"Tôi không đi! Trừ khi ông để con gái tôi quay lại đây làm việc và trả đủ lương cho nó, không thì tôi sẽ ngồi lì ở đây, xem các ông làm ăn thế nào!" Nói xong, Lưu Hà Hoa ngồi phịch xuống chiếc ghế dài dành cho bệnh nhân, vắt chéo hai chân rung đùi, vẻ mặt thách thức.
Tam Thúc Công tức đến mức gân xanh trên trán giật giật, tay ôm n.g.ự.c thở dốc.
"Ô kìa, chẳng phải thím Hà Hoa đây sao? Hôm nay gió độc phương nào thổi thím đến trạm y tế thế này? Thím mắc bệnh nan y gì nặng lắm à mà phải đến sớm thế?"
Đúng lúc này, Lý Y Y bước vào với nụ cười mỉa mai trên môi. Cô đi vòng quanh mụ ta một lượt như đang quan sát sinh vật lạ, rồi cất tiếng hỏi đầy vẻ "quan tâm".
Lưu Hà Hoa nghe cô rủa mình, tức giận bật dậy chống nạnh, mắng lớn: "Cái mồm cô ăn mắm ăn muối hay sao mà nói năng xằng bậy thế hả? Ai có bệnh chứ? Bà đây khỏe mạnh như vâm, cô mới là đồ có bệnh, cả nhà cô có bệnh ấy!"
Lý Y Y lùi lại hai bước tránh "mưa xuân" từ miệng mụ b.ắ.n ra, vẻ mặt ghê tởm phủi phủi áo: "Thế thì là đến đây gây rối trật tự công cộng rồi. Không sao, thím cứ tiếp tục quậy đi, tôi vừa nhắn người gọi Thôn trưởng đến rồi. Để ông ấy xem bản lĩnh ăn vạ của thím cũng hay."
Lưu Hà Hoa nghe đến hai chữ "Thôn trưởng", sắc mặt lập tức thay đổi, lo lắng nhìn ra cửa: "Cô... cô gọi Thôn trưởng đến thật à?"
"Vừa nãy gặp bác ấy đầu thôn, chắc giờ đang trên đường đến rồi đấy. Thím có muốn đợi uống trà với bác ấy không?" Lý Y Y nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh nhìn mụ.
Lưu Hà Hoa cuống quýt xoay một vòng, lập tức đổi giọng với Tam Thúc Công: "Tam Thúc Công, nhà tôi chợt nhớ ra còn nồi cám lợn chưa nấu, tôi về trước đây, chuyện con Đào để sau hẵng tính."
Nói xong, mụ định chuồn lẹ.
"Đợi đã." Đột nhiên Lý Y Y lên tiếng gọi giật lại.
"Gì nữa?" Lưu Hà Hoa đi đến cửa, vẻ mặt mất kiên nhẫn quay đầu lại gắt gỏng.
"Thím Hà Hoa này, tôi nói thật đấy, nếu thím tin tôi thì thu xếp đi bệnh viện huyện khám tổng quát đi. Cơ thể thím có vấn đề rồi đấy, không đùa đâu!" Cô thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc khuyên nhủ.
Lưu Hà Hoa sa sầm mặt mày, trừng mắt dữ tợn, nước bọt văng tung tóe: "Lý Y Y! Cô trù ẻo tôi đấy à? Tôi nói cho cô biết, tôi khỏe mạnh lắm! Cô còn dám nói tôi có bệnh nữa, tôi xé nát cái mồm thối của cô ra đấy, có tin không?"
Mụ lườm cô một cái cháy mặt, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa "đồ điên", "đồ hâm" rồi hậm hực rời khỏi trạm y tế.
Mụ vừa đi, không gian cuối cùng cũng được trả lại sự yên tĩnh.
Lý Y Y đi đến rót cho Tam Thúc Công cốc nước: "Tam Thúc Công, lần sau mụ ta mà còn đến đây quậy phá, ông cứ cầm cái chổi quét sân đuổi thẳng cổ ra ngoài cho cháu. Loại người này cứ chiều quá hóa hư, lại tưởng chúng ta sợ mụ ta."
Tam Thúc Công uống ngụm nước hạ hỏa, cười khổ: "Sống cùng một thôn bao nhiêu năm nay, lạ gì tính nết mụ ta nữa. Thôi kệ mụ. À mà này, vợ Tưởng Hoành, vừa nãy cháu nói mụ ta có bệnh, là dọa cho mụ ta sợ thôi đúng không?"
Lý Y Y lắc đầu: "Dạ không, cháu đâu có rảnh mà dọa thím ấy. Cơ thể thím ấy thực sự có vấn đề. Nếu cháu quan sát không nhầm thì gan của thím ấy đang bị tổn thương. Sắc mặt vàng vọt, tròng mắt cũng có ánh vàng đục, đây là dấu hiệu của chứng hoàng đản (vàng da), báo hiệu bệnh gan. Hiện tại có thể chưa đau đớn nhiều, nhưng vài năm nữa thì khó nói lắm."
Tam Thúc Công kinh ngạc nhìn cô: "Không ngờ cháu mới học Đông y chưa lâu mà khả năng 'Vọng chẩn' đã đạt đến trình độ này rồi. Đứa trẻ này quả thực có thiên phú y học hơn ta gấp bội."
***
Cùng lúc đó, Lưu Hà Hoa hậm hực chạy về đến nhà. Vừa vào đến nơi, thấy nhà cửa im lìm, bếp núc lạnh tanh, mụ điên tiết xông vào phòng ngủ của con gái.
"Cái con ranh này! Mày ngủ trương mắt ra đấy à? Mày hại c.h.ế.t mẹ rồi! Sao mày không nói với mẹ chuyện hôm qua mày suýt nữa thì chữa c.h.ế.t người nên mới bị đuổi việc hả? Làm tao vác mặt đến đó để con Lý Y Y nó sỉ nhục!"
Lưu Hà Hoa vừa mắng vừa lôi xồng xộc Dương Đào đang ngủ nướng dậy.
Dương Đào bị đ.á.n.h thức, ngáp dài một cái, vẻ mặt thản nhiên đến vô cảm: "Có gì to tát đâu chứ? Làm bác sĩ ai mà chẳng có lúc sai sót, con chẳng qua là xui xẻo phạm lỗi sớm một chút thôi. Ai ngờ cái lão già Tam Thúc Công đó cổ hủ, cứ bám lấy cái lỗi cỏn con đó mà đuổi cùng g.i.ế.c tận."
Lưu Hà Hoa nghe vậy lại thấy cũng có lý, cơn giận nguôi ngoai phần nào. Mụ ngồi phịch xuống giường, bắt đầu trút giận lên đầu kẻ thù: "Cái con dâu nhà họ Tưởng đúng là cái đồ mồm quạ đen, dám rủa mẹ có bệnh gan, còn bảo mẹ đi bệnh viện khám nữa chứ. Mẹ thấy nó mới là đồ thần kinh!"
Dương Đào định nằm xuống ngủ tiếp, nghe thấy câu này liền mở choàng mắt, bật dậy như lò xo: "Mẹ! Mẹ vừa nói ai bảo mẹ có bệnh cơ?"
"Lý Y Y chứ ai! Nó bảo sắc mặt mẹ vàng, mắt vàng, gan có vấn đề. Mẹ khỏe như trâu thế này, ăn được ngủ được, có bệnh hay không mẹ lại không tự biết chắc?" Lưu Hà Hoa bĩu môi khinh khỉnh.
Trái ngược với sự chủ quan của mẹ, Dương Đào lúc này mặt cắt không còn giọt m.á.u. Một ký ức kinh hoàng từ kiếp trước ùa về.
Kiếp trước, khoảng năm năm sau thời điểm này, mẹ cô ta đột nhiên phát bệnh, cả người vàng như nghệ, bụng trướng to như cái trống. Lúc đưa đi bệnh viện thì bác sĩ bảo là u.n.g t.h.ư gan giai đoạn cuối, vô phương cứu chữa. Chưa đầy nửa năm sau, mẹ cô ta qua đời trong đau đớn.
Nếu không phải hôm nay Lý Y Y nhắc đến, cô ta suýt chút nữa đã quên mất biến cố này vì mải mê tranh giành tình cảm với Tưởng Hoành.
"Mẹ! Ngày mai chúng ta lên bệnh viện huyện kiểm tra sức khỏe đi. Ngay lập tức!" Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, giọng run run.
Lưu Hà Hoa trố mắt nhìn con gái: "Mày bị làm sao thế? Chẳng lẽ mày cũng tin lời nhảm nhí của cái con ranh đó à?"
"Con không phải là tin nó, chỉ là... cẩn tắc vô áy náy. Mẹ là mẹ ruột của con, con muốn mẹ sống lâu trăm tuổi." Cô ta không thể nói mình trọng sinh được.