Nguyễn Thu Dương:"..."
Đứa em gái này của cô bé đúng là ngu ngốc muốn c.h.ế.t!
Phùng Tú Anh là người không có chủ kiến không có chính kiến lại không có tính nóng nảy gì, sự việc phát triển đến nước này bà ta cũng không biết nên làm thế nào nữa, chủ yếu là bà ta cũng không có cách nào đi trách mắng Nguyễn Khê, dù sao Nguyễn Khê cũng vừa mới đến đây.
Hơn nữa bà ta cũng cảm nhận được rồi, con bé này không thể dạy dỗ không thể nói, càng nói nó càng giống như một con nhím, dựng đứng toàn bộ gai trên người lên, lời nói làm người ta khó xử thì một rổ, thấy ai là dùng lời nói đ.â.m người đó, không nể mặt ai.
Nguyễn Thu Dương cũng bị Nguyễn Khê chọc tức không nhẹ, hỏi ngược lại cô:"Tại sao một người họ Diệp một người họ Nguyễn, chị không biết sao?"
Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Thu Dương:"Tôi đương nhiên không biết, tôi ở nông thôn làm sao tôi biết được?"
Nguyễn Thu Dương bị cô chọc tức muốn c.h.ế.t, giọng điệu nặng nề nói:"Chị từ nông thôn lên chị giỏi lắm à!"
Đi đường mệt muốn c.h.ế.t, Nguyễn Khê không muốn nói nhảm với Nguyễn Thu Dương nữa, cô trực tiếp đứng dậy, hỏi Phùng Tú Anh:"Phòng của chúng tôi ở đâu?"
Phùng Tú Anh nghe vậy vội cũng đứng dậy:"Ở trên lầu, con gái trong nhà đều ở trên lầu."
Hai gian phòng dưới lầu là bà ta và Nguyễn Trường Phú dẫn Nguyễn Hồng Binh một gian, gian còn lại là lão tam Diệp Phàm và lão ngũ Nguyễn Hồng Quân ở.
Ở nông thôn và trên đường đi chung sống bao nhiêu ngày, tuy nói chuyện không nhiều, nhưng Nguyễn Khê đã sớm nắm rõ tính cách của Phùng Tú Anh rồi. Nên cô cơ bản không có gì phải cố kỵ, cũng không thèm để ý đến Nguyễn Thu Dương nữa, trực tiếp gọi Nguyễn Khiết:"Đi! Chúng ta về phòng!"
Nguyễn Khiết đã sớm ngồi trên sô pha run rẩy cả người rồi.
Cô bé thực sự từ lúc rời khỏi trấn Thiên Phượng đã bắt đầu căng thẳng, lúc bước vào cổng ngôi nhà này càng căng thẳng đến mức thở bình thường cũng không dám. Cô bé tưởng Nguyễn Khê cũng giống mình, chỉ là đang giả vờ bình tĩnh, kết! quả! ai! ngờ!
Cô bé không dám nói một lời nào, càng không dám thở mạnh một cái. Cô bé ở đây không nơi nương tựa, chỉ có Nguyễn Khê là một người chị, nên cô bé cái gì cũng nghe Nguyễn Khê, bị gọi đến thì cúi đầu đứng dậy, xách túi hành lý liền theo Nguyễn Khê lên lầu.
Lẩm bẩm xong cô bé vội vàng đứng dậy đi theo lên lầu.
Phùng Tú Anh phải sắp xếp chỗ ở cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, đương nhiên cũng đi theo lên.
Còn lại lão lục Nguyễn Thu Nguyệt, bỏ tay đỡ cằm xuống, cũng vội vàng đi theo lên tiếp tục xem kịch.
Lên đến lầu, Nguyễn Khê nhìn thấy Diệp Thu Văn nằm sấp trong căn phòng phía đông khóc, tự nhiên biết đó là phòng của cô ta. Trên lầu còn lại hai gian phòng, một gian ở cạnh phòng Diệp Thu Văn, hướng nắng, gian còn lại ở phía bắc.
Trong hai gian phòng đều có chăn đệm, rõ ràng là chưa được dọn dẹp.
Phòng có người đang khóc cô sẽ không vào, cô cũng không hỏi Phùng Tú Anh sắp xếp cho cô và Nguyễn Khiết ở gian nào, cô trực tiếp vào gian hướng nắng, ôm chăn đệm bên trong ra, nhét vào tay Phùng Tú Anh.
Vì là mùa hè, nên cũng chẳng có chăn đệm gì, chỉ là một chiếc chăn mỏng.
Nguyễn Thu Dương thấy Nguyễn Khê vào phòng mình lấy chăn của mình ra, vội xông lên đứng ở cửa chống tay cản lại, nhìn Nguyễn Khê nói:"Chị có ý gì vậy? Đây là phòng của tôi, các người muốn ở thì đi ở gian phía bắc kia kìa!"
Nguyễn Khê trực tiếp nhìn sang Phùng Tú Anh:"Nếu tôi nhìn không nhầm thì, trong cái nhà này chắc là phân chia đồ đạc theo tuổi tác nhỉ? Diệp Thu Văn là lớn nhất, nên phòng cô ta ở là tốt nhất, còn lại thì nên là tôi chứ?"
Phùng Tú Anh bị Nguyễn Khê nói cho không nói được lời nào khác, đành phải đưa tay ra kéo Nguyễn Thu Dương:"Nghe lời, nhường cho chị ở."
Nguyễn Thu Dương hất tay Phùng Tú Anh ra, hét lên:"Con không nghe lời! Dựa vào đâu mà con phải nghe lời! Dựa vào đâu mà phải nhường!"
Nguyễn Khê chỉ tay về phía phòng Diệp Thu Văn:"Cô không phục thì đi tìm chị cả của cô đi, đi cướp phòng của cô ta đi, phòng của cô ta là tốt nhất, quần áo trong tủ chắc cũng là tốt nhất đẹp nhất nhỉ, cô không muốn sao?"
Nguyễn Thu Dương hét:"Đó là của chị cả! Gian này là của tôi!"
Nguyễn Khê lườm cô bé một cái, đưa tay tóm lấy cô bé kéo ra.
Rồi cô kéo Nguyễn Khiết vào phòng, lúc đóng cửa lại tiện tay khóa trái cửa luôn.
Nguyễn Thu Dương tức giận ở bên ngoài vừa đập cửa vừa đá cửa, rồi tức quá quay người hét với Phùng Tú Anh:"Đã bảo đừng đón đến rồi, bố mẹ cứ khăng khăng đòi đón chị ta đến. Giống như thổ phỉ vậy, bố mẹ không quản sao?"
Phùng Tú Anh thực sự rất sợ ồn ào, nhưng càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.
Bà ta lại có cách nào được chứ, đành phải nói với Nguyễn Thu Dương:"Thu Dương con và Thu Nguyệt ở gian phía bắc này đi."
Nguyễn Thu Dương ngồi xổm xuống khóc:"Con không muốn! Gian đó không có ánh nắng! Ẩm ướt c.h.ế.t đi được!"
Nguyễn Thu Nguyệt bỗng lại ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa:"Thế mà chị còn bắt em ở, chị có bản lĩnh thì đi ở với chị đại... Thu Văn đi! Chị cũng chỉ dám bắt nạt em thôi, tưởng người từ nông thôn lên cũng dễ bắt nạt, kết quả không ngờ tới chứ gì, lêu lêu lêu lêu lêu..."
Nguyễn Thu Dương ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Nguyễn Thu Nguyệt:"Con ranh c.h.ế.t tiệt mày muốn c.h.ế.t phải không!"
Nguyễn Thu Nguyệt quay người bỏ chạy:"Chị mới muốn c.h.ế.t ấy!"
Nguyễn Thu Nguyệt chạy xuống lầu đi mất.
Phùng Tú Anh đưa tay ra kéo Nguyễn Thu Dương, bị Nguyễn Thu Dương hất cánh tay một cái hất ra.
Phùng Tú Anh liền không đưa tay kéo cô bé dậy nữa, đứng trước mặt cô bé nhẹ nhàng hít một hơi nói:"Thu Dương, chị hai con con bé mới đến, con nhường con bé một chút. Con bé ở nông thôn chịu khổ bao nhiêu năm nay, chúng ta không thể vừa đến đã để con bé chịu ấm ức, đúng không?"
Nguyễn Thu Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Phùng Tú Anh:"Là con bắt chị ta ở nông thôn chịu khổ sao? Chị ta ở nông thôn chịu khổ liên quan gì đến con? Là con bắt chị ta chịu ấm ức sao? Dựa vào đâu mà vừa đến đã cướp phòng của con?"
Phùng Tú Anh thấy không nói lý được với cô bé, thế là đứng đó tiến thoái lưỡng nan một lúc.
Trong lòng bà ta cũng nghẹn một cục tức, Nguyễn Thu Dương thì gào khóc ở ngoài này, Diệp Thu Văn thì thút thít ở trong kia, bà ta đâu thể lại đi làm Nguyễn Khê Nguyễn Khiết khóc nữa? Nguyễn Khê rõ ràng trong lòng đang kìm nén một bụng oán hận, căn bản không thể kích thích.