Vì có khá nhiều thành quả nghiên cứu, địa vị hiện nay trong viện nghiên cứu cũng không thấp.

Tất nhiên bản thân anh không nói những chuyện khác người này của mình, anh nói rất đơn giản, cứ như anh không có gì khác biệt so với những người khác. Chỉ là học tập đọc sách vào viện nghiên cứu, mỗi ngày làm việc làm dự án.

Còn Nguyễn Khê nói cũng rất đơn giản, nói mình và Nguyễn Khiết lên thành phố xong là đọc sách học tập, bù đắp lại cơ hội đi học đã thiếu hụt mười mấy năm, thi đỗ đại học đến đây, tốt nghiệp xong thì ở lại.

Lăng Hào hỏi cô:"Bây giờ chị đang ở đơn vị nào?"

Nguyễn Khê cười một cái nói:"Không có đơn vị, bây giờ tôi đang làm cá thể."

Lăng Hào có chút bất ngờ,"Công việc trường phân công chị không nhận sao?"

Nguyễn Khê đáp:"Đi làm nửa năm, trải nghiệm một chút, cảm thấy không hợp nên không làm nữa."

Lăng Hào gật đầu, không tiếp tục hỏi chuyện công việc nữa, lại hỏi:"Vậy bây giờ chị sống ở đâu?"

Nguyễn Khê:"Bây giờ sống ở quê, sống cùng gia đình cô ba, họ cũng lên đây rồi. Nhưng hôm qua vừa xem được một căn nhà trong thành phố, nếu thuận lợi, mua xong dọn dẹp một chút, có thể sẽ chuyển lên thành phố sống."

Lăng Hào nhìn cô,"Người nhà chị đều lên đây rồi?"

Nguyễn Khê gật đầu,"Ở trong núi không có lối thoát, lên đây làm cá thể cùng tôi."

Lăng Hào gật đầu, không tiếp lời nữa, lại hỏi:"Ở quê chỗ nào? Còn căn nhà trong thành phố chị định mua, ở đâu?"

Nguyễn Khê đáp:"Chính là trong một con ngõ ở khu Tiền Môn."

Suy nghĩ một chút liền nói toàn bộ địa chỉ chi tiết của hai nơi cho anh biết.

Vì Nguyễn Khê và Lăng Hào đang ôn chuyện cũ, ba người Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt không có chung trải nghiệm sống ở nông thôn với họ, không xen vào được chuyện gì, nên cũng luôn không lên tiếng.

Ăn cơm xong, Lăng Hào lại móc từ trong túi ra một tờ giấy trắng, mở ra đưa đến trước mặt Nguyễn Khê, nói với cô:"Đây là số điện thoại văn phòng của tôi, nếu có việc gì có thể gọi điện thoại tìm tôi."

Nguyễn Khê nhìn anh cười cười, mặc dù cảm thấy mình chắc sẽ không có việc gì cần tìm người làm nghiên cứu khoa học như anh, nhưng vẫn nhận lấy cười nói một câu:"Được, vậy lúc nào rảnh tôi sẽ gọi điện thoại quấy rối cậu."

Thấy cô nói chuyện như vậy, Lăng Hào cũng cười.

Nguyễn Khê vẫn thích nhìn anh cười, chỉ khi cười lên mới cảm thấy có sự thân thiết.

Bao gồm cả cô, cũng có cảm giác giống vậy.

Ăn xong cũng không tiện ngồi mãi trong quán ăn, năm người đứng dậy ra khỏi quán.

Trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, cũng gần đến giờ ai về nhà nấy. Nguyễn Khê dẫn ba người Nguyễn Hồng Quân đứng trước mặt Lăng Hào, nhìn anh nói:"Đã lần này cậu mời bọn tôi, vậy lần sau có thời gian tôi sẽ mời lại cậu."

Lăng Hào gật đầu với cô,"Được."

Chuyện nói đến đây là hòm hòm rồi, mỗi người một ngả về nhà.

Lăng Hào đứng tại chỗ nhìn Nguyễn Khê đạp xe chở Nguyễn Thu Nguyệt đi xa, lúc đi được khoảng mười mấy mét, Nguyễn Khê bỗng cầm lái một tay, vừa đạp xe vừa quay đầu vẫy tay với anh.

Anh không nhịn được bật cười, độ cong nơi khóe mắt và khóe miệng đều ngày càng lớn.

Vì thời gian hơi muộn rồi, Nguyễn Khê không dẫn nhóm Nguyễn Hồng Quân đi đường đêm về quê, mà lại đến nhà Nguyễn Khiết. Bốn người lên lầu gõ cửa, đợi cửa mở Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Khiết nói:"Lại phải ăn chực một đêm rồi."

Cứ ở đây mãi cũng không có vấn đề gì, Nguyễn Khiết nói:"Mau vào đi."

Trần Vệ Đông tối nay không trực đêm, người ở nhà, đứng cạnh Nguyễn Khiết chào hỏi mấy người Nguyễn Khê.

Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt cũng lễ phép chào hỏi anh, gọi anh rể.

Nguyễn Khê vào nhà, Nguyễn Khiết kéo cánh tay cô hỏi:"Với Lăng Hào, nói chuyện thế nào rồi?"

Nguyễn Khê vào nhà không khách sáo, đi thẳng vào bếp rót nước uống:"Có thế nào đâu, thì là lâu ngày gặp lại, ôn chuyện đơn giản thôi mà, trao đổi thông tin hiện tại của nhau một chút, chị nói cho cậu ấy địa chỉ, cậu ấy cho chị số điện thoại văn phòng của cậu ấy."

Nguyễn Khiết nghĩ lại chuyện buổi chiều, tựa vào bệ bếp cười nói:"Buổi chiều cậu ấy cầm loa gọi chị trong hội trường như vậy, đã lan truyền khắp đơn vị bọn em rồi, chị không biết đâu, bao nhiêu nữ đồng nghiệp đều ghen tị c.h.ế.t với chị rồi."

Bên ngoài Trần Vệ Đông đang lo liệu cho mấy người Nguyễn Hồng Quân đi tắm, và bật chương trình tivi cho họ xem.

Nguyễn Khê bưng cốc nước uống hai ngụm, nhìn Nguyễn Khiết:"Ghen tị?"

Nguyễn Khiết gật đầu,"Vâng, lúc đó tên của chị lập tức trở thành tâm điểm lúc bấy giờ. Chị xem lúc cậu ấy giảng bài trên sân khấu là dáng vẻ gì, chị có thể ngờ được cậu ấy sẽ làm ra những chuyện phía sau không? Em thực sự bái phục cậu ấy sát đất rồi."

Nguyễn Khê không nhịn được bật cười,"Tể Tể mới là tâm điểm được chứ?"

Nhớ lại Lăng Hào nói mình là Tể Tể, Nguyễn Khiết cũng không nhịn được cúi đầu bật cười.

Đúng là sự tương phản trước sau của cậu ấy quá lớn, khiến người ta cảm thấy vừa xấu hổ vừa xót xa vừa buồn cười.

Cậu ấy hồi nhỏ quả thực rất phù hợp với cách gọi "Tể Tể" này, bây giờ thì đúng là nửa điểm cũng không dính dáng nữa rồi.

Nguyễn Khê uống cạn nước trong cốc, dịu lại một lát rồi lại nói:"Xa nhau bao nhiêu năm rồi, không hề liên lạc, chị cũng không ngờ cậu ấy vẫn còn nhớ chị như vậy, đứa trẻ này quả thực không tồi, hồi đó không uổng công đối xử tốt với cậu ấy."

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút,"Có thể khoảng thời gian ở nông thôn đó, trong lòng cậu ấy rất khác biệt chăng."

Dù sao Nguyễn Khê cũng xuất hiện trong cuộc sống của cậu ấy vào lúc cậu ấy cần nhất, trong hai năm đó bảo vệ cậu ấy, bầu bạn với cậu ấy, mang đến cho cậu ấy sự ấm áp và nụ cười, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi khác xa với thêu hoa trên gấm, dễ khiến người ta khắc ghi trong lòng hơn.

Nguyễn Khê khẽ hít một hơi,"Vượt qua được là tốt rồi, em xem cậu ấy bây giờ lợi hại biết bao."

Nguyễn Khiết gật đầu,"Không bao giờ còn là tên ngốc nghếch mặc người bắt nạt nữa."

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết trò chuyện trong bếp về những chuyện ở nông thôn ngày trước, trò chuyện đến lúc ba người Nguyễn Hồng Quân đều tắm xong, Nguyễn Khê ra ngoài tiếp tục tắm. Thời gian không còn sớm nữa, đ.á.n.h răng rửa mặt xong cũng ai về phòng nấy nằm ngủ.

Tối nay có Trần Vệ Đông ở nhà, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt ngủ chung một phòng.

Chương 274 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia