Nguyễn Khiết lắc lắc đầu,"Chỗ chúng tôi không có."
Không có ai tổ chức đội tuyên truyền gì cả, càng không có ai diễn kịch mẫu, cùng lắm là cùng nhau học hát dân ca.
Trần Vệ Đông nói:"Dù sao vé cũng mua xong rồi, vậy ngày mai đi chơi đi, đi xem cho biết."
Nguyễn Khê cầm vé nhìn sang Nguyễn Khiết, hỏi ý kiến cô bé:"Có muốn đi không?"
Nguyễn Khiết do dự một lát rồi gật đầu, nhỏ giọng nói:"Muốn đi."
Bản thân Nguyễn Khê cũng khá có hứng thú với buổi biểu diễn này, lúc này liền nhận vé, nói với Hứa Chước:"Vậy hai tấm vé này chúng tôi nhận, ngày mai xem biểu diễn xong, chúng tôi mời các cậu ăn cơm nhé."
Hứa Chước không khách sáo với cô, nói thẳng:"Thời gian biểu diễn là ba giờ chiều ngày mai, hai giờ rưỡi bọn tôi đợi các cậu ở cổng đại viện, đến lúc đó các cậu trực tiếp qua đây, bọn tôi đưa các cậu đến nhà hát."
Nguyễn Khê cầm vé gật gật đầu,"Được, vậy ngày mai gặp."
Nói xong lời này, đám người Hứa Chước liền đạp xe đi.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết sóng vai đi về nhà, Nguyễn Khê đưa vé biểu diễn cho Nguyễn Khiết, để Nguyễn Khiết xem cho biết.
Nguyễn Khiết xem một lúc hỏi Nguyễn Khê:"Trí Thủ Uy Hổ Sơn kể về chuyện gì vậy chị?"
Về nội dung cụ thể của câu chuyện, Nguyễn Khê cũng không nhớ rõ lắm, suy nghĩ một chút nói:"Chính là nhân vật chính Dương T.ử Vinh và một phân đội nhỏ, đấu trí đấu dũng với một băng cướp do Tọa Sơn Điêu cầm đầu, cuối cùng tiêu diệt bọn chúng."
Nguyễn Khiết hiểu rồi,"Câu chuyện Giải phóng quân tiễu phỉ."
Hai người vừa nói chuyện vừa về đến nhà, Nguyễn Khê cất vé vào cặp sách, cùng Nguyễn Khiết đi thẳng lên lầu.
Mùa hè trời tối khá muộn, trường học tan học khá sớm, về đến nhà còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ ăn tối, nên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đều đi thẳng lên lầu bận rộn học tập, đến giờ mới xuống ăn cơm.
Nguyễn Thu Nguyệt bây giờ cũng không ở dưới lầu, đợi Nguyễn Khê Nguyễn Khiết về, liền đến phòng các cô ở cùng các cô.
Nguyễn Khê ngồi xuống bên bàn học, lấy văn phòng phẩm sách vở trong cặp sách ra.
Lúc cô cầm sách mở ra, ánh mắt Nguyễn Thu Nguyệt quét qua, vừa hay nhìn thấy vé biểu diễn nhà hát kẹp giữa những trang sách. Nguyễn Thu Nguyệt "Á" lên một tiếng nói:"Chị cả, chị lấy đâu ra vé biểu diễn này vậy?"
Nguyễn Khê lấy vé biểu diễn ra, nói với Nguyễn Thu Nguyệt:"Bọn Hứa Chước đưa, nói là ngày mai đi xem biểu diễn."
Nguyễn Thu Nguyệt nhận lấy vé biểu diễn xem xem, nói:"Oa, anh ta đối xử với chị thật sự không còn gì để nói, vé này khó mua lắm. Nhà hát mỗi tuần chỉ có một ngày Chủ nhật là có biểu diễn, người muốn xem biểu diễn đông, căn bản không giành được."
Nguyễn Khiết tiếp lời nói:"Nhưng bọn họ mua được rất nhiều, năm người bọn họ mỗi người đều có vé."
Nguyễn Khê nhìn cô bé nói:"Vậy hay là sau này có thời gian lại nhờ cậu ta giúp mua vài tấm vé, chúng ta tự bỏ tiền, đến lúc đó chúng ta tự đi xem, dẫn theo Hồng Quân Diệp Phàm và Hồng Binh cùng đi, thấy sao?"
Nguyễn Thu Nguyệt trực tiếp cười lên, rất vui vẻ nói:"Được ạ, chị cả chị tốt thật."
Nguyễn Khê bây giờ cất hai tấm vé này vào hộp b.út,"Đọc sách đi."
Ngày hè trời nắng, trên bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài đám mây trắng như bông.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết dọn dẹp bàn học, xếp gọn gàng sách giáo khoa bài tập, cầm theo hai tấm vé biểu diễn, chào Nguyễn Thu Nguyệt một tiếng, canh giờ xuống lầu ra khỏi cửa.
Nguyễn Trường Phú hôm nay tăng ca ở cơ quan không có nhà, trước khi ra khỏi cửa Nguyễn Khê đi chào Phùng Tú Anh một tiếng, nói cô và Nguyễn Khiết hôm nay có việc, tối nay sẽ không về ăn cơm. Còn có việc gì, cô không nói rõ.
Đương nhiên rồi, Phùng Tú Anh cũng không hỏi kỹ.
Nguyễn Khê chào bà ta xong liền dẫn Nguyễn Khiết ra khỏi cửa đi mất, hai người đi đến cổng lớn của đại viện, chỉ thấy mấy người Hứa Chước đã đợi sẵn ở ngoài rồi. Năm người đứng dưới bóng cây, nhìn thấy các cô liền vẫy vẫy tay.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi đến trước mặt bọn họ, Hứa Chước không nói lời nào khác, trực tiếp vắt chân lên xe nói:"Đi thôi."
Sau đó Nguyễn Khê liền lên xe của cậu ta, Nguyễn Khiết lên xe của Trần Vệ Đông, ba nam sinh còn lại đạp xe không, bảy người cùng nhau đi về phía nhà hát. Thời gian ngược lại cũng đủ, bọn họ đạp xe không nhanh, trên đường đi rôm rả nói chuyện.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ngồi phía sau không lên tiếng, thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt cười một cái.
Thấy Nguyễn Khê không nói chuyện, Hứa Chước ngoái đầu lại hỏi cô:"Các cậu muốn ăn gì không, đến đó mua cho các cậu."
Nguyễn Khê không muốn tiêu nhiều tiền, chỉ nói:"Buổi trưa ăn rất no, không cần đâu."
Nhưng đến nhà hát, Hứa Chước vẫn mua cho cô và Nguyễn Khiết mỗi người một hộp kem.
Mua đồ xong một nhóm người vào nhà hát tìm chỗ ngồi xuống, đợi bức màn lớn trên sân khấu kéo ra.
Nguyễn Khiết ăn kem, ghé sát vào mặt Nguyễn Khê nhỏ giọng nói:"Người thành phố đúng là sành điệu, cuộc sống thế này, em nằm mơ cũng không tưởng tượng ra được. Còn có kem này nữa, ngon hơn cả kem que, đời này lần đầu tiên em được thấy."
Nguyễn Khê ăn kem nhìn cô bé cười, cũng nhỏ giọng nói:"Chị cũng vậy."
Nguyễn Khiết mỗi lần chỉ xúc một chút xíu,"Chỉ là đắt quá, em đều thấy ngại rồi."
Nguyễn Khê hắng giọng,"Không sao đâu, có qua có lại, xem biểu diễn xong chúng ta mời bọn họ ăn cơm là được rồi."
Nguyễn Khiết còn định nói chuyện, ánh mắt cô bé liếc qua, bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Lúc nhìn thấy cô bé hơi sững sờ một chút, sau đó vội vàng nắm lấy cánh tay Nguyễn Khê lắc lắc, chỉ về phía bóng dáng quen thuộc đó.
Nguyễn Khê nhìn theo hướng cô bé chỉ, chỉ thấy là Diệp Thu Văn. Cô ta không đến một mình, bên cạnh cô ta còn có một người mà bọn Nguyễn Khê không quen thuộc, chính là người cũng sống dưới ánh hào quang giống như Diệp Thu Văn, Lục Viễn Chinh.
Nguyễn Khiết lúc này mới lại nhỏ giọng nói:"Xem ra là thật rồi."
Nguyễn Khê cũng nhỏ giọng,"Đừng buôn chuyện nữa."
Nguyễn Khiết còn chưa kịp nói thêm, Hứa Chước ngồi bên cạnh Nguyễn Khê đột nhiên cũng ghé đầu qua, hơn nữa còn dùng giọng thì thầm giống như các cô nhỏ giọng nói:"Các cậu đang nói gì vậy? Không thể cho bọn tôi nghe thấy sao?"
Nguyễn Khiết bị cậu ta làm cho giật mình, vội vàng ngồi thẳng người lên nói:"Không... không có gì."