Nguyễn Khê không nhịn được bật cười, xúc một thìa kem cho vào miệng.
Nguyễn Khiết bị Hứa Chước dọa xong liền không tìm Nguyễn Khê nói chuyện nữa, ngồi trên ghế yên lặng ăn kem.
Đang ăn, Trần Vệ Đông ngồi bên phải cô bé bỗng đưa tay đưa một miếng sô-cô-la đến trước mặt cô bé, đồng thời nhỏ giọng nói với cô bé:"Nhóc con, tôi đặc biệt mua cho cậu đấy, đây là loại tốt, cực đắt."
Sau đó cậu ta vừa dứt lời, Nguyễn Khê và Hứa Chước ngồi bên trái cùng thò đầu ra nhìn cậu ta và Nguyễn Khiết.
Hứa Chước còn cố ý dùng giọng thì thầm nhỏ giọng nói:"Tôi đều nghe thấy rồi, cực đắt."
"..."
Nguyễn Khiết nhìn nhìn miếng sô-cô-la trong lòng bàn tay Trần Vệ Đông, lại nhìn nhìn Nguyễn Khê và Hứa Chước bên trái, chạm phải ánh mắt của bọn họ, khuôn mặt cô bé "Oanh" một cái nổ tung, nóng ran như sắp bốc cháy.
Cô bé lập tức gạt tay Trần Vệ Đông về, đỏ mặt nói:"Tôi không lấy."
Nam sinh bên phải Trần Vệ Đông lại qua góp vui, dùng giọng thì thầm nhỏ giọng nói:"Tôi thích ăn loại cực đắt, cho tôi đi."
Trần Vệ Đông lườm cậu ta một cái,"Cút!" Cậu cũng xứng à!
Trần Vệ Đông vừa dứt lời, ánh đèn trong nhà hát trong nháy mắt vụt tắt, bức màn lớn trên sân khấu từ từ kéo ra.
Một chùm đèn chiếu rọi xuống sân khấu, người dẫn chương trình cầm micro lên báo cáo tiết mục xong, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Trên khán đài không còn ai nói chuyện nữa, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xem biểu diễn rất chăm chú.
Còn Hứa Chước và Trần Vệ Đông ngồi hai bên các cô lại không chăm chú như vậy, một người dáng vẻ lười biếng dựa vào lưng ghế bọc vải nhung đỏ, trong bóng tối chằm chằm nhìn Nguyễn Khê, người kia thì lặng lẽ nhét sô-cô-la vào cặp sách của Nguyễn Khiết.
Thời gian biểu diễn là khoảng hai tiếng đồng hồ.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Nguyễn Khê các cô cùng những khán giả khác ra khỏi nhà hát.
Bây giờ mới năm giờ, ra ngoài trời vẫn còn rất sáng, ăn tối cũng có vẻ hơi sớm.
Thế là bọn họ không vội đến quán ăn, mà đạp xe lại tìm chỗ gần đó chơi một lúc.
Đám con trai mười bảy mười tám tuổi ở cùng nhau cũng hay nô đùa, đặc biệt là vừa xem biểu diễn xong ra, kiểu gì cũng phải bàn luận về vở kịch vừa xem, thế là mấy người ở cùng nhau người một câu ta một câu diễn kịch đối ám hiệu "Tây bắc huyền thiên một đám mây, quạ đen rơi vào bầy phượng hoàng, ngồi đây toàn là trang hảo hán, ai là vua đến ai là tôi?"
"Thiên vương cái địa hổ!"
"Bảo tháp trấn hà yêu!"
"Ma ha? Ma ha?"
"Đúng giữa trưa nói chuyện, ai cũng không có nhà!"
"Đỏ mặt cái gì?"
"Tinh thần phấn chấn!"
"Sao lại vàng rồi?"
"Bôi sáp chống lạnh!" ①
...
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không hùa theo nô đùa, chỉ ở bên cạnh yên lặng nghe rồi cười.
Đợi thời gian hòm hòm, lại theo bọn họ đến quán ăn ngồi xuống, gọi một bàn đầy thức ăn.
Nhưng Nguyễn Khê Nguyễn Khiết không có bố mẹ như bọn họ, sau lưng không có hậu thuẫn vững chắc, không có ai đúc cho các cô một môi trường hoàn toàn không có mưa gió và lo âu, nên các cô cũng chỉ có thể tạm thời cùng bọn họ buông thả chơi đùa nửa ngày này mà thôi.
Nửa ngày này kết thúc, các cô vẫn phải quay lại quỹ đạo của mình, vì tương lai của mình mà liều mạng.
Vì không muốn nợ Hứa Chước, nên sau khi gọi món xong, Nguyễn Khê lấy cớ ra ngoài đi vệ sinh, lặng lẽ đi thanh toán tiền và phiếu cho bữa tối. Bình thường cô không mấy khi tiêu tiền, thỉnh thoảng xa xỉ một lần cũng hoàn toàn gánh vác được.
Hứa Chước vốn dĩ không định để cô mời, ăn xong biết cô đã thanh toán tiền liền muốn trả lại tiền cho cô.
Nhưng Nguyễn Khê sống c.h.ế.t không nhận, cậu ta không lay chuyển được cô cũng đành thôi.
Từ quán ăn ra, bọn họ không đi chỗ nào khác chơi nữa, trực tiếp đạp xe về đại viện.
Lúc xe đạp rung chuông đi vào đại viện trời đã tối, bọn họ phanh xe dừng lại ở ngã ba đường, để Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xuống xe.
Nguyễn Khê nhảy xuống xe đứng trước mặt Hứa Chước, cười nói với cậu ta:"Cảm ơn các cậu, hôm nay chơi rất vui."
Vui là tốt rồi, Hứa Chước một chân chống đất nhìn cô nói:"Về ngủ đi, ngày mai gặp."
Nguyễn Khê Nguyễn Khiết vẫy vẫy tay với bọn họ, liền quay người đi về phía nhà.
Đi trên đường, Nguyễn Khiết hít một hơi thật sâu nói:"Chị, em cảm thấy cuộc đời em ngày càng khác biệt rồi, thật đặc sắc."
Nguyễn Khê nhìn cô bé cười,"Thế này đã là gì, cái thực sự đặc sắc vẫn còn ở phía sau cơ."
Nguyễn Khiết không tưởng tượng ra được,"Còn có thể đặc sắc đến mức nào nữa chứ?"
Nguyễn Khê nói:"Rất đặc sắc rất đặc sắc."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết về đến nhà, cổng lớn của nhà vẫn chưa đóng. Các cô đẩy cánh cổng khép hờ bước vào nhà, trước khi lên lầu đi qua phòng khách chào Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh một tiếng, báo cho họ biết các cô đã về.
Nguyễn Trường Phú đang uống trà lật xem tạp chí, Phùng Tú Anh ngồi bên cạnh đan áo len.
Nguyễn Trường Phú quan tâm Nguyễn Khê Nguyễn Khiết theo lệ thường, mở miệng hỏi các cô:"Hôm nay ra ngoài làm gì vậy?"
Cũng không phải là chuyện gì không thể nói, Nguyễn Khê thản nhiên trả lời:"Đến nhà hát xem biểu diễn ạ."
Nghe thấy lời này, Nguyễn Trường Phú dường như khá có hứng thú, thần sắc sáng lên nói:"Ồ? Hôm nay diễn vở gì?"
Nguyễn Khê không có ý định đứng nói chuyện lâu với ông, trả lời đơn giản:"Trí Thủ Uy Hổ Sơn."
Nguyễn Trường Phú lại cứ tiếp tục nói:"Vở kịch này khá hay đấy, Dương T.ử Vinh và một đám sơn tặc đấu trí đấu dũng."
Nói xong ông lại hỏi:"Hai đứa tự đi à?"
Nguyễn Khê nói:"Không ạ, còn có bọn Hứa Chước nữa, cộng thêm con và Tiểu Khiết là bảy người."
Nghe thấy lời này, Phùng Tú Anh dừng động tác đan áo len trong tay lại, ngẩng đầu nhìn sang Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.
Động tác uống trà của Nguyễn Trường Phú cũng chậm lại, đặt chiếc cốc sắt tráng men cũ kỹ sứt mẻ dưới đáy xuống bàn trà, ngồi thẳng lưng nhìn Nguyễn Khê một lát, hắng giọng mở miệng hỏi:"Con và Hứa Chước... bây giờ là quan hệ gì?"
Nguyễn Khê vẫn tự nhiên nói:"Không có quan hệ gì ạ, tình bạn cách mạng, bạn bè bình thường."
Biểu cảm của Nguyễn Trường Phú không có gì thay đổi, vẫn là trạng thái thả lỏng, giọng điệu nói chuyện cũng vẫn bình thường, nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nói:"Các con tuổi còn nhỏ kiến thức hạn hẹp, bố phải nói với các con hai câu. Các con đừng thấy mấy thằng nhóc đó gia cảnh tốt có thể diện, bị chúng nó không tốn sức dỗ dành vài câu là mụ mẫm rồi. Tuổi này mà yêu đương, đối với các con chỉ có hại chứ không có lợi. Chúng nó bây giờ học lớp Mười một, năm nay tốt nghiệp là phải đi làm lính rồi, không đến nửa năm là phải buông tay, có thể có tương lai gì với các con chứ?"