Nguyễn Khê cười,"Cười c.h.ế.t mất, không ăn được nho thì chê nho xanh."

Nguyễn Thu Dương sắp bị cô chọc tức c.h.ế.t rồi, muốn tìm lời để chặn họng cô, nhưng bị Nguyễn Trường Phú lườm một cái ngăn lại.

Nguyễn Trường Phú lại nói với Nguyễn Khê:"Đã con nói như vậy rồi, bố cũng không có gì để nói nữa."

Nói xong ông nhìn tất cả mọi người trên bàn, lại nghiêm giọng nói:"Trường học có quy định rõ ràng không cho phép yêu đương, giống như trong bộ đội vậy! Tôi không cho phép bất kỳ ai trong các người vi phạm nội quy kỷ luật nhà trường, ở đâu cũng phải tuân thủ kỷ luật!"

Thấy không ai lên tiếng, ông đành phải gượng ép hỏi thêm một câu:"Biết chưa?!"

Thế là nhận được một tiếng trả lời lộn xộn không đều:"Biết rồi ạ."

Ăn cơm xong Nguyễn Khê không ở lại dưới lầu lâu, tiếp tục quay lại lên lầu học bài.

Vừa đóng cửa ngồi xuống chưa được bao lâu, Nguyễn Thu Nguyệt mở vở bài tập đè dưới lòng bàn tay, bỗng nhìn Nguyễn Khê hỏi:"Chị cả, Diệp Thu Văn và con trai phó quan của Tư lệnh đang yêu nhau à?"

Nguyễn Khê nghe xong sững sờ khả năng quan sát lợi hại thế cơ à?

Chuyện không có chứng cứ không thể nói bừa, cho dù cô ghét Diệp Thu Văn, cũng sẽ không bịa đặt về Diệp Thu Văn trong chuyện này, nên Nguyễn Khê lắc đầu,"Không có, chị cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, nói bọn họ không xứng với con trai Tư lệnh, cố ý làm bọn họ khó chịu."

Nguyễn Thu Nguyệt nói:"Nhưng em thấy phản ứng của Diệp Thu Văn, hình như là thật đấy."

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Khiết một cái, lại nhìn sang Nguyễn Thu Nguyệt,"Không chú ý lắm đến chuyện này."

Nguyễn Khê hắng giọng,"Đừng quản mấy chuyện này nữa, mau làm bài tập đi."

Thấy Nguyễn Khê không muốn quản những chuyện này, Nguyễn Thu Nguyệt đành phải thu lại tâm trí, cầm b.út lên làm bài tập.

Vì Nguyễn Khê ngay ngày đầu tiên đi học đã bị Hứa Chước nhắm trúng, giống như trên người bị đóng dấu của Hứa Chước vậy, những người khác đều không dám sán đến trước mặt cô, ngược lại giúp cô thu hoạch được nhiều sự thanh tịnh và yên bình hơn.

Hứa Chước bình thường ở trường cũng không đến quấy rầy cô, chỉ đợi cô ở cổng trường lúc tan học. Có lúc là cùng Trần Vệ Đông hai người, có lúc thì là một đám người, có lúc miệng ngậm t.h.u.ố.c lá, có lúc đạp xe đạp.

Vì Nguyễn Khê không ngồi xe của cậu ta, sau này cậu ta liền chuyển sang đi bộ nhiều hơn.

Vì dần dần tiếp xúc nhiều lên, bất tri bất giác trở nên thân thiết, Nguyễn Khiết lúc đối mặt với đám người Hứa Chước cũng không còn căng thẳng và sợ hãi nữa, thỉnh thoảng còn có thể nói vài câu với Trần Vệ Đông.

Trần Vệ Đông thích trêu chọc cô bé, bình thường đều gọi cô bé là:"Nhóc con."

Nguyễn Khiết không biết tại sao cậu ta lại gọi mình là nhóc con, lúc đầu cũng ngại không dám mở miệng hỏi, sau này hoàn toàn thân thiết rồi cô bé mới hỏi Trần Vệ Đông:"Sao cứ gọi tôi là nhóc con mãi thế? Tôi cũng chỉ nhỏ hơn cậu hai tuổi thôi mà."

Cách gọi này, cảm giác đều là người lớn gọi trẻ con, nhóc con nhóc con.

Kết quả Trần Vệ Đông nói:"Vì cậu là đồ nhát gan, gọi thân thiết một chút, chính là gọi nhóc con (tiểu quỷ)."

Nguyễn Khiết:"..."

Đột nhiên thấy cạn lời.

Sau một tuần nhập học, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết hoàn toàn thích ứng với cuộc sống học kỳ mới, cuộc sống học tập bình thường cũng dần đi vào quỹ đạo. Ban ngày ở trường nghe giảng đều coi như ôn tập, thời gian rảnh rỗi toàn bộ dùng để học kiến thức mới.

Học kiến thức mới vẫn là Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết học, vì khả năng tự học của Nguyễn Khiết không mạnh lắm.

Do thời gian có hạn, Nguyễn Khê cũng không muốn lãng phí thêm một năm thời gian vào kỳ thi đại học, cô càng không thể vứt Nguyễn Khiết lại một mình ở đây đối mặt với Nguyễn Trường Phú Phùng Tú Anh, nên đều là dẫn Nguyễn Khiết tranh thủ từng phút từng giây để học tập.

Nội dung cuộc sống mỗi ngày, ngoài học tập ra vẫn là học tập.

Đi học cũng là học tập, không đi học cũng là học tập.

Thời gian mỗi ngày hơi có chút khác biệt, thứ nhất chính là trên đường tan học về nhà, sẽ có Hứa Chước và Trần Vệ Đông bọn họ đi theo, thứ hai chính là về nhà ăn cơm, đối mặt với những người khác trong nhà, thỉnh thoảng cần phải ứng phó.

Ngày tháng lặp lại một cách máy móc sau đó trôi qua sẽ rất nhanh, dường như mặt trời mọc mặt trời lặn của mỗi ngày đều giống nhau.

Trong rất nhiều lần mặt trời mọc mặt trời lặn, vị trí của mặt trời xảy ra sự thay đổi từ bắc xuống nam, nhiệt độ trên mặt đất cũng từ mùa đông lạnh giá thở ra khói trắng, dần dần bước vào mùa hè thở ra hơi nóng.

Tuy nói Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ngày nào cũng học tập, nhưng nội dung chính trong trường học không phải là học tập, thậm chí việc học kiến thức trong sách vở đều không phải là chuyện quan trọng. So với việc học kiến thức, học công học nông, giáo d.ụ.c tư tưởng chính trị mới là quan trọng nhất.

Trường học thỉnh thoảng sẽ tổ chức cho mọi người đến nông trường ngoại ô làm việc học tập, cũng sẽ với tần suất rất cao lên lớp tư tưởng chính trị, giáo viên và học sinh cùng nhau học Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, học Chủ nghĩa Mác-Lênin, để mọi người làm báo cáo tư tưởng.

Tiếp đó là tổ chức Đại hội nhớ khổ nghĩ ngọt, tập trung tất cả học sinh lại ăn cám nuốt rau.

Hôm nay lại đến ngày mở Đại hội nhớ khổ nghĩ ngọt, nhà trường từ sớm đã nấu rau dại trộn cám gạo. Buổi sáng lúc tan học, giáo viên các lớp theo lệ thường bảo các học sinh về nhà, mỗi người mang một cái bát và một đôi đũa đến trường.

Buổi trưa ăn cơm xong, đến lúc gần đi học, Nguyễn Khê Nguyễn Khiết vào bếp lấy bát đũa.

Bây giờ Nguyễn Hồng Binh học lớp Một, cũng giống như mọi người phải tham gia hoạt động, thế là tám đứa trẻ trong nhà đều ở trong bếp tìm Phùng Tú Anh đòi bát đũa. Phùng Tú Anh trực tiếp lấy cho Nguyễn Hồng Binh một cái bát nhỏ nhất, nhét vào cặp sách của cậu nhóc.

Nguyễn Hồng Quân lại chìa tay về phía bà ta,"Mẹ mẹ mẹ, cho con cái nhỏ, cho con cái nhỏ."

Trong nhà tổng cộng chỉ có hai cái bát nhỏ, to chưa bằng nửa bàn tay. Đã cho Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Hồng Quân rồi, còn lại đều là bát bình thường ăn cơm ở nhà, thế là Phùng Tú Anh lấy những cái bát này ra chia cho mỗi người một cái.

Lúc chia đến Diệp Thu Văn, bà ta theo lệ thường hỏi một câu:"Hay là dùng cái này?"

Chương 183 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia