Nguyễn Khê tiếp nhận sự nhắc nhở của ông về phương diện này, chỉ nói:"Bố yên tâm đi, bọn con tuy tuổi nhỏ không có kiến thức gì lớn lao, nhưng cũng không phải là không có đầu óc. Nên làm gì không nên làm gì, trong lòng bọn con tự có chừng mực."

Nguyễn Trường Phú nghe cô nói vậy theo bản năng cảm thấy yên tâm, liền lại nói:"Trong lòng có chừng mực là được."

Nguyễn Khê không muốn đứng nói nhiều với ông nữa,"Vậy bọn con lên lầu đây."

Nguyễn Trường Phú gật gật đầu,"Đi đi."

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lúc này mới quay người, đeo cặp sách lên lầu.

Đợi các cô lên lầu rồi, Phùng Tú Anh nhìn sang Nguyễn Trường Phú nói:"Đều cùng nhau ra ngoài xem biểu diễn rồi, ông nhẹ nhàng nói hai câu này rồi không quản nữa? Bọn nó lớn lên hoang dã ở nông thôn, tốt xấu có khi đều không biết, nhìn thấy mấy đứa con trai đó, có thể thực sự không choáng váng sao? Bây giờ ông không quản cho t.ử tế, thực sự làm ra chuyện gì không thể gặp người, đến lúc đó hối hận thì đã muộn rồi! Tôi không quản được bọn nó đâu."

Nguyễn Trường Phú ngược lại không lo lắng,"Bà không nghe thấy sao, là bảy tám người cùng nhau đi xem, chứ không phải hai đứa đi xem riêng. Bà nghe con bé này nói chuyện là biết, trong lòng nó sáng suốt lắm, không hồ đồ đâu."

Phùng Tú Anh dùng ngón tay quấn quấn sợi len,"Tôi chẳng nhìn ra sáng suốt ở đâu."

Nguyễn Trường Phú không muốn nói nhiều về Nguyễn Khê Nguyễn Khiết với bà ta, bà ta từ tận đáy lòng cảm thấy Nguyễn Khê Nguyễn Khiết đầy rẫy tật xấu, nhìn các cô chỗ nào cũng có vấn đề, có lúc ngay cả thở một cái cũng không vừa mắt, nói nhiều hơn nữa bà ta cũng sẽ không thay đổi cách nhìn về các cô.

Ông không nói về Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nữa, chỉ lại chuyển chủ đề hỏi:"Thu Văn hôm nay đi đâu rồi?"

Phùng Tú Anh đan áo len nói:"Nó và mấy bạn nữ cùng lớp ra ngoài chơi rồi."

Nguyễn Trường Phú quay đầu nhìn ra ngoài,"Chơi gì mà muộn thế này vẫn chưa về?"

Phùng Tú Anh nói:"Con gái với nhau chẳng qua cũng chỉ là ăn uống thôi, chắc chắn là vẫn chưa ăn xong bữa tối."

Diệp Thu Văn làm việc luôn chu toàn, Nguyễn Trường Phú cũng liền không hỏi nữa, tiếp tục lật xem tạp chí.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lên lầu mở cửa phòng, Nguyễn Thu Nguyệt liền từ phòng mình chạy sang.

Nguyễn Thu Nguyệt theo vào phòng cười hỏi:"Thế nào ạ? Biểu diễn có hay không?"

Nguyễn Khiết cười nói:"Hay lắm, thú vị hơn xem phim nhiều, cảm giác bức màn lớn từ từ kéo ra thật tuyệt."

Nguyễn Thu Nguyệt ngồi xuống bên bàn học, vô cùng hứng thú nói:"Chị họ chị kể cho em nghe đi."

Nguyễn Khiết vừa xem xong kịch tự nhiên cũng rất có ham muốn kể chuyện, ban nãy lúc ở cùng bọn Hứa Chước, cô bé đều không xen vào kể, thế là bây giờ liền vội vàng ngồi xuống bên bàn học, nghiêm túc kể cho Nguyễn Thu Nguyệt nghe về vở kịch mẫu này.

Nguyễn Khê nhân lúc các cô nói chuyện phiếm, lấy quần áo sạch đi tắm rửa trước.

Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong thỏa mãn, liền thả cho Nguyễn Khiết lấy quần áo đi tắm rửa.

Nguyễn Khê tắm xong về không vội đi ngủ, ngồi bên bàn học đợi tóc khô.

Nguyễn Thu Nguyệt thấy cô không ngủ, tự nhiên cũng không về phòng mình, ngồi bên bàn học nói chuyện phiếm với cô.

Đợi Nguyễn Khiết tắm rửa xong về, ba người thu lại tâm trí lại đọc sách một lúc, ngồi dưới ánh đèn bàn làm một số bài toán.

Trong phòng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng lật sách và tiếng ngòi b.út sột soạt trên trang giấy.

Nguyễn Khiết làm bài một lúc bắt đầu vò đầu bứt tai, thế là đẩy cuốn bài tập ngoại khóa trong tay đến trước mặt Nguyễn Khê, hỏi cô:"Chị, bài này chị xem chị có biết làm không, em suy nghĩ nửa ngày không tìm ra phương pháp giải."

Nguyễn Khê nhận lấy cuốn bài tập của cô bé, lấy b.út chì tính toán trên giấy nháp một lúc, rồi gọi Nguyễn Khiết,"Qua đây, chị cung cấp cho em một hướng suy nghĩ, em làm thử xem, không làm được chị lại giảng cho em."

Nguyễn Khiết gật gật đầu, qua nghe hướng suy nghĩ của Nguyễn Khê.

Nghe xong cô bé lại theo hướng suy nghĩ của Nguyễn Khê thử làm một lúc, một lát sau bỗng nhiên thông suốt, cầm b.út xoèn xoẹt viết ra toàn bộ các bước giải, sau đó cười lên nói:"Chị, em làm ra rồi."

Nguyễn Khê khích lệ cô bé,"Làm nhiều rồi sẽ biết hết thôi."

Nguyễn Khê Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt nằm bò dưới ánh đèn bàn đọc sách làm bài, trên bàn học đặt một chiếc đồng hồ báo thức cơ học hình tròn cũ kỹ. Kim trên mặt đồng hồ nhích từng nấc một, kim phút kim giây "Đinh" một tiếng trùng nhau, đã đến mười giờ tối đúng.

Nguyễn Thu Nguyệt bắt đầu buồn ngủ, không kìm được ngáp một cái, hốc mắt trở nên ươn ướt.

Ngay lúc cô bé định gập sách lại về phòng đi ngủ, bỗng lại nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng gõ cửa.

Vì buổi tối không có việc gì, thời đại này không có cuộc sống về đêm, mọi người buổi tối đi ngủ đều khá sớm, mười giờ đã coi là rất muộn rồi. Người trong nhà đều đã ngủ, nên sau khi tiếng gõ cửa này vang lên một lúc, không có ai ra mở cửa.

Nguyễn Thu Nguyệt buồn ngủ hơi ngơ ngác, chớp chớp mắt hỏi:"Là cửa nhà chúng ta sao?"

Sinh hoạt nề nếp theo thời đại này được mấy năm rồi, Nguyễn Khê lúc này cũng đọc sách đến buồn ngủ rồi. Nhưng cô trông có vẻ không buồn ngủ dữ dội như Nguyễn Thu Nguyệt, đưa tay day day huyệt thái dương của mình nói:"Chắc là vậy, Diệp Thu Văn về rồi."

"Diệp Thu Văn?"

Nguyễn Thu Nguyệt nửa ngày mới phản ứng lại,"Đúng rồi nhỉ, chị ta hôm nay hình như cũng ra ngoài."

Tiếng gõ cửa dưới lầu lại vang lên, nghe nửa ngày vẫn không có ai ra mở. Không còn cách nào, Nguyễn Thu Nguyệt đành phải đứng dậy, vừa đi vừa nói:"Thôi bỏ đi, em đi mở cửa cho chị ta vậy, nếu không sẽ đ.á.n.h thức mọi người mất."

Cô bé ngáp dài ra khỏi phòng xuống lầu, đến cổng lớn mở cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Diệp Thu Văn ở bên ngoài. Cô bé cũng không chào hỏi Diệp Thu Văn, mở cửa xong liền quay người lên lầu, coi như không nhìn thấy Diệp Thu Văn.

Mà lúc này Phùng Tú Anh cũng ra rồi, nhìn thấy Diệp Thu Văn vội nói:"Mẹ đợi mãi đợi mãi đợi đến ngủ thiếp đi mất, có phải gõ cửa nửa ngày rồi không? Muộn thế này rồi mau lên lầu tắm rửa đi ngủ đi."

Diệp Thu Văn cũng không nói gì, gật gật đầu liền lên lầu.

Nguyễn Thu Nguyệt lên lầu xong không đi tìm Nguyễn Khê Nguyễn Khiết nữa, về phòng mình trực tiếp nằm xuống ngủ.

Chương 188 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia