Nguyễn Thu Dương không coi Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt ra gì, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt tự nhiên cũng không để cô ta vào mắt, mặc kệ cô ta ở nhà có ai để ý hay không, dù sao các cô cũng không để ý, đỡ phải chưa nói được hai câu đã cãi nhau.
Nguyễn Khê nếu không cần thiết cũng không mấy khi nói chuyện với Phùng Tú Anh, vì cô có thể cảm nhận rõ ràng Phùng Tú Anh không thích cô. Bà ta đối với Nguyễn Thu Nguyệt chỉ là phớt lờ, đối với cô thì là sự không thích chân thật, tự nhiên cũng coi thường cô.
Trong lòng tám phần mười là đang nghĩ nuôi cô và Nguyễn Khiết hai năm, đợi các cô trưởng thành rồi sắp xếp gả đi cho xong chuyện.
Cô không bằng được đương nhiên cũng sẽ không tốn tâm tư cố ý đi so bì, càng không tốn tâm tư để Phùng Tú Anh phát hiện ra ưu điểm của cô mà thay đổi cách nhìn về cô, vì Phùng Tú Anh không xứng để cô dẻo miệng làm nũng, cả đời này cô sẽ không đi lấy lòng Phùng Tú Anh nửa điểm.
Nguyễn Trường Phú thì không thể hiện rõ ràng thích ai không thích ai, ai phạm lỗi ông sẽ mắng người đó, ai làm đúng làm tốt ông sẽ biểu dương người đó, thường không mang tính chủ quan cá nhân, đương nhiên ông cũng không thường xuyên ở nhà.
Bình thường ngoài lúc ăn cơm, Nguyễn Khê cơ bản rất ít khi gặp ông. Có khi thậm chí lúc ăn cơm cũng không thấy, vì ông sẽ tăng ca họp hành ở cơ quan, sẽ đi công tác ở nơi rất xa, đi một mạch là rất nhiều ngày không về.
Lúc Nguyễn Trường Phú không ở nhà, trong nhà rất lộn xộn, đặc biệt là Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Thu Dương ngày nào cũng cãi nhau. Nguyễn Khê thường không xen vào chuyện gì, Phùng Tú Anh bất kể có chuyện lớn chuyện nhỏ đều tìm Diệp Thu Văn, tâng bốc cô ta lên tận mây xanh, chỉ thiếu nước mang lên bàn thờ mà thờ thôi.
Nguyễn Khê sẽ quan sát những chuyện này, nhưng không tốn nhiều thời gian và tâm trí vào những chuyện này. Mỗi ngày phần lớn thời gian cô đều dẫn Nguyễn Khiết cắm cúi học tập, lật cũ sách giáo khoa trong tay, nắm vững điểm kiến thức, làm nát các bài tập.
Ngay cả khi trường được nghỉ, sau khi kỳ nghỉ hè đến tất cả mọi người đều đang chơi, cô vẫn cùng Nguyễn Khiết chỉ lo cắm cúi học tập.
Bình thường Phùng Tú Anh không quản cô và Nguyễn Khiết, cũng là nếu không cần thiết thì không nói nhiều với các cô, cũng không bao giờ vào phòng các cô. Chỉ biết các cô mỗi ngày đều trốn trong phòng không ra ngoài, thế là trong lòng càng có ý kiến mà không thích.
Con cái nhà người khác ít nhất đều có thể phụ giúp làm chút việc nhà, gọi mẹ ngắn mẹ dài tìm bà ta, còn Nguyễn Khê đến thành phố lâu như vậy vẫn chưa gọi bà ta một tiếng mẹ, dẫn theo Nguyễn Khiết cùng ở nhà ngoài việc ăn cơm ra, những việc khác cái gì cũng không quản.
Có lúc nhìn mà tức giận, thật sự cảm thấy là từ nông thôn đến đòi nợ.
Nguyễn Khê quả thực chính là đến đòi nợ, không phải đến để cống hiến cho cái nhà này, tạo ra bầu không khí vui vẻ. Cô có việc của mình phải bận rộn, thời gian hai năm rưỡi không hề dư dả, nên cô chỉ có tâm trí lo tốt cho bản thân và Nguyễn Khiết.
Từ mùa hè sang mùa thu, từ mùa thu sang mùa đông, ngày nào cô cũng học tập.
Tâm trí chỉ tập trung vào một việc, bất kể sớm tối, ngày tháng trôi qua sẽ rất nhanh.
Khi mùa đông đến, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bắt đầu lên kế hoạch cho một việc về nông thôn ăn Tết.
Thực ra cũng không có gì để lên kế hoạch, chỉ là nói với Nguyễn Trường Phú một tiếng, mua vé về vào khoảng thời gian thích hợp là được.
Nguyễn Trường Phú tự nhiên là không rút ra được thời gian để về, nhiều lúc ông bận đến mức ngay cả cái nhà này cũng không về, nếu không ông cũng không thể lâu như vậy không về quê. Trông cậy vào Phùng Tú Anh dẫn đi thà trông cậy vào ông trời còn hơn, nên Nguyễn Khê định tự mình về.
Cô lại không phải thực sự là cô gái nhỏ mười sáu tuổi, cũng không phải thực sự chưa từng đi xa chưa từng thấy việc đời, những nơi cô từng đi qua nam bắc nhiều vô kể, cô hoàn toàn có thể dẫn Nguyễn Khiết ngồi tàu hỏa về núi Phượng Minh.
Để không có vẻ quá đột ngột, cô tính toán thời gian, nói chuyện này với Nguyễn Trường Phú trước vài ngày.
Để không làm lỡ thêm thời gian của Nguyễn Trường Phú, cô liền nhắc đến chuyện này trên bàn ăn, nói với ông vào lúc không khí hôm nay đang tốt:"Sắp đến Tết rồi, con và Tiểu Khiết đều rất nhớ ông nội bà nội, nên bọn con định về nông thôn ăn Tết."
Nghe thấy lời này, Nguyễn Trường Phú theo bản năng sững sờ, chỉ hỏi:"Xa như vậy, về kiểu gì?"
Nguyễn Khê đã chuẩn bị từ sớm, tự nhiên trả lời:"Ngồi tàu hỏa về ạ."
Nguyễn Trường Phú giải thích,"Đây không phải là vấn đề ngồi tàu hỏa hay ngồi máy bay, mà là không có ai có thể dẫn các con về, bố không rút ra được thời gian này, cho dù về chỉ ở lại một hai ngày, đi đi về về một chuyến cũng phải mất nửa tháng. Mẹ con bà ấy cũng vô dụng, ra khỏi cửa là đầu óc quay cuồng không biết đông tây nam bắc, bà ấy không dẫn các con đi được."
Nguyễn Khê nhìn ông chớp chớp mắt,"Vậy lúc trước bà ấy nhận được thư lần đầu tiên đến quân khu tìm bố, là đi qua đó kiểu gì?"
Nguyễn Trường Phú nói:"Đó đương nhiên là dọc đường hỏi người ta mà đi qua đó, lúc đó suýt nữa thì lạc đường đi mất đấy, cũng chính là sau lần đó, bà ấy không dám một mình đi xa nữa, nhất định phải có bố dẫn đi mới được, con đang nghi ngờ cái gì?"
Nguyễn Khê cười lắc đầu,"Không có, con có thể tự về được."
Nguyễn Trường Phú nhìn cô,"Bà ấy cũng chỉ từ trong núi đến đây một lần, con còn quá nhỏ con không được."
Nguyễn Khê nói:"Có gì mà không được ạ? Con biết chữ, biển báo trên đường còn có biển chỉ dẫn ở ga tàu hỏa, lúc đến con đều đã xem và nhớ rồi, con đều biết là có ý nghĩa gì, biết ngồi xe thế nào về thế nào. Hơn nữa giữa chừng không cần chuyển tàu hỏa, từ đây ngồi tàu hỏa đi thẳng đến huyện, lại từ ga tàu hỏa huyện đến công xã, là con có thể tìm được nhà rồi."
Nguyễn Trường Phú thấy cô nói đâu ra đấy, ngược lại có chút nhìn cô bằng con mắt khác. Dù sao năm xưa ông từ trong núi ra ngoài đến bộ đội làm lính, đều mơ mơ màng màng như con ruồi không đầu, gần giống như một thằng ngốc.
Nhưng ông vẫn không yên tâm,"Nhỡ đâu chạy lạc thì sao?"
Nguyễn Khê lại nói:"Thực sự có cái nhỡ đâu này, chạy lạc rồi con sẽ tìm Đội thanh tra kỷ luật tìm đồn công an, bố cho con số điện thoại văn phòng của bố, chỉ cần báo tên bố có số điện thoại của bố, chắc chắn sẽ có người đưa con về lại đại viện."