Nguyễn Khê không quan tâm Tôn Tiểu Tuệ có động tĩnh gì, chủ yếu là không có tâm trí và sức lực lãng phí vào người thím hai này. Cô mỗi ngày vẫn sáng đi đến nhà lão thợ may, chiều lại canh thời gian hội họp với Nguyễn Khiết, đi tìm Lăng Hào học tập.

Nguyễn Khiết học đồ rất chậm, nhưng may mà học nghiêm túc, một chút cũng không lười biếng.

Lăng Hào dạy các cô nhớ xong 26 chữ cái, lúc bắt đầu dạy thanh mẫu và vận mẫu, lại bảo các cô học thuộc bảng cửu chương trong môn Toán. Có thời gian thì để trong miệng nhẩm, từ một một là một nhẩm đến chín chín tám mươi mốt.

Mấy ngày nay không có ai tìm lão thợ may may quần áo, Nguyễn Khê buổi chiều đều là nhìn độ cao của mặt trời định giờ rời đi.

Nguyễn Khê nghe thấy lời này sững sờ - Đây là ý gì? Nhận cô làm đồ đệ chưa đến nửa tháng đã muốn bảo cô đi rồi? Nhưng quan trọng nhất cốt lõi nhất, đối với form dáng và vẽ hình cắt may của các loại trang phục khác nhau, ông đều chưa dạy mà!

Là vì cô về sớm nên có ý kiến sao? Có thể nói ra mà!

Lão thợ may nhìn sắc mặt của Nguyễn Khê cũng không vội, chậm rãi móc từ trên người ra một tờ phiếu nhỏ và một ít tiền, đưa đến trước mặt Nguyễn Khê mới lại tiếp tục nói: “Đến công xã mua cho tôi nửa cân rượu về đây, thèm rồi.”

Nguyễn Khê mềm nhũn người thở phào nhẹ nhõm - Sư phụ à! Nói chuyện sao phải thở dốc thế!

Cô đưa tay nhận lấy phiếu rượu và tiền, đáp: “Biết rồi ạ.”

Lão thợ may nằm xuống ghế bập bênh, nhàn nhã lại nói: “Trong tủ có cái hồ lô rượu, lấy cái đó đi mua là được. Bên trong còn có mấy miếng bánh khảo, để được mấy ngày rồi, không ăn nữa sẽ hỏng, cô lấy đi mà ăn.”

Nguyễn Khê suy nghĩ một chút, đi công xã cả đi lẫn về phải đi 4 ngày đường núi, thế là nhìn lão thợ may nói: “Vậy con không khách sáo đâu nhé.”

Lão thợ may “ừ” một tiếng: “Đi đi.”

Nguyễn Khê lấy chìa khóa đi mở tủ lấy hồ lô rượu, và bỏ mấy miếng bánh khảo mà lão thợ may nói vào trong cặp sách. Bánh khảo được gói bằng giấy da bò, bên trong cũng chỉ còn lại 3 miếng, nhưng ở thời đại này đã là xa xỉ rồi.

Nguyễn Khê cầm hồ lô rượu đeo cặp sách rời đi, đi được hai bước chợt lại quay lại.

Cô đứng trước mặt lão thợ may, do dự một lúc hỏi: “Sư phụ, người ở đây còn phiếu rượu không ạ?”

Lão thợ may mở mắt nhìn cô: “Cô muốn làm gì?”

Nguyễn Khê cong mày, nói chuyện như pha đường: “Mượn một tờ đi mà.”

Lão thợ may nhìn cô một lát, hít nhẹ một hơi, từ trong túi lại mò ra một tờ phiếu, đưa đến trước mặt cô.

Nguyễn Khê vội vàng đưa tay nhận lấy, nụ cười rạng rỡ, giọng nói càng thêm ngọt ngào: “Cảm ơn sư phụ!”

Nguyễn Khê cất kỹ phiếu rượu, xách theo hồ lô rượu đã lên nước bóng loáng, tâm trạng rất tốt rời khỏi nhà lão thợ may. Chiếc cặp sách đeo trên người phồng to, bên trong đựng ba miếng bánh khảo, còn có hai cuốn sách ngày nào cũng mang theo.

Cô vẫn hội họp với Nguyễn Khiết trên con đường bắt buộc phải đi qua để về thôn Phượng Nhãn, sau đó hai người nắm tay nhau đi tìm Lăng Hào.

Lăng Hào cũng đang đợi các cô ở chỗ cũ, trong tay cầm cuốn sách mà cậu thường đọc.

Nhìn thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đến vào khoảng thời gian xấp xỉ, cậu cất sách đứng dậy, chỉnh đốn lại trạng thái và tâm trạng, chuẩn bị tiếp tục lên lớp giảng kiến thức cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Bản thân cậu thực ra cũng chưa đi học được mấy năm, theo bố mẹ đến núi Phượng Minh xong thì không còn trường để học nữa. Nhưng từ hồi còn ở thành phố, cậu đã học xong chương trình cấp hai, đến núi Phượng Minh đều là tự học.

Cậu tự học khá dễ dàng, vì bố mẹ cậu có thể dạy cậu.

Cậu chỉ cần có một điểm kiến thức không hiểu, tìm bố mẹ cậu, bố mẹ cậu luôn có thể mở rộng ra nhiều điểm kiến thức liên quan hơn, cho nên lượng kiến thức dự trữ mà cậu có, không chỉ dừng lại ở mức độ cấp hai cấp ba.

Nhưng lượng kiến thức dự trữ của cậu dù có lớn đến đâu, cũng chưa từng làm thầy giáo, cho nên cậu dạy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, đều là dựa vào cảm giác của mình mà dạy. Còn về cách dạy có đúng hay không, dạy có tốt hay không, bản thân cậu cũng không biết.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết càng không có nghiên cứu về việc giảng dạy, càng không biết cậu dạy tốt hay không tốt. Tất nhiên rồi, có người dạy là tốt lắm rồi, các cô không kén chọn. Dù sao cứ thế vấp váp học tiếp, học được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Đối với Nguyễn Khiết mà nói, xóa mù chữ sơ cấp chắc chắn là không thành vấn đề.

Ba người ngồi xuống bên tảng đá, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết trước tiên củng cố viết chính tả một bài thơ đã học hôm qua. Củng cố xong nội dung đã học hôm qua, Lăng Hào mở sách giáo khoa, tiếp tục giảng nội dung mới cho các cô.

Nguyễn Khê giả vờ cũng giả vờ rất nghiêm túc, cẩn thận nghe từng câu Lăng Hào nói, không hề lơ đãng.

Đợi nội dung hôm nay học xong, cô mới thả lỏng biểu cảm trên mặt, để tinh thần thoải mái lại.

Gấp sách lại, Nguyễn Khê đứng dậy vươn vai giãn gân cốt toàn thân, sau đó đi đến bên cặp sách móc gói giấy da bò bên trong ra, quay người nói với Lăng Hào và Nguyễn Khiết: “Hôm nay tôi mang đồ ăn ngon cho hai người này.”

Nguyễn Khiết nhìn gói giấy da bò trong tay cô, tò mò hỏi: “Đồ ăn ngon gì vậy chị?”

Nguyễn Khê úp mở không nói, đi đến sát Lăng Hào và Nguyễn Khiết, từng chút từng chút mở gói giấy da bò trong tay ra. Mùi thơm của bánh khảo từ trong gói giấy bay ra, chiếc bánh xốp vàng ươm dính vừng đen cũng từng chút từng chút hiện ra trước mắt.

Nhìn thấy bánh khảo gói trong giấy da bò, Nguyễn Khiết chớp chớp mắt, nhịn không nuốt nước bọt, nhìn Nguyễn Khê lại hỏi: “Chị, chị lấy đâu ra bánh khảo vậy? Thứ này rất khó mua phải không?”

Nguyễn Khê cười không nói, cầm miếng bánh khảo trên cùng lên đưa đến trước mặt Lăng Hào.

Lăng Hào tự nhiên ngại ngùng cứ ăn đồ của cô mãi, hơn nữa lần nào cũng không phải là đồ ăn bình thường và rẻ tiền. Nhưng mỗi lần bắt gặp ánh mắt Nguyễn Khê nhìn cậu, cậu lại luôn không nhịn được ngoan ngoãn nghe lời, đưa tay nhận lấy.

Lăng Hào nhận miếng đầu tiên, Nguyễn Khê đưa miếng thứ hai cho Nguyễn Khiết, bản thân ăn miếng thứ ba.

Tiếp đó ba người liền ngồi kề vai nhau trên tảng đá, cùng nhau ăn bánh khảo giòn tan thơm ngọt, nhìn mặt trời lặn xuống nửa bầu trời phía Tây càng lúc càng thấp, nhuộm bầu trời xanh thẳm thành màu sắc rực rỡ.

Chương 37 - Thập Niên 70 Nữ Phụ Xinh Đẹp Là Thợ May - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia