Nguyễn Thu Nguyệt ở cùng các cô không có việc gì khác để làm, mỗi ngày cũng liền đọc sách làm bài tập. Hơn nửa năm nay cô bé ở cùng Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đọc sách viết bài tập làm đề, còn nhiều hơn cả hai ba năm đi học trước đây cộng lại.
Dưới lầu, Phùng Tú Anh đang tất bật trong bếp làm bữa tối.
Hiếm khi hôm nay Nguyễn Trường Phú tan làm sớm, ông về đến nhà đi thẳng vào bếp, rửa tay xong lấy khăn khô lau tay, ông thấy hai mắt Phùng Tú Anh hơi đỏ, liền hỏi:"Mắt làm sao thế? Ra ngoài bị ai bắt nạt à?"
Phùng Tú Anh tiếp tục thái rau,"Sống trong cùng một đại viện bao nhiêu năm nay, ra ngoài ai lại đi bắt nạt tôi chứ."
Nguyễn Trường Phú nghe giọng điệu này,"Thế là ở nhà bị người ta bắt nạt rồi?"
Phùng Tú Anh nói:"Cô con gái ngoan của ông đấy, buổi trưa ông không có nhà, ở nhà lại lên cơn điên một trận, làm tôi và Thu Văn không xuống đài được thì chớ, còn tát Thu Dương một cái, mặt Thu Dương bị nó tát sưng vù lên, chườm mãi mới xẹp xuống. Cãi vã ầm ĩ nửa ngày, cả nhà ngay cả bữa cơm cũng không ăn được, ăn được một nửa bỏ đi hết."
Nguyễn Trường Phú nghe xong nhíu mày,"Lại lên cơn điên gì nữa?"
Phùng Tú Anh đặt con d.a.o trong tay xuống,"Tôi dám chọc vào nó sao? Tôi chỉ thiếu nước coi nó như tổ tông mà thờ phụng thôi, ngày nào cũng hầu ăn hầu uống, chưa từng bắt nó rửa một cái bát quét một cái nhà. Tôi chẳng qua chỉ giáo d.ụ.c nó hai câu, lẽ nào tôi không có tư cách sao? Tôi cũng là sợ nó không học điều tốt ra ngoài làm bậy, đến lúc đó mất mặt chẳng phải vẫn là những người làm bố mẹ như chúng ta sao."
Nguyễn Trường Phú hỏi:"Nó ra ngoài làm gì rồi?"
Phùng Tú Anh nói:"Hôm nay ăn diện như thế đến trường làm gì? Đó chẳng phải rõ ràng là đi chơi trội thu hút sự chú ý sao, đến trường một cái là thu hút một đám con trai, nghe nói là con trai Tư lệnh còn đến tận lớp tìm nó rồi."
Nguyễn Trường Phú tiếp tục hỏi:"Rồi sao nữa?"
Phùng Tú Anh nói:"Còn cần rồi sao nữa à? Thế này còn chưa đủ để tôi nói nó hai câu sao? Tôi cũng không dám nói gì, chỉ là nhẹ nhàng khuyên nó đừng suy nghĩ những chuyện không nên suy nghĩ, dồn tâm trí vào con đường chính đạo."
Nguyễn Trường Phú:"Tôi thấy là bà nghĩ nhiều rồi, Thu Văn từ nhỏ đến lớn lúc chơi trội còn nhiều hơn, luôn là nhân vật tâm điểm trong trường. Tiểu Khê cũng chỉ là xinh đẹp hơn một chút thu hút sự chú ý của vài đứa con trai, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Ở cái tuổi này của bọn chúng, đứa con trai nào mà chẳng thích những cô bé xinh đẹp?"
Phùng Tú Anh:"Thế có thể giống nhau sao? Thu Văn đó cũng không phải là chơi trội, con bé là xuất sắc, thì nên nhận được sự chú ý, nên được biểu dương. Còn như Tiểu Khê chỉ dựa vào một khuôn mặt ra ngoài thu hút sự chú ý, ông thực sự cảm thấy không có vấn đề gì sao?"
Nguyễn Trường Phú suy nghĩ một chút, lại hỏi:"Nó đâu rồi? Tan học chưa về à?"
Phùng Tú Anh vừa xào rau vừa nói:"Về rồi, như tổ tông vậy, vừa về là lên lầu vào phòng rồi."
Nguyễn Trường Phú nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, không nói thêm gì nữa, gọi Phùng Tú Anh:"Mau xào xong rau rồi ăn cơm đi."
Đợi Phùng Tú Anh làm xong cơm, những người khác trong nhà từ ngoài về thì về, từ trên lầu xuống thì xuống, trong thời gian ngắn tụ tập đến phòng ăn, xới cơm bưng bát lấy đũa, ngồi xuống quanh bàn ăn cơm.
Lúc ăn cơm Nguyễn Trường Phú nhìn kỹ lên má Nguyễn Thu Dương, phát hiện trên mặt cô ta quả thực vẫn còn một chút dấu vết mờ mờ bị đ.á.n.h. Chuyện đã qua rồi ông tự nhiên cũng không hỏi nữa, tránh để lại cãi vã ầm ĩ lên.
Những người khác trong nhà ông không lo, ông đều trấn áp được, chỉ có Nguyễn Khê, ông phát hiện mình không nắm thóp được cô.
Con bé này một là không chiếm lý, chiếm lý rồi thì sẽ không để người ta được yên ổn.
Ông không nhắc đến chuyện cãi nhau đ.á.n.h nhau ở nhà buổi trưa, chỉ như trò chuyện việc nhà bình thường mở miệng hỏi:"Tiểu Khê Tiểu Khiết, hôm nay là ngày đầu tiên hai đứa chính thức đi học, cảm thấy thế nào?"
Nguyễn Khê không muốn trả lời, liền dùng khuỷu tay huých Nguyễn Khiết một cái.
Nguyễn Khiết thường không nói chuyện, nhưng Nguyễn Khê muốn cô bé ra ứng phó với Nguyễn Trường Phú, cô bé liền nghiêm túc mở miệng nói:"Bác cả, khá mới mẻ khá kích động ạ, buổi sáng là nhận sách tổng vệ sinh, buổi chiều là tham gia lễ khai giảng."
Nguyễn Thu Dương nghe thấy lời này không nhịn được cười đồ nhà quê.
Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Khê, lại hỏi:"Nghe nói con trai Tư lệnh đến lớp tìm hai đứa à?"
Nguyễn Khiết mím mím môi nhìn Nguyễn Khê một cái, còn chưa kịp nói chuyện, bỗng nghe Nguyễn Thu Dương lên tiếng nói:"Đâu chỉ có thế, ban nãy tan học còn đưa bọn họ về nữa cơ. Từ trường đưa mãi đến cổng đại viện, nhìn bọn họ vào đại viện mới đi."
Nguyễn Trường Phú nghe xong lời Nguyễn Thu Dương nói, trực tiếp hỏi Nguyễn Khê:"Tiểu Khê, con và Hứa Chước làm bạn rồi à?"
Nguyễn Khê liếc ông một cái, nói thẳng:"Bố cũng đừng vòng vo thăm dò nữa, con mặc kệ cậu ta là con trai Tư lệnh hay con trai Phó tư lệnh, cậu ta trong mắt con chính là một tên tiểu lưu manh, con căn bản không coi ra gì."
Phụt...
Nguyễn Thu Dương suýt nữa thì phun ngụm cơm trong miệng ra.
Nguyễn Khê ban nãy nói gì?
Cô ta nói cô ta không coi con trai Tư lệnh ra gì?
Thấy phản ứng này của cô ta, Nguyễn Khê quay đầu nhìn sang Nguyễn Thu Dương, lại nói:"Cô cũng không cần phải cười, tôi nói không coi ra gì chính là không coi ra gì. Các người cảm thấy cậu ta tốt, nhưng cậu ta cố tình sẽ không nói với các người một câu nào, thế nào, ghen tị c.h.ế.t đi được đúng không?"
Nguyễn Thu Dương bị cô nói cho mặt mày xanh lét, tức giận c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Nguyễn Khê vươn đũa gắp thức ăn, lại thở dài nói:"Có một số người ấy à, cũng chỉ xứng với con trai phó quan của Tư lệnh thôi."
Lời này vừa nói ra, Diệp Thu Văn ngồi cạnh Nguyễn Thu Dương bỗng quay đầu nhìn sang Nguyễn Khê. Nhìn một cái cô ta lại ý thức được phản ứng này của mình không đúng, vội vàng cúi đầu ăn cơm, nhưng khuôn mặt đã trong nháy mắt đỏ bừng.
Cô ta đương nhiên không nói chuyện, nếu không sẽ có vẻ lạy ông tôi ở bụi này.
Nguyễn Thu Dương không nghe ra câu này của Nguyễn Khê có ý gì, chỉ cảm thấy Nguyễn Khê là thuận miệng nghĩ đến đâu nói đến đó, nói bọn họ không xứng với con trai Tư lệnh, nên cô ta tức giận nói:"Con trai Tư lệnh cũng chỉ chơi đùa với cô thôi!"