Nguyễn Trường Phú nhìn cô suy nghĩ một lúc, cảm thấy suy nghĩ của cô rõ ràng dị thường có lớp lang, khiến ông không có cách nào nói thêm gì nữa. Để kiểm soát luồng dân cư di chuyển, các địa phương quả thực có không ít Đội thanh tra kỷ luật, chuyên làm việc đưa người về nhà.
Đương nhiên rồi, những người bị Đội thanh tra kỷ luật trục xuất, đều là những người không có giấy giới thiệu lén bỏ trốn.
Ngoài Đội thanh tra kỷ luật, đến đồn công an tìm cảnh sát tự nhiên cũng có tác dụng.
Một lát sau, ông nhìn Nguyễn Khê nói một câu:"Không ngờ con hiểu biết cũng khá nhiều, là bố coi thường con rồi. Theo cái đầu óc này của con, quả thực là muốn đi lạc cũng không thể nào, không ngốc."
Nguyễn Khê nói:"Con cũng ở thành phố hơn nửa năm rồi, những thứ này nếu đều không hiểu, vậy chẳng phải là ở phí công sao?"
Nguyễn Trường Phú gật đầu,"Nhưng bố vẫn phải suy nghĩ thêm."
Nguyễn Khê còn chưa kịp nói ra lời nào, Nguyễn Hồng Quân bỗng ở bên cạnh cười nịnh nọt nói:"Bố, vậy bố cho con vào suy nghĩ cùng với, con từ lâu đã muốn về nông thôn xem thử rồi, lần trước bố sống c.h.ế.t không cho con đi, đi học cái trường ch.ó má gì..."
Nguyễn Trường Phú không nhịn được muốn lườm cậu nhóc,"Anh lại hùa theo làm gì?"
Sau đó Nguyễn Hồng Quân còn chưa kịp nói thêm, Nguyễn Thu Nguyệt lại nói:"Bố, con cũng muốn đi, con muốn xem ông nội bà nội trông như thế nào, nhân tiện đi xem phong cảnh trên núi Phượng Minh, chị cả nói núi Phượng Minh rất đẹp."
Nguyễn Hồng Quân chỉ mong có người hùa theo, vội vàng lại dùng tay lén huých huých Diệp Phàm.
Diệp Phàm đành phải hắng giọng, hùa theo nói:"Vậy con cũng muốn đi, con cũng đi xem ông nội bà nội, chưa từng gặp ông bà bao giờ, chắc ông bà cũng khá muốn gặp chúng con."
Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm,"Các con đừng có hùa theo mù quáng nữa, tàu hỏa phải ngồi hai ngày rưỡi, đến huyện đi trấn vẫn chưa xong, từ trấn vào núi phải đi bộ hai ngày, các con có chịu đựng nổi không?"
Nguyễn Hồng Quân trực tiếp vỗ vỗ n.g.ự.c mình,"Ông đây luyện được một thân cơ bắp, hành quân đường dài trong bộ đội cũng không sợ, phút mốt là xong, đi bộ hai ngày đường núi đối với con mà nói đó chỉ là chuyện nhỏ!"
Phùng Tú Anh:"Con chưa đi bao giờ con căn bản không biết."
Nguyễn Trường Phú hiếm khi không lườm Nguyễn Hồng Quân, nhưng cũng không tiếp lời, một lát sau bỗng nhìn sang Nguyễn Thu Dương hỏi:"Cô có đi không?"
Nguyễn Thu Dương nghe vậy vội rụt người lại,"Đánh c.h.ế.t con cũng không đi."
Nguyễn Trường Phú lại hỏi Diệp Thu Văn:"Thu Văn còn con?"
Diệp Thu Văn rất chu toàn chu đáo nói:"Con ở nhà cùng bố mẹ đón Tết."
Nguyễn Trường Phú lại suy nghĩ một lúc, nhìn sang Nguyễn Khê hỏi:"Hồng Quân, Thu Nguyệt, Tiểu Phàm đều đi theo cùng, có được không?"
Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm, đều là những đứa trẻ ngoan ngoãn dễ quản, hơn nữa tuổi tác đều không tính là nhỏ, không giống như Nguyễn Hồng Binh đi bộ phải có người cõng, liền gật đầu với Nguyễn Trường Phú nói:"Được ạ."
Nguyễn Trường Phú gật gật đầu nói:"Được, không tồi, giỏi lắm."
Một lát sau ông lại nói:"Bố cũng muốn về xem ông nội bà nội các con, nhưng bố không dứt ra được không có cách nào. Đã các con đều muốn về, vậy thì bố đồng ý, thay bố về thăm ông nội bà nội các con cho t.ử tế."
Nguyễn Hồng Quân nghe vậy rất kích động, đập mạnh bàn một cái đứng dậy,"U hu ~ dô ~"
Đợi cậu nhóc kích động xong, Nguyễn Trường Phú lại nói:"Tất cả đều không còn nhỏ nữa, quả thực cũng nên để các con ra ngoài chạy nhảy rèn luyện một chút, nếu không một chút dã tính cũng không có, đặc biệt là Hồng Quân và Tiểu Phàm hai đứa, phải học cách gánh vác công việc rồi."
Nguyễn Hồng Quân vẫn không giảm bớt sự kích động, vỗ vỗ cánh tay,"Ông đây cái gì cũng gánh được!"
Nguyễn Trường Phú không thèm để ý đến cậu nhóc, nhìn sang Nguyễn Khê lại nói:"Tiểu Khê, ăn cơm xong bố sẽ viết số điện thoại văn phòng của bố cho con, con cất kỹ trong người, tốt nhất là dùng đầu óc nhớ lấy. Vé tàu hỏa bố cũng sẽ chuẩn bị sẵn cho các con, còn bên huyện thành sẽ liên hệ cho các con một chiếc xe, để tài xế đợi các con ở ga tàu hỏa, đến lúc đó trực tiếp từ ga tàu hỏa huyện đưa các con đến công xã. Đến công xã thì bố hết cách rồi, phải tự các con đi bộ vào trong núi."
Nguyễn Khê nghe xong gật đầu,"Như vậy là được rồi ạ."
Nguyễn Trường Phú lại nhìn sang Phùng Tú Anh,"Mấy ngày nay bà may quần áo mới cho mấy đứa nhỏ đi, để chúng mặc quần áo mới về quê ăn Tết. Lại ra cửa hàng mua chút đồ để mấy đứa nhỏ mang về cho ông nội bà nội chúng, đừng mua đồ nặng, đi đường khó cầm. Đừng có suốt ngày hồ đồ lú lẫn, trong đầu như chứa hồ dán vậy, cái gì cũng không nghĩ ra được."
Nguyễn Khê cụp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cái gì mà nghĩ ra được hay không nghĩ ra được, chỉ cần để trong lòng, thì không có chuyện gì là không nghĩ ra được. Không để trong lòng, cho dù nghĩ ra được cũng có thể lại phớt lờ đi.
Phùng Tú Anh đối với những việc Nguyễn Trường Phú giao phó vẫn sẽ ghi nhớ kỹ trong lòng và làm tốt tất cả, bà ta cũng không có lời nào khác để nói, bảo làm thế nào thì làm thế ấy, liền chỉ gật đầu nhận lời:"Tôi biết rồi."
Nguyễn Trường Phú tiếp tục dặn dò:"Lúc đi nhớ đưa đủ tiền và phiếu lương thực cho chúng, giao vào tay Tiểu Khê, đừng quên đấy. Trời lạnh thế này, đi đường không thể cứ gặm lương khô mãi được, ít nhất cũng phải ăn chút đồ nóng hổi."
Phùng Tú Anh vẫn không nói gì chỉ gật đầu,"Nhớ rồi."
Chuyện này nói đến đây cũng coi như hòm hòm, cái Tết này xác định chia làm hai nửa để đón, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm về quê đón Tết cùng ông nội bà nội, Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Hồng Binh ở lại nhà đón Tết cùng bọn họ.
Mặc dù trong lòng Phùng Tú Anh có ý kiến, nhưng bà ta cũng không dám trước mặt phản đối quyết định của Nguyễn Trường Phú.
Chuyện này đến đây coi như nói xong, Nguyễn Trường Phú lại nhớ ra chuyện khác, thế là ăn cơm xong đặt đũa xuống nhìn sang Diệp Thu Văn lại hỏi:"Đúng rồi, Thu Văn bản thân con có dự định gì? Sắp hết học kỳ này, con sẽ tốt nghiệp cấp hai rồi. Tiểu Phàm tuổi còn nhỏ, qua năm mới mười lăm, không có cách nào sắp xếp, chỉ có thể đi học cấp ba. Con qua năm là mười bảy rồi, không còn nhỏ nữa."