Thế là bà ta đứng suy nghĩ một lúc, vẫn là quay người vào phòng dỗ dành Diệp Thu Văn trước.
Diệp Thu Văn là đứa trẻ hiểu chuyện nhất trong nhà, cũng là đứa trẻ bớt lo nhất, cô ta không giống Nguyễn Thu Dương nói không thông như vậy. Bình thường trong nhà bất kể xảy ra chuyện gì, Phùng Tú Anh cũng đều sẽ hỏi ý kiến của Diệp Thu Văn, để cô ta giúp đưa ra chủ ý.
Thế là bà ta vào phòng Diệp Thu Văn đóng cửa lại, ngồi trên mép giường vỗ vỗ lưng Diệp Thu Văn, nhỏ giọng nói với cô ta:"Thu Văn, con đừng chấp nhặt với Tiểu Khê, con bé những năm qua ở nông thôn chịu không ít ấm ức, con nhường con bé một chút. Hơn nữa quả thực ở nông thôn không có ai dạy con bé lễ nghĩa, nên có chút thô lỗ dã man, con thông cảm một chút, nhé?"
Diệp Thu Văn vẫn nằm sấp trên giường, mang theo giọng mũi đặc sệt nói:"Mẹ, con không trách Tiểu Khê, con cũng sẽ không trách em ấy đâu. Con chỉ là đột nhiên nhớ bố mẹ ruột của con thôi, nếu không phải họ không còn nữa, Tiểu Khê cũng không cần phải đến tranh giành vị trí chị cả này với con... Em ấy vốn dĩ là chị cả trong nhà... Tất cả đều là lỗi của con... Em ấy nhìn con không vừa mắt cũng là điều nên làm..."
Nói rồi cô ta sụt sịt mũi lại khóc lên.
Phùng Tú Anh thấy cô ta như vậy, đau lòng không chịu được, vỗ lưng cô ta lại nói:"Thu Văn, con đừng nói như vậy, con nói nữa tim mẹ sắp vỡ vụn ra rồi. Con không có bất kỳ lỗi gì cả, vừa nhiệt tình vừa chu đáo lấy đâu ra lỗi? Con bé không nhận tình còn làm con khó xử, là vấn đề của con bé. Con bé là trong lòng có oán hận với chúng ta, nên mới như vậy. Chúng ta cho con bé chút thời gian được không?"
Diệp Thu Văn lại thút thít một lát, ngồi thẳng người lên nhìn Phùng Tú Anh. Hai mắt cô ta khóc đỏ hoe, nhìn Phùng Tú Anh nói:"Con vốn định làm chị em tốt với em ấy, dẫn em ấy đi chơi cho t.ử tế, bây giờ xem ra là không được rồi, em ấy ghét con."
Phùng Tú Anh vỗ vỗ vai cô ta:"Không buồn, con bé sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra điểm tốt của người chị cả là con thôi."
Diệp Thu Văn sụt sịt mũi:"Cảm ơn mẹ đã an ủi con."
Phùng Tú Anh cười cười:"Mẹ biết ngay con là đứa hiểu chuyện nhất lương thiện nhất mà."
Nói rồi bà ta lại nắm lấy tay Diệp Thu Văn:"Thu Dương bình thường nghe lời con nhất, con giúp mẹ đi khuyên con bé đi, bảo con bé đừng tranh giành với Tiểu Khê. Căn phòng bên cạnh cứ nhường cho Tiểu Khê và Tiểu Khiết ở đi, đừng làm ầm ĩ nữa."
Diệp Thu Văn gật gật đầu, lại tìm khăn tay lau lau mắt, liền đứng dậy đi khuyên Nguyễn Thu Dương.
Đương nhiên cô ta không khuyên trên lầu, mà kéo Nguyễn Thu Dương xuống lầu.
Vốn định bồi thêm một câu "nói với chị cả cũng được", nhưng nghĩ lại thái độ của Nguyễn Khê đối với Diệp Thu Văn, cô ta nuốt xuống không nói.
Lúc Nguyễn Khiết bị Nguyễn Khê kéo vào phòng, tim đập gần như sắp nổ tung.
Nguyễn Khê khóa trái cửa phòng cô bé vẫn không dám thở mạnh một cái, cảm thấy mình vừa nãy giống như trải qua một trận ác chiến, cả người vẫn chìm trong sự hoảng sợ, hỗn loạn không biết mình đang ở đâu.
Cô bé ôm tim nhìn Nguyễn Khê, cảm thấy Nguyễn Khê giống như một vị thần!
Cô bé không biết Nguyễn Khê sao lại dám làm vậy, dù sao cô bé vào phòng xong cả người càng run rẩy dữ dội hơn!
Nếu là cô bé, cô bé chắc chắn cái gì cũng không dám nói, ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp, bảo ở đâu thì ở đó.
Nguyễn Khê nhìn thấy sắc mặt của cô bé, nhìn cô bé cười:"Đây là bị dọa sợ rồi à?"
Là sắp bị dọa c.h.ế.t rồi!!!
Nguyễn Khiết khó khăn nuốt một ngụm khí:"Chị, sao em cảm thấy chị đột nhiên giống như biến thành một người khác vậy, sao chị... lại ghê gớm thế ạ?" Đây đâu phải là nông thôn nơi các cô lớn lên, là thành phố lạ nước lạ cái mà!
Nguyễn Khê nói:"Chị không ghê gớm thì làm sao? Ở đây bị mấy người bên ngoài kia bắt nạt c.h.ế.t à? Em nhìn ra chưa? Phùng Tú Anh trong cái nhà này không phải là người đưa ra chủ ý, ngược lại Diệp Thu Văn kia càng giống nữ chủ nhân hơn. Chúng ta lại không phải đến làm khách, chị là về nhà, cần cô ta bày ra tư thế nữ chủ nhân để chào hỏi sao? Sao? Bởi vì cô ta tập hợp muôn vàn sủng ái vào một thân, nên bây giờ cái nhà này đã không mang họ Nguyễn nữa, mà là mang họ Diệp?"
Nói rồi cô ngồi xuống mép giường:"Nguyễn Thu Dương không phải là người dễ chung sống, cô ta chắc là không muốn Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đón chị đến, sợ chị chiếm đồ của cô ta ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ta. Trong mắt cô ta chỉ có Diệp Thu Văn là chị cả, nâng niu bảo vệ Diệp Thu Văn như cái gì ấy."
Nguyễn Thu Dương ở bên ngoài khóc lóc ầm ĩ, Nguyễn Khiết tự nhiên cũng đều nghe thấy.
Cô bé vẫn ôm n.g.ự.c, không có cách nào đè nén sự căng thẳng trong lòng.
Nguyễn Khê nhìn cô bé tiếp tục nói:"Bản thân không ghê gớm lên, không cho bọn họ biết chúng ta không dễ bắt nạt, chẳng lẽ im hơi lặng tiếng trông cậy Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh chủ động bảo vệ chúng ta? Trông cậy họ, thà đi thắp nén nhang trông cậy Bồ Tát còn hơn."
Hồi lâu sau, Nguyễn Khiết nói:"Chị, em vô dụng, không giúp được chị."
Nguyễn Khê đứng dậy từ trên giường nói:"Em đừng làm gì cả, trốn sau lưng chị là được. Em là cháu gái của Nguyễn Trường Phú, thì đừng nói gì cả. Em chỉ cần nhớ kỹ lời chị, đi học học hành cho t.ử tế, nắm thật vững kiến thức."
Nguyễn Khiết đi theo bên cạnh cô:"Chị, em đều nghe chị."
Nguyễn Khê mở cửa tủ quần áo, lấy hết quần áo bên trong ra ném lên giường. Nguyễn Khiết tiến lên giúp đỡ, vừa mới dọn sạch quần áo bên trong ra, nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, rồi là tiếng hỏi của Phùng Tú Anh.
Bên ngoài không còn tiếng khóc của Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Khê ôm một ôm quần áo mở cửa phòng, đặt quần áo vào tay Phùng Tú Anh. Rồi cô và Nguyễn Khiết lại mỗi người đi ôm một ít, hỏi Phùng Tú Anh:"Để vào phòng nào?"
Phùng Tú Anh nói:"Để gian phía bắc này đi, gian của Thu Nguyệt."
Nguyễn Khê không nhịn được hừ một tiếng:"Cô ta làm ầm ĩ như vậy muốn ở phòng hướng nắng, tại sao không để cô ta và Diệp Thu Văn ở chung một phòng chứ? Phòng của Diệp Thu Văn cũng không nhỏ, giường cũng không nhỏ, ở hai người dư sức."
Phùng Tú Anh giải thích nói:"Thu Văn không quen ở chung phòng với người khác, nếu không sẽ không ngủ được."
Nuôi dưỡng thật là vàng ngọc quá đi, đây là công chúa bản tôn rồi chứ gì.