Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhất thời vẫn chưa lấy được, phải đợi thêm vài ngày nữa mới qua lấy.
Trước khi đến nhà bà cụ Chu, Nguyễn Khê đi trên phố mua chút đồ ăn.
Ngày hôm nay cô ngoài việc đưa nốt bốn nghìn còn lại cho con trai bà cụ Chu, lấy được toàn bộ chìa khóa của mỗi ổ khóa trong tứ hợp viện, còn ngồi dưới gốc cây táo trong sân tứ hợp viện, trò chuyện với bà cụ Chu non nửa ngày.
Lúc bà cụ Chu đứng dậy cùng con trai đi, nói với Nguyễn Khê:"Sau này sẽ không được mặc quần áo cháu may nữa rồi."
Nguyễn Khê cười nói:"Biết đâu sau này cháu cũng ra nước ngoài đấy, đến đó cháu sẽ đi tìm bà."
Bà cụ Chu nghe vậy cười lên nói:"Vậy thì tốt quá, bà sẽ đợi."
Nguyễn Khê cười hít một hơi thầm hạ quyết tâm - quần áo cô may, một ngày nào đó chắc chắn sẽ vươn ra thế giới.
Chuyện kiếp trước chưa kịp làm được, kiếp này nhất định phải hoàn thành.
Chủ nhật.
Mặt trời giấu nửa khuôn mặt sau tầng mây.
Nguyễn Khê đội một đầu đầy mồ hôi từ cổng lớn tứ hợp viện đi ra, bước qua bậu cửa chạy thẳng đến chiếc xe ba gác đỗ cạnh con sư t.ử đá, qua đó cúi người ôm lấy một chiếc chăn bông nặng mười cân trên xe, thẳng lưng đi vào trong nhà.
Chiếc chăn che khuất tầm nhìn, cô nghiêng đầu sang một bên.
Kết quả còn chưa đi đến bậu cửa, bỗng có người đưa tay nhận lấy chiếc chăn từ tay cô. Cô còn tưởng là Nguyễn Hồng Quân, buông tay vừa định nói chuyện, ánh mắt quét qua nhìn thấy người nhận lấy chiếc chăn trong tay cô là Lăng Hào, liền sững sờ.
Sững sờ xong cô bất ngờ cười một cái, giọng điệu theo bản năng có chút kinh ngạc vui mừng,"Sao cậu lại đến đây?"
Lăng Hào ôm chiếc chăn trả lời:"Chủ nhật không có việc gì, ra ngoài đi dạo loanh quanh, đang chuyển nhà à?"
Nguyễn Khê gật đầu,"Vừa lấy được chìa khóa, chuyển tất cả những đồ cần dùng qua đây." Bao gồm cả chăn mùa đông các thứ.
Cô lại hơi ngại ngùng khi để Lăng Hào làm những việc nặng nhọc này, vội đưa tay qua định nhận lại.
Nhưng cô chưa chạm vào chiếc chăn, Lăng Hào đã né một cái nói:"Để tôi giúp chị, chị lấy thêm chút đồ nhẹ nhàng đi."
Nguyễn Khê do dự một chút lúc này mới rụt tay về,"Được rồi, vậy tôi đi lấy quần áo."
Nói xong cô quay người lại, xách một túi quần áo xuống.
Hai người trước sau đi vào trong sân, đến cổng thứ hai vừa hay chạm mặt Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh.
Lăng Hào:"..."
Anh hắng giọng một cái, rất nghiêm túc đính chính với Nguyễn Hồng Quân:"Lăng Hào."
Nguyễn Hồng Quân tuy trầm ổn hơn trước một chút, nhưng vẫn không biết xấu hổ là gì, cười hì hì trực tiếp kéo Nguyễn Hồng Binh ra ngoài.
Bên cạnh, Nguyễn Khê xách túi cũng mím môi cúi đầu cười.
Lăng Hào nhìn cô, nhìn một lát hỏi:"Hôm đó tôi có phải là mất mặt lắm không?"
Nghe thấy lời này, Nguyễn Khê vội thu lại ý cười trên mặt, ngẩng đầu hắng giọng nói:"Không... không có đâu..."
Lăng Hào:"Tôi đã bị đồng nghiệp trong cơ quan chê cười cả một tuần rồi."
Cái này... vậy thì hết cách rồi...
Nguyễn Khê lại không nhịn được muốn bật cười, nhịn một chút nhìn anh nói:"Quả thực... có một chút xíu thôi..."
Lăng Hào thấy Nguyễn Khê vừa muốn cười vừa liều mạng muốn nhịn, bản thân bỗng cũng không nhịn được bật cười.
Anh vừa cười như vậy, Nguyễn Khê liền hoàn toàn không nhịn được nữa, thế là hai người cùng cười không dừng lại được, hơn nữa đều là cười nén.
Cười một lúc Nguyễn Khê vội hắng giọng,"Mau đi thôi mau đi thôi, nặng thế này, mau ôm vào nhà đặt xuống."
Lăng Hào lúc này mới thu lại nụ cười, ôm chiếc chăn đi theo sau Nguyễn Khê vào trong nhà, đặt chiếc chăn vào sương phòng phía đông.
Nguyễn Thu Nguyệt đang sắp xếp đồ đạc trong phòng, nhìn thấy Lăng Hào cũng bất ngờ, sững người một chút rồi cười chào anh:"Chào nhà khoa học."
Lăng Hào không nhịn được lại tự giới thiệu lần nữa:"Không dám nhận, gọi tôi là Lăng Hào là được rồi."
Nguyễn Thu Nguyệt cười cười,"Vâng, anh Lăng Hào."
Vừa nói xong, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh lại vác bao tải bước vào.
Hai người đặt bao tải xuống, thở hổn hển với những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nói:"Chuyển thêm một chuyến nữa chắc là hòm hòm rồi."
Không vội lập tức quay lại chuyển tiếp, Nguyễn Khê gọi họ:"Nghỉ ngơi một lát uống ngụm nước đã."
Nguyễn Hồng Quân lúc này mới không vội đi làm tiếp, cùng Nguyễn Hồng Binh, Nguyễn Thu Nguyệt theo Nguyễn Khê vào nhà chính, Lăng Hào tự nhiên cũng đi theo phía sau, vào nhà năm người ngồi xuống quanh chiếc bàn tròn, bưng cốc lên uống nước.
Nước đã được đun sôi rót sẵn từ lâu, lúc này đã nguội ngắt, vừa hay uống để giải nhiệt.
Nguyễn Hồng Quân một hơi uống cạn một cốc nước lớn, đặt cốc xuống thở hắt ra một hơi sảng khoái.
Thở xong cậu ta nhìn Lăng Hào hỏi:"Chị cả gọi anh đến giúp bọn em chuyển nhà à?"
Nguyễn Khê vừa định nói không phải, người ta chủ nhật vất vả lắm mới được nghỉ ngơi một chút, sao có thể gọi cậu ấy đến chuyển nhà làm việc chân tay được, nhưng lời cô còn chưa thốt ra khỏi miệng, Lăng Hào đã nhìn Nguyễn Hồng Quân gật đầu đáp một tiếng:"Ừ."
Nguyễn Khê líu lưỡi sững người một chút, không nói nên lời, đành phải nhếch khóe miệng cười với anh một cái.
Nguyễn Hồng Quân ngược lại rất không khách sáo, cười lại nói:"Vậy lát nữa anh đạp xe ba gác nhé."
Lăng Hào cũng không từ chối, trực tiếp đáp:"Được."
Nguyễn Hồng Quân đưa tay vỗ anh một cái,"Được cái gì mà được?"
Nói xong nhìn Nguyễn Hồng Quân,"Nếu em mệt rồi, vậy đổi cho anh đạp đi."
Nguyễn Hồng Quân chưa kịp nói gì, Lăng Hào lại lên tiếng:"Không sao đâu, để tôi đạp cho."
Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh nhìn họ tranh qua giành lại, lặng lẽ bưng cốc nước lên uống.
Vì Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh không giúp được gì nhiều, nên lúc về quê chuyển đồ Nguyễn Khê đều không cho họ đi theo. Chỉ là đồ đạc kéo qua đây rồi, gọi họ giúp chuyển một chút, các phòng đều dọn dẹp một chút.
Nghỉ ngơi xong Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân chuẩn bị quay lại chuyển chuyến cuối cùng, lần này có Lăng Hào đi theo giúp đỡ.
Ba người ra khỏi cổng lớn, Lăng Hào đi thẳng đến chiếc xe ba gác ngồi xuống.
Nguyễn Khê đi theo đến cạnh anh, trực tiếp nắm lấy cánh tay anh kéo anh xuống,"Xuống đi xuống đi, để tôi đạp."
Bản thân chiếc xe ba gác khá nặng, hơn nữa lại là ba bánh, đạp lên vừa mệt vừa chậm, không nhẹ nhàng bằng đạp xe đạp. Nếu anh thực sự muốn đi theo giúp đỡ, thì để anh đi đạp xe đạp là được rồi.