnh. Hai người họ như phu thê giao bái, một trái một phải. Cái tay Thẩm Diễn Lễ trước kia từng cầm gậy, cầm gạch, cầm sách, cầm b.út máy, lúc này đang cầm một cây kim nhỏ xíu, hết chỉ, Tống Kiều Kiều lại buộc nối thêm cho hắn, Thẩm Diễn Lễ lại cắm cúi khâu tiếp.
"Cậu có đói không?" Tống Kiều Kiều hỏi: "Lát nữa nấu cơm cho hai người, cậu muốn ăn gì."
Trịnh Quốc thoáng ngẩn ngơ, ánh sáng xuyên qua lưng Tống Kiều Kiều, có lẽ vì ở nhà tiện làm việc, cô không mặc váy, chỉ mặc áo sơ mi và một cái quần màu xám tro, tay áo xắn lên trên cổ tay, lộ ra một đoạn xương tay nhô lên và cổ tay trống trơn. Cô thật sự rất đẹp, Trịnh Quốc trong khoảnh khắc này nghĩ, thảo nào có thể làm Thẩm Diễn Lễ mê mẩn thần hồn điên đảo.
Không phải vẻ đẹp bên ngoài.
Người đẹp hơn Tống Kiều Kiều ở Đế đô nhiều lắm, vơ đại cũng được cả nắm, đều sánh ngang với mấy minh tinh điện ảnh kia, ăn mặc còn rất tây, trên người cứ thích đeo mấy thứ trang sức điểm xuyết, tinh tế, tinh tế lại quý phái nhìn qua thì hút mắt, quay đầu nghĩ lại thì chẳng nhớ nổi trông như thế nào.
"Hỏi mày đấy, ngẩn người ra làm gì."
Thẩm Diễn Lễ không nghe thấy trả lời, quay đầu hỏi.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã nhướng mày, giọng điệu không vui: "Mày đang nghĩ cái gì thế?"
"Nhà này còn có bếp lò à?" Trịnh Quốc lắp bắp nói: "Tao, tao cũng chẳng muốn ăn gì. Tao mua thức ăn rồi đây, hay là, làm tí cơm trắng? Có gạo không."
"Nói thừa, không có gạo hai đứa tao ăn cái gì."
Thẩm Diễn Lễ cắm kim lên chăn, dặn dò: "Em để ý cái kim, đừng để đ.â.m vào người. Anh với Trịnh Quốc đi nhóm lửa nấu cơm, anh biết làm. Kim em đừng thu vội, lát nữa quay lại anh còn khâu đấy."
Trịnh Quốc thật sự cảm thấy gặp ma rồi.
Đây vẫn là Thẩm Diễn Lễ sao?
Hắn còn biết nhóm lửa nấu cơm?
Đi một chuyến Tống gia thôn, thế này đâu chỉ là thay da đổi thịt, thế này là đổi người luôn rồi chứ?
Chẳng lẽ là vì mất trí nhớ?
Mất trí nhớ mà hai người còn tốt với nhau thế à?
"Đi thôi, mày không định đợi ông đây làm xong bưng lên tận nơi cho mày đấy chứ." Thẩm Diễn Lễ xách cổ hắn lên.
Tống Kiều Kiều ngẩng đầu nhíu mày nói: "Anh nói chuyện với người ta t.ử tế chút."
Thẩm Diễn Lễ lập tức xìu xuống.
"Biết rồi."
“Tiểu bá vương Đế đô của chúng ta cũng trở thành lịch sử rồi”
“Nắm thóp Thẩm Diễn Lễ, đơn giản như hơi thở”
“Trịnh Quốc nhìn như gặp ma, đây vẫn là anh em của tôi sao?”
Trịnh Quốc không nói rõ được bây giờ là tâm trạng gì, rất kỳ lạ.
Chính là.
Khoảnh khắc này, cái người trước kia khoác vai bá cổ hắn lượn lờ khắp Đế đô, ngày nào cũng tìm hắn đi chơi, chớp mắt đã trưởng thành rồi.
Chính là trưởng thành rồi.
Trịnh Quốc ý thức vô cùng rõ ràng, trong miệng những bậc cha chú, người lớn, trưởng thành nghĩa là gì.
Kết hôn lại là để làm gì.
Không phải vì cái chuyện kia, cũng không phải củng cố quyền lực, trao đổi lợi ích, cứ bình bình thường thường như thế này, thời gian trôi như nước suối nhỏ, tĩnh lặng, êm đềm, thấm vào từng chút từng chút một.
Trong nhà chỉ dọn dẹp hai chỗ.
Bếp và phòng chính.
Ba gian phòng phụ đều không động đến.
Thẩm Diễn Lễ ngoài miệng nói, động đến cũng chẳng có ai ở. Thực tế là sợ dọn sạch sẽ rồi, hôm nào chọc Tống Kiều Kiều nổi cáu, đuổi hắn ra khỏi phòng.
Sạch sẽ rồi cũng vừa hay cho cô cái lý do "nhiều phòng thế này, ngủ đâu mà chẳng là ngủ".
Đến đường lui cũng không có.
Hắn thông minh lắm đấy.
Bởi vì hai ngày nay, hắn cứ muốn làm chút chuyện chọc Tống Kiều Kiều nổi cáu.
Thẩm Diễn Lễ xắn tay áo lên, củi lửa là đi mua. Nếu không phải đợi thêm chút nữa đi khám lại xong là phải về Tống gia thôn, tạm thời không ở lâu quá, hắn nhất định phải thay cái bếp này một lượt, bếp gạch đổi thành bếp lò.
Loại bếp lò này, nồi thì to.
Không cần thiết.
Dùng than tổ ong thì tốn, dùng củi thì đắt, rất vô dụng.
Chi bằng đổi thẳng sang bếp than hai lò giống nhà họ Thẩm, vừa đẹp.
Trịnh Quốc phức tạp nhìn Thẩm Diễn Lễ, thấy hắn xắn tay áo lên rất thành thạo bắt đầu xếp vụn củi vào bếp lò, rõ ràng việc này làm không ít lần, lại thêm nước vào nồi, xách gạo từ trong chum ra, xúc ba muôi, nghĩ nghĩ lại bù thêm một muôi.
Trịnh Quốc sờ bao t.h.u.ố.c trong túi vừa móc ra, Thẩm Diễn Lễ đã liếc qua: "Cứ phải hút trong nhà tao à, muốn hút mày ra ngoài mà hút, đến lúc đó ám hết mùi lên người tao."
Mẹ kiếp.
Năm xưa hắn học hút t.h.u.ố.c, rõ ràng là Thẩm Diễn Lễ dạy!
Thế này còn có thiên lý không?
Trịnh Quốc nhét t.h.u.ố.c lại, đút túi, hỏi: "Sống những ngày thế này, cậu có hạnh phúc không Thẩm Diễn Lễ?"