Nguyễn Thu Nguyệt nằm cạnh Nguyễn Khê, nói chuyện với cô:"Em ngày càng cảm thấy, vẫn là tình cảm mọi người chung sống ở nông thôn sâu đậm hơn tốt hơn. Chị xem Lăng Hào, đã bao nhiêu năm không gặp rồi, nhìn thấy chị còn bất chấp tất cả như vậy."

Nguyễn Khê nằm nói:"Vì những ngày tháng ở nông thôn khổ cực mà, nên có một chút ngọt ngào sẽ cảm thấy đặc biệt ngọt ngào, tự nhiên cũng khắc sâu vào ký ức. Đợi sau này cuộc sống tốt hơn rồi, ăn thịt gì cũng cảm thấy không thơm bằng thịt ăn lúc nghèo khó trước đây, đây là cùng một đạo lý."

Đặc biệt lúc đó Lăng Hào tuổi còn nhỏ, tình cảm của trẻ con càng thuần túy không có tạp chất, trong ký ức càng trở nên trân quý.

Nguyễn Thu Nguyệt lầm bầm nói:"Em đều không có người bạn như vậy, ghen tị."

Nguyễn Khê bật cười,"Em chẳng phải có chị sao?"

Nguyễn Thu Nguyệt nghiêng người ôm lấy cánh tay Nguyễn Khê,"Hai năm nữa em sẽ đến tìm chị."

Mặt trời ban mai nhô lên, đ.â.m những tia sáng lên những con thú trang trí trên mái hiên.

Lăng Hào ăn sáng xong đến văn phòng ngồi xuống, m.ô.n.g còn chưa ủ ấm ghế, một đồng nghiệp đi đến cạnh bàn làm việc của anh đứng lại, tựa vào bàn làm việc của anh, tay bưng cốc nước vừa uống vừa chằm chằm nhìn anh.

Lăng Hào:"Có việc gì?"

Đồng nghiệp hắng giọng:"Tể Tể?"

Lăng Hào:"..."

Đồng nghiệp bỗng lại toét miệng cười,"Tể Tể cậu có uống nước không? Tôi đi rót cho cậu một cốc nhé."

Lăng Hào:"..."

Đồng nghiệp nhìn biểu cảm trên mặt Lăng Hào, cười đi tới trực tiếp ôm anh vào lòng, nhìn anh tiếp tục hỏi:"Tể Tể, Khê Khê là ai vậy? Sao đều không cho bọn tôi biết thế."

Lăng Hào đưa tay che trán:"Cút!"

Đồng nghiệp vẫn mặt dày mày dạn ôm anh, bắt đầu diễn:"Tôi không cút, cậu còn chưa nói cho tôi biết đâu, Khê Khê rốt cuộc là ai vậy? Tôi luôn tưởng trong lòng cậu chỉ có phòng thí nghiệm, ai ngờ trong lòng cậu lại còn có một người phụ nữ!"

"..."

Lăng Hào che mắt, mặc kệ anh ta ôm vai lắc lư.

Đang lúc anh bị trêu chọc đến mức xấu hổ, viện sĩ Chử đột nhiên lại xuất hiện ở cửa văn phòng, dậu đổ bìm leo gọi anh:"Tể Tể, theo tôi đến phòng thí nghiệm một lát."

Phụt...

Những người khác trong văn phòng đồng thời phát ra tiếng cười.

Đồng nghiệp đang ôm Lăng Hào càng cười đến mức run rẩy, buông tay thả Lăng Hào ra.

Lăng Hào đứng dậy ra khỏi văn phòng, đi theo bên cạnh viện sĩ Chử nói:"Thầy Chử, thầy vẫn nên gọi em là Lăng Hào đi ạ."

Viện sĩ Chử cười nói:"Tể Tể không phải rất hay sao, thân thiết biết bao."

Lăng Hào:"..."

Ánh nắng rực rỡ từ khe cửa sổ hắt vào, in một vệt trắng trên bệ cửa sổ. Vệt trắng di chuyển theo ánh sáng, rơi xuống mép bệ cửa sổ, rải rác trên sàn nhà trước giường, chiếu sáng mũi một chiếc dép lê.

Nguyễn Khê thong thả tỉnh dậy trên giường, mở mắt chớp chớp vài cái.

Lúc cô đang tỉnh ngủ, Nguyễn Thu Nguyệt cũng tỉnh rồi, mang theo chút giọng mũi hỏi Nguyễn Khê:"Mấy giờ rồi chị?"

Sáng nay Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông dậy không gọi họ, hôm qua hành xác cả ngày mệt muốn c.h.ế.t, giấc ngủ này liền lại ngủ quá giấc rồi.

Nguyễn Khê đưa tay sờ chiếc đồng hồ nhỏ trên tủ đầu giường, nhìn một cái nói:"Sắp chín giờ rồi."

Nguyễn Thu Nguyệt lật chiếc chăn mỏng thức dậy, xỏ dép lê đi đến bên cửa sổ kéo rèm cửa ra.

Ánh nắng lập tức tràn vào, Nguyễn Khê bị ch.ói đến mức nheo mắt lại.

Hơi thích ứng với ánh nắng bên ngoài một chút, hai người cùng vào nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh vẫn đang ngủ trong phòng, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt không đi gọi họ dậy.

Vốn dĩ dự định là hôm qua nghe xong tọa đàm sẽ về, vì gặp Lăng Hào nên ở lại thêm một đêm, nên hôm nay không có lịch trình gì. Lại đi dạo công viên dạo khu du lịch cũng mệt mỏi, cứ để họ ngủ thêm một lúc đi.

Đánh răng rửa mặt xong Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt vào bếp cùng làm bữa sáng, trứng gà bột mì hành lá thái nhỏ thêm muối thêm nước khuấy đều, chảo nóng cho dầu tráng ra những chiếc bánh trứng vàng ươm mềm mịn, từng chiếc từng chiếc xếp chồng lên nhau đặt trong đĩa.

Làm xong bưng ra bàn ăn, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh vừa hay cũng dậy rồi.

Nguyễn Thu Nguyệt nói hai người:"Hai người đúng là biết canh giờ."

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh ngửi thấy mùi thơm của bánh trứng, lập tức chạy đi đ.á.n.h răng rửa mặt.

Đánh răng rửa mặt xong lật đật chạy về ngồi xuống, cầm đũa lên cùng Nguyễn Khê, Nguyễn Thu Nguyệt ăn sáng.

Nguyễn Khê ăn no rồi bỏ đũa xuống,"Chơi hai ngày mệt quá rồi, hôm nay các em cứ ở đây nghỉ ngơi đi, xem tivi ngủ một giấc. Chị ra ngoài làm chút việc, làm xong buổi chiều chúng ta cùng về."

Nguyễn Thu Nguyệt cũng ăn no bỏ đũa xuống,"Là đi rút tiền mua căn nhà của bà cụ kia ạ?"

Nguyễn Khê nhìn cô bé cười một cái,"Em cái gì cũng biết."

Nguyễn Thu Nguyệt nói:"Em không muốn ở lại đây xem tivi với họ, những thứ họ xem em đều không thích xem, chị cả em đi cùng chị nhé, vừa hay có người bầu bạn với chị."

Nguyễn Khê nhìn cô bé,"Bên ngoài nóng như vậy, em muốn đi à?"

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn ra ngoài một cái,"Không sao ạ, dù sao trong nhà cũng nóng."

Nguyễn Khê lúc này mới gật đầu nói:"Được, vậy thì đi cùng chị."

Nói xong cô đứng dậy, vào phòng lấy túi da ra, ra đến phòng ăn, cô lấy chút tiền và phiếu gạo đưa cho Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh, nói với hai người:"Ăn xong rửa bát nhé, buổi trưa hai đứa tự tìm chỗ đi ăn cơm."

Nguyễn Hồng Quân nhận lấy tiền gật đầu nói:"Vâng."

Nói xong lời này Nguyễn Khê liền dẫn Nguyễn Thu Nguyệt ra ngoài.

Để Nguyễn Khê không quá mệt, Nguyễn Thu Nguyệt tự mình cũng đạp một chiếc xe đạp.

Hai người song song đạp xe đến ngân hàng trước, Nguyễn Khê rút mười hai nghìn tệ từ ngân hàng ra. Cô cất mười hai xấp Đại Đoàn Kết vào túi, lại cùng Nguyễn Thu Nguyệt đến Cục Giáo d.ụ.c một chuyến, nhờ Nguyễn Khiết giúp một việc nhỏ.

Nguyễn Khiết giúp Nguyễn Khê in hợp đồng ra, đưa vào tay Nguyễn Khê nói:"Chị đi đi, làm xong thủ tục sớm chuyển qua đây, chú năm và thím năm sau này đi làm có thể tiện hơn một chút, chúng ta cũng có thể thường xuyên gặp nhau."

Nguyễn Khê quả thực có suy nghĩ này, mua nhà xong trước tiên để Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến chuyển qua ở, vì họ trông cửa hàng trong thành phố, mỗi ngày đều phải chạy đi chạy lại giữa thành phố và vùng quê, đường xa thực sự không tiện, Nguyễn Đại Bảo học kỳ sau vừa hay lên thành phố đi học.

Chương 275 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia