Diệp Thu Văn lắc đầu nói:"Vẫn nên to một chút đi ạ."

Cô ta ở trường luôn là tấm gương, bắt buộc phải ăn nhiều mới được.

Phùng Tú Anh đành phải lại ra tủ bát lấy một cái bát to, đưa vào tay Diệp Thu Văn.

Mấy người Nguyễn Khê Nguyễn Khiết lấy bát xong không ở lại lâu, cất bát đũa xong liền đeo cặp sách ra khỏi cửa đi mất.

Nguyễn Hồng Quân ra khỏi cửa là bắt đầu gào thét, nói không muốn đến trường ăn thức ăn cho lợn.

Mỗi lần nhớ khổ nghĩ ngọt, đồ ăn quả thực chính là những thứ Nguyễn Khê Nguyễn Khiết nấu cho lợn ăn ở nông thôn vỏ trấu xay nát trộn với rau dại hái ngoài đồng thái nhỏ, thêm nước đun sôi nấu chín, muốn bao nhiêu khó ăn có bấy nhiêu khó ăn.

Nguyễn Khê cũng muốn gào thét không ngờ trong đời này thế mà còn có thể tăng thêm trải nghiệm ăn thức ăn cho lợn này!

Đến trường ngồi xuống chưa được bao lâu tiếng chuông vào học vang lên, lớp trưởng trực tiếp tổ chức các bạn trong lớp ra ngoài xếp hàng, cầm bát đũa đến sân trường tập trung, từng người một đến bên thùng sắt lớn nhận cơm nhớ khổ.

Bát quá nhỏ không tránh khỏi phải chịu vài câu phê bình, bát to tự nhiên sẽ được biểu dương vài câu.

Loại bát không to không nhỏ như của Nguyễn Khê Nguyễn Khiết, không có phê bình cũng không có biểu dương, nhận cơm xong đi theo hàng ngũ của lớp ra một góc, cầm đũa đối mặt với thức ăn cho lợn trong bát mà thấy khó xử, chỉ cảm thấy trong dạ dày cuộn trào khó chịu.

Khó chịu đến mấy cũng không thể đổ đi, có giáo viên và cán bộ lớp nhìn chằm chằm, bắt buộc phải ăn hết toàn bộ.

Nguyễn Khê lần nào cũng là kéo dài một lúc trước, đối mặt với cám gạo rau dại trong bát làm công tác tư tưởng rất lâu, sau đó nhắm mắt nín thở, ép buộc bản thân không nghĩ gì cả, đưa lên miệng một hơi ăn nhanh cho xong chuyện.

Ăn xong trong dạ dày khó chịu muốn nôn cũng phải nhịn, không nhịn được thì công cốc hết.

Mà mỗi lần ăn xong bát cơm này nhìn giáo viên trên đài chủ tịch khen ngợi những người ăn nhiều giỏi chịu đựng như Diệp Thu Văn, Nguyễn Khê đều nheo mắt, nhịn cảm giác muốn nôn thầm nghĩ làm học sinh xuất sắc này quả thực cũng đủ không dễ dàng gì, lợi hại!

Học sinh xuất sắc như vậy, cô vẫn là không tranh làm nữa, cô cứ làm một học sinh bình thường thôi.

Thực sự không có bản lĩnh này để tranh.

Ăn xong cơm nhớ khổ đến bên vòi nước rửa bát rửa đũa, Nguyễn Khê rửa bát xong hứng nước súc miệng, thấy xung quanh không có ai, cô nén cảm giác buồn nôn nhăn nhó mặt mày bỗng nói một câu:"Cầu nguyện Bè lũ bốn tên mau sụp đổ đi, mẹ kiếp thật sự chịu không nổi nữa rồi."

Nguyễn Khiết bị cô làm cho giật mình, suýt nữa thì dọa cho nhảy cẫng lên, vội vàng nhỏ giọng nói:"Chị đừng nói bậy!"

Nguyễn Khê nhổ ngụm nước trong miệng ra cười cười,"Không sao, không ai nghe thấy đâu."

Nguyễn Khiết thở phào nhẹ nhõm,"Chúng ta mau về thôi."

Hai người rửa bát xong quay lại hàng ngũ của lớp, tiếp theo liền nghe báo cáo chủ đề liên quan đến nhớ khổ nghĩ ngọt mất non nửa ngày. Trên đài chủ tịch vẫn là từng đợt từng đợt thay người phát biểu, những lúc thế này cũng luôn không thể thiếu Diệp Thu Văn và Lục Viễn Chinh.

Đợi đến khi đại hội kết thúc, về lớp nghỉ ngơi một lúc, gần như cũng đến giờ tan học.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp sách tan học, cảm thấy bữa cơm ăn buổi chiều vẫn còn chất đống trong dạ dày, một chút dấu hiệu tiêu hóa cũng không có. Bây giờ muốn nôn cũng không nôn ra được nữa, chỉ có thể đợi nó tự từ từ tiêu hóa hết.

Hai người vừa bước ra khỏi cổng trường, Hứa Chước và Trần Vệ Đông đã đi tới đón. Hứa Chước và Trần Vệ Đông trên tay đều cầm hai que kem, đi đến gần, Hứa Chước đưa một que vào tay Nguyễn Khê, Trần Vệ Đông đưa một que vào tay Nguyễn Khiết.

"Ăn chút đồ ngọt ép xuống đi."

Nguyễn Khê nhìn nhìn Hứa Chước, khẽ hít một hơi nhận lấy que kem,"Cảm ơn."

Nguyễn Khiết nhận que kem trong tay Trần Vệ Đông, sóng vai đi bên cạnh Nguyễn Khê, còn Hứa Chước thì đi ở bên kia của Nguyễn Khê. Bốn người vừa ăn kem vừa nói chuyện đi về phía trước, liền chiếm một hàng chỗ trên đường.

Mỗi lần Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng đều rất chua xót.

Cũng không biết Hứa Chước này là trúng tà gì rồi, đã bao lâu rồi, cậu ta vẫn ngày nào cũng chạy theo sau m.ô.n.g Nguyễn Khê, không mua đồ ăn cho cô thì mua đồ uống cho cô, một chút thể diện cũng không màng nữa!

Cậu ta không phải rất vênh váo sao?

Sao đối mặt với Nguyễn Khê lại không vênh váo nữa!

Tức c.h.ế.t đi được.

Bị động thân thiết với Hứa Chước rồi, Nguyễn Khê liền không từ chối đồ ăn Hứa Chước mua cho cô nữa, chủ yếu là từ chối quá mất công, thế là dứt khoát nhận luôn. Đương nhiên cô cũng sẽ trả lại đồ cho cậu ta, ví dụ như lúc rảnh rỗi mua cho cậu ta bao t.h.u.ố.c lá gì đó.

Đã nói là không làm bạn với cậu ta, nhưng thời gian lâu rồi gần như cũng là bạn bè rồi.

Hôm nay là thứ Bảy, Chủ nhật trường cho nghỉ một ngày, ăn xong kem đi đến cổng đại viện, Hứa Chước lại rủ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết Chủ nhật ra ngoài chơi. Đương nhiên không có gì bất ngờ, Nguyễn Khê vẫn từ chối.

Không phải cô không muốn đi chơi cùng bọn Hứa Chước, chỉ là thời gian quý báu, hiếm khi có trọn vẹn một ngày, cô tự nhiên phải dùng khoảng thời gian lớn như vậy vào việc học tập, dẫn Nguyễn Khiết học những kiến thức chưa học xong.

Thấy Nguyễn Khê không đi, Trần Vệ Đông liền nói với Nguyễn Khiết:"Nhóc con, vậy cậu đến đi."

Nguyễn Khiết vội vàng lắc đầu,"Chị không đi tôi cũng không đi."

Thấy thực sự không rủ được hai cô, Hứa Chước và Trần Vệ Đông cũng đành lại một lần nữa từ bỏ.

Đưa Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vào trong đại viện đi một đoạn, bọn họ cũng không ra ngoài lêu lổng, ai về nhà nấy.

Mỗi một khoảng thời gian rảnh rỗi của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đều rất tẻ nhạt, đặc biệt là một ngày cuối tuần. Buổi sáng thức dậy sau khi rửa mặt ăn sáng xong, lên lầu ngồi xuống chính là học tập, học tập đến trưa xuống lầu ăn cơm, lại lên lầu học tập.

Đúng như Phùng Tú Anh phàn nàn, các cô ngoài thời gian ăn cơm ra thì không xuống lầu.

Nhưng cũng có những lúc đặc biệt và ngoại lệ, ví dụ như tối nay trên quảng trường đại viện chiếu phim, Nguyễn Khiết ngồi bên bàn học đọc sách, đọc một phút nghe tiếng phim phân tâm năm phút, vậy thì không cần thiết phải cố ép học tiếp nữa.

Chương 184 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia