Chúc Thập An đang nói cười với Bạch Hữu Tiền, tên quỷ đầu to vừa ngoảnh lại thì nhìn thấy đám người nhà họ Chúc đang đứng lố nhố ở cửa đại điện. Đột nhiên, cả người hắn vỡ vụn thành mấy tảng thịt thối nát bét nằm nhão nhoét trên mặt đất, l.ồ.ng n.g.ự.c thủng một lỗ lớn hoắm, bên trong chẳng có trái tim.

Chúc Thập An bật cười lớn, đá hắn một cái: "Ngươi định dọa ai đấy, mau lượn đi."

Bạch Hữu Tiền phát ra tiếng cười quỷ dị rợn tóc gáy. Đống thịt vụn thoắt cái lại lắp ghép thành hình người, hắn kéo theo một xâu linh hồn quay lưng rời đi.

"Chúc thiên sư, hẹn ngày tái ngộ!"

Chúc Thập An đưa mắt nhìn theo bóng lưng hắn. Khi hắn khuất dạng, cô mới quay người nói với bọn Chúc Trường Phong: "Không sao rồi."

Lúc cô nói chuyện với quỷ, đám người Chúc Trường Phong chẳng nghe lọt tai nửa chữ, đến lúc này tai mới ù ù nghe lại được bình thường. Trái tim ban nãy suýt nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c vì kinh hãi giờ mới đập chậm lại.

"Mẹ ơi, con quỷ đầu to đó đáng sợ quá!"

"Cái đầu to đùng thế kia mà hai con mắt lại nhỏ xíu như hạt đậu, sao lại mọc ra được cái dáng vẻ ấy nhỉ."

"Vừa nãy mọi người có để ý không, trong đám quỷ bị kéo đi hình như có người trông quen lắm?"

"Tôi thấy rồi, là ông kế toán già họ Triệu ở đại đội bên cạnh. Trước Tết đã nghe nói sức khỏe ông ấy sa sút lắm, mấy thầy t.h.u.ố.c trong làng đều đến khám qua, ai cũng bảo hết cách cứu chữa, uống t.h.u.ố.c cũng chỉ là để kéo dài hơi tàn. Không ngờ ông ấy lại đi đúng vào đêm ba mươi."

Đạo quán Vân Đài có bày sẵn trận pháp, quỷ hồn đến cửa đều bị ép phải hiện thân. Đám người họ Chúc vốn không tu đạo nên mới có cơ hội nhìn thấy quỷ tận mắt. Sau cơn kích động và hoảng sợ tột độ, ai nấy bỗng biến thành những kẻ lắm lời, dường như chỉ có việc nói chuyện liên tục mới giúp họ xua tan được nỗi sợ hãi bủa vây.

Giữa lúc người nhà họ Chúc đang bàn tán rôm rả, Trương Huyền Thanh tuổi cao nhưng chân cẳng vẫn lanh lẹ bước nhanh đến trước mặt Chúc Thập An: "Không được, tôi nghĩ kỹ rồi, cô vẫn nên nhận đồ đệ ngay bây giờ đi. Trương Tiết từ hôm nay sẽ là đại đệ t.ử đóng cửa của cô."

Chúc Thập An lấy tay che miệng ngáp một cái, qua loa đáp: "Lần sau đi, để lần sau chúng ta hẵng bàn tiếp có được không."

Tất nhiên là ông lão không chịu. Sau khi tận mắt chứng kiến bản lĩnh của Chúc Thập An, ông quả quyết trong số những người mình quen biết tuyệt đối không ai qua mặt được cô, ngay cả lão hòa thượng trên núi Vọng Vân bên kia cũng chẳng thể sánh bằng.

Trương Huyền Thanh sống c.h.ế.t ép Chúc Thập An phải nhận đồ đệ ngay trong đêm. Người nhà họ Chúc lúc này mới sực tỉnh, vội vã xúm vào khuyên ông lão đi nghỉ ngơi.

"Ông lớn tuổi rồi, đừng thức khuya hao tổn tâm trí nữa, có chuyện gì mà không thể để lúc khác nói chứ."

"Sáng sớm mai chúng tôi còn phải xuống núi để tế tổ, không thức thêm được nữa. Ngài đi nghỉ đi, chúng tôi cũng phải chợp mắt đây."

"Ngày mai gặp nhé, mai gặp lại."

Nhưng ngày mai làm gì mà gặp được. Nếu không có việc gì quan trọng, Chúc Thập An sẽ không lên núi trong khoảng thời gian sắp tới nữa.

Chúc Thập An trằn trọc không ngủ được, cô ngồi khoanh chân trên giường chìm vào dòng suy tư. Về sư môn, về nhà họ Chúc, và về cả thế đạo hiện tại.

Nhớ lại dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của tên quỷ đầu to ban nãy, rốt cuộc ở giữa còn ẩn chứa bí mật gì mà cô chưa hề hay biết?

Chúc Thập An nằm xuống, nhắm mắt đi ngủ.

Mặc kệ đằng sau ẩn chứa bí mật gì, rồi cô cũng sẽ tìm ra. Những gì bọn chúng nợ cô và sư môn cô, tất cả đều phải trả lại đủ không thiếu một phân!

Mùng Một Tết.

Trời mới lờ mờ sáng, người nhà họ Chúc đã thu xếp chỉnh tề, chuẩn bị xuống núi.

"Cô cả đâu rồi?"

"Đang thắp hương bên trong, một lát nữa sẽ ra thôi."

Bà cô tổ có vai vế cao nhất trong nhà không thấy Chúc Thập An đâu bèn níu lấy mấy vãn bối hỏi thăm. Đám thanh niên vội chỉ tay về phía đại điện.

Chúc Thập An đi từng điện để dâng hương, chỉ còn sót lại bức tượng tổ tiên nhà họ Chúc – Vân Đài đạo nhân nằm tít gian trong cùng là chưa thắp. Cũng giống như hôm qua, cô định ngoảnh đầu bỏ đi thì bị mấy vị trưởng bối kéo rịt lại không cho trốn.

"Mau qua đây lạy đi. Lúc nhỏ cháu ốm yếu, mùng Một tháng nào ông nội cũng dắt cháu lên đây thắp hương cho tiên tổ nhà mình đấy."

"Giờ cháu bình an khôn lớn, lại có bản lĩnh trong tay, phải tạ ơn tổ tiên phù hộ chứ."

"Nhanh qua đây dập đầu nào."

Các trưởng bối người thì kéo tay, người thì trải bồ đoàn, người lại châm nhang dúi vào tay cô. Những người khác thì đứng bên cạnh nhìn cô bằng ánh mắt chan chứa kỳ vọng. Chúc Thập An chỉ thấy da đầu tê rần vì xấu hổ.

*Tự quỳ lạy dập đầu với chính mình thì gọi là cái thể thống gì? Đây là ý muốn nói cầu người không bằng cầu mình sao?*

"Lạy nhanh đi!" Một trưởng lão lên tiếng hối thúc.

Chúc Thập An nhìn bức tượng đá điêu khắc, thực sự không thể nào bái lạy cho nổi. Cô đành nhận lấy nén hương được nhét vào tay, cắm qua loa vào lư hương.

"Cái con bé này!"

Không đợi các trưởng bối trừng mắt quở trách, Chúc Thập An đã nhanh nhảu lên tiếng trước: "Đại điện này trống trải quá. Cháu thấy hay là đưa luôn bài vị của phái Thái Nhất vào đây đi. Bọn họ đều là sư trưởng, đồng môn của tổ tiên nhà họ Chúc, lại vì xả thân trừ yêu diệt tà cứu giúp dân lành mà hi sinh. Về tình về lý, dâng cho họ một nén nhang cũng là điều nên làm."

"Cháu nói cũng có lý, nhưng tổ tiên đâu có lưu lại ghi chép tên tuổi gì của người phái Thái Nhất, chúng ta biết đường nào mà khắc bài vị?"

Chúc Thập An vốn định nói cô nhớ rõ từng cái tên, nhưng lại không biết giải thích thế nào về việc mình rành rẽ danh hào của cả trên dưới sư môn Thái Nhất. Cô đành chữa cháy: "Không cần phải lập bài vị cho từng người đâu, cứ lập một bài vị chung mang tên phái Thái Nhất là được rồi."

"Làm thế họ có nhận được hương hỏa không?"

"Chắc chắn là nhận được."

Chúc Thập An thầm cười lạnh. Nếu âm hồn của cả sư môn Thái Nhất thực sự bị Địa phủ giam lỏng, mà bọn chúng còn dám ăn bớt hương hỏa của họ nữa, thì sớm muộn gì cô cũng sẽ gom lại tính sổ một mẻ.

Chúc Trường Phong đi theo cô nãy giờ liếc nhìn sắc trời bên ngoài: "Đến giờ rồi, chúng ta xuống núi thôi."

"Đi thôi."

Chúc Thập An dẫn đầu sải bước khỏi đại điện. Trong làn gió núi buổi sớm mai buốt giá rít gào, mùi sương sớm hòa quyện cùng hương vị của rặng tùng bách ngàn năm quanh đạo quán khiến người ta lạnh run bần bật.

Chúc Thập An hít sâu một hơi. Mùa đông sống trên núi quả thật chẳng dễ chịu chút nào.

Huyện Trấn Sơn nằm sâu trong vùng nội địa phía Tây Nam, mùa đông trên núi vừa ẩm vừa buốt, lại thêm quanh năm vắng bóng người lai vãng, nên vào mùa này Trương Huyền Thanh đã quen thói dậy muộn.

Đêm qua thức khuya, sáng nay ông lại càng dậy muộn hơn. Đến lúc Trương Huyền Thanh mở cửa thì người nhà họ Chúc đã rồng rắn xuống núi từ lâu.

Nhìn quanh trong nhà ngoài ngõ chẳng thấy bóng ai, Trương Huyền Thanh ảo não vỗ đùi: "Haizz, chậm chân một bước, lại để họ chuồn mất rồi."

Trương Tiết tuổi còn nhỏ, chẳng hiểu ông đang tiếc rẻ chuyện gì, chỉ biết giương đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn.

Trương Huyền Thanh xoa đầu thằng bé, mỉm cười dỗ dành: "Không sao đâu, lần này không được thì ta đợi lần sau. Cháu đã gọi ta một tiếng sư ông, sư ông nhất định sẽ trải sẵn cho cháu một tiền đồ xán lạn."

Trương Tiết ngoan ngoãn gật đầu.

Thằng bé Trương Tiết này vốn dĩ là cháu nội của sư đệ Trương Huyền Thanh.

Ông nội thằng bé — tức sư đệ của ông, thiên phú cao hơn ông rất nhiều. Đáng lẽ ông ấy có thể thuận lợi kế thừa y bát sư môn, nhưng lại quyết định dẫn toàn bộ đệ t.ử xuống núi tham gia kháng chiến. Trận chiến kết thúc, mười người đi thì chưa tới một người sống sót trở về, ai nấy đều thương tích đầy mình, kẻ tàn người phế.

Hồi trẻ, Trương Huyền Thanh là điển hình cho kiểu người trong sư môn "vai vế thì cao mà năng lực thì kém". Khi cả môn phái xuống núi đ.á.n.h giặc, ông bị bỏ lại trông nom nhà cửa. Lúc những sư huynh đệ còn sống sót được cáng về, Trương Huyền Thanh đã cuống cuồng đi khắp nơi tìm t.h.u.ố.c.

Chính vào lúc đó, nhờ ơn nhà họ Chúc ban cho t.h.u.ố.c tốt, thương tích của các sư huynh đệ mới được cứu chữa bình phục bảy tám phần. Để báo đáp ân tình này, Trương Huyền Thanh mới bằng lòng đến đạo quán Vân Đài làm quan chủ.

Nhắc lại chuyện của người sư đệ kia. Trước khi bái nhập sơn môn, ông ấy từng là một đạo sĩ tu tại gia của phái Chính Nhất. Hồi còn tu tại gia ông ấy đã lập gia đình và có một người con trai tên là Trương Tư Đạo. Cậu con trai này không theo nghiệp đạo sĩ mà bám ruộng nương sống qua ngày ở dưới quê, sau này lấy một cô nữ thanh niên trí thức về làng và sinh ra Trương Tiết.

Gia đình ba người vốn đang sống yên ả thì mấy năm trước Trương Tư Đạo bạo bệnh qua đời, để lại hai mẹ con góa bụa sống lay lắt, thường xuyên bị người đời bắt nạt.

Vừa hay nhà nước khôi phục kỳ thi đại học, vợ Trương Tư Đạo thi đỗ vào một trường trung cấp kỹ thuật. Cô ấy nhất định phải trở về thành phố, nhưng lại không mang theo Trương Tiết mà lẳng lặng gửi thằng bé về sư môn của Trương Huyền Thanh.

Sư môn lúc này chỉ còn toàn những ông già bệnh tật tàn phế. Dù họ từng lập công trong kháng chiến nên không ai gây khó dễ, nhưng cũng chẳng có ai dang tay giúp đỡ. Bản thân họ nhiều lúc còn phải sống dựa vào sự chu cấp của Trương Huyền Thanh, sức đâu mà đèo bòng thêm một đứa trẻ? Hơn nữa, dù có bớt mồm bớt miệng cho nó miếng cơm, thì cũng lấy đâu ra khả năng mà dạy dỗ?

Bàn tới bàn lui, mọi người đành quyết định đưa đứa trẻ đến chỗ Trương Huyền Thanh. Bởi suy cho cùng, trong số những người còn sống của sư môn, ông là người có cuộc sống sung túc, ổn định nhất.

Trương Huyền Thanh bước được vài bước bỗng dừng lại, đưa tay vuốt ve khuôn mặt gầy gò của Trương Tiết, thầm tính toán:

"Nói cho cùng, ông nội ruột của cháu xuất thân là ăn mày, được chưởng môn nhặt về mới ban cho một cái họ, chứ thực chất ông ấy cũng chẳng phải họ Trương. Cháu ấy à, mang họ gì cũng đâu cần quá câu nệ, chữ 'Trương' này đâu phải là họ gốc do tổ tiên cháu truyền lại. Hơn nữa, người tu đạo chúng ta vốn coi nhẹ vật ngoài thân, một cái tên thì tính toán làm gì. Hay là cháu đổi sang họ Chúc nhé? Đổi sang họ Chúc rồi, ta xem con ranh con tinh ranh đó còn lấy cớ gì để không nhận cháu làm đồ đệ."

Trương Huyền Thanh đã ngẫm nghĩ rất kỹ. Những lý do nào là "không có thiên phú", nào là "tuổi còn nhỏ" mà con bé đó viện ra toàn là cớ lừa người. Nguyên nhân thực sự chắc chắn là vì nó không nỡ truyền bản lĩnh gia truyền nhà họ Chúc cho người ngoài mà thôi.

"Sư ông ơi, cháu đói."

"Ây da, đói rồi à, chúng ta đi ăn cơm ngay đây."

Nghe đứa trẻ than đói, Trương Huyền Thanh cũng dẹp luôn đống toan tính lộn xộn trong đầu. Ông lão dắt tay đứa bé rảo bước chạy mau xuống bếp.

Chúc Thập An dĩ nhiên không hề hay biết Trương Huyền Thanh đang âm thầm nhắm tới cơ nghiệp nhà họ Chúc. Lúc này cô đã về tới thôn nhà họ Chúc. Toàn bộ già trẻ gái trai trong tộc đều đã đổ ra xếp hàng dài hai bên đường hân hoan nghênh đón.

Ánh mắt Chúc Thập An lướt chậm rãi qua từng người. Tính cả những người sống tại thôn và những người cất công lặn lội từ các xã lân cận sang đây từ sớm, gom lại cũng phải đến cả ngàn người. Thế mà lại chẳng bói ra nổi một kẻ có chút thiên phú nào ư?

Chúc Thập An đặc biệt chú ý đến những đứa trẻ ẵm ngửa hoặc những đứa nhỏ hai ba tuổi mới biết đi chập chững, thoạt nhìn đứa nào cũng có vẻ lanh lợi.

"Cô cả, chúng ta tế tổ trước nhé, tế xong sẽ ăn sáng."

Chúc Thập An gật đầu: "Vậy bắt đầu đi."

Dù thôn nhà họ Chúc là thôn chỉ có một dòng họ, nhưng trong những năm tháng biến động vừa qua, bảo vệ được ngôi từ đường nguyên vẹn đã là một kỳ tích. Việc tế tổ không tiện làm quá rầm rộ, nên những nghi thức đại tế rườm rà truyền từ đời xưa đều được lược bỏ.

Chúc Thập An với tư cách là chủ tế dẫn đầu buổi lễ, phía sau lưng cô xếp thành hàng ngũ là những thanh niên trai tráng. Trước khi vào từ đường, Chúc Trường Phong đã dẫn đám thanh niên này đến ra mắt cô, giới thiệu đây đều là những mầm non tri thức tương lai của dòng họ.

"Gia chủ đời thứ 32 nhà họ Chúc, Chúc Thập An, dẫn dắt toàn tộc, kính dâng hương lên liệt vị tổ tiên!"

"Quỳ!"

"Bái!"

Các bài vị trong từ đường không bắt đầu tính từ đời Chúc Thập An, mà còn có cả những vị tiên tổ trước cô, nên lần này cô quỳ lạy vô cùng cam tâm tình nguyện.

Nhưng có một điều khiến cô thắc mắc: Nhà họ Chúc truyền thừa cả ngàn năm nay, sao tính đến cô mới chỉ là đời thứ 32?

Sau khi buổi lễ tế tổ giản lược mà trang trọng kết thúc, Chúc Thập An mở gia phả ra xem mới vỡ lẽ. Thì ra, gia phả nhà họ Chúc được chia làm hai bộ, nhánh ngõ Tam Thanh của cô được tách ra biên soạn thành một bộ tộc phả hoàn toàn riêng biệt.

Chương 7;`

Gia phả nhà họ Chúc ở ngõ Tam Thanh không chỉ ghi chép dựa theo huyết thống, mà còn dựa vào thiên phú tu đạo. Không có thiên phú, cho dù là cha con ruột thịt đi chăng nữa thì cũng không được ghi tên vào gia phả của nhánh ngõ Tam Thanh.

Ví dụ như người cha ruột đời này của cô là ông Chúc Thọ Lai. Dù ông ấy là con trai ruột duy nhất của ông nội Chúc Phúc Như, nhưng vì ông không có chút thiên phú tu hành nào, nên tên của ông chỉ được ghi trên cuốn gia phả bên phía thôn nhà họ Chúc.

Trong cuốn gia phả của ngõ Tam Thanh, truyền nhân đời thứ 31 là Chúc Phúc Như, và cái tên vừa được viết thêm vào ở vị trí truyền nhân đời thứ 32 chính là cô – Chúc Thập An.

Việc truyền thừa của nhà họ Chúc vốn rất gian nan, người có thiên phú vô cùng hiếm hoi. Tuy nhiên, truyền nhân nhà họ Chúc lại theo đường y đạo song tu, cực kỳ chú trọng việc dưỡng sinh nên phần lớn đều sống rất thọ. Tính ra, số đời truyền lại của nhánh ngõ Tam Thanh ít hơn bên thôn nhà họ Chúc đến mấy chục đời.

Các vị trưởng bối cẩn thận cất lại cuốn gia phả rồi đặt lên bàn thờ cúng.

"Lão già này nói một câu thật lòng nhé, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, những người nhà họ Chúc có thiên phú được ghi trong gia phả đa phần đều thuộc nhánh của đại phòng (nhánh con trai cả) truyền lại. Những nhánh phụ khác hiếm lắm mới nảy ra được một người, mà thiên phú cũng chỉ ở mức bình thường."

"Đúng là thế thật. Cứ đếm ngược lên trên thì cô cả nhà ta cũng thuộc nhánh con cả đấy."

Nhánh "con cả" mà vị trưởng bối nhắc đến, thực chất chính là nhánh nhà của Chúc Thập An ở kiếp trước. Cha của Chúc Thập An kiếp trước có ba anh em, cha cô là anh cả. Nếu luận theo huyết thống, kiếp này Chúc Thập An chính là hậu duệ của người anh trai cả của cô (ở kiếp trước).

"Haizz, chỉ tiếc là Thập An đạo nhân mới ngoài hai mươi tuổi đã qua đời. Nếu bà ấy để lại hậu duệ kế thừa huyết mạch, nhà họ Chúc chúng ta chắc chắn sẽ còn hùng mạnh hơn nhiều."

Bà cô tổ nhìn Chúc Thập An, cười bảo: "Tên của cô cả nhà ta đặt khéo thật, trùng tên với Thập An đạo nhân, đúng là được hưởng sái phúc khí của người."

Chúc Thập An mỉm cười. Lại là cô tự hưởng sái của chính mình sao?

Kiếp trước cha mẹ đặt tên cho cô là Chúc Vân Đoan. "Thập An" là đạo hiệu của cô, mang ý nghĩa: *Mười phương đất trời thảy đều bình an.*

Thời đó cô là người đứng đầu trong thế hệ trẻ của sư môn, đ.á.n.h khắp đám đồng trang lứa không có đối thủ. Sư phụ chọn đạo hiệu "Thập An" cho cô cũng mang hàm ý rất ngông cuồng, rõ ràng muốn báo cho thiên hạ biết rằng: *Có tiểu đồ đệ Thập An của ta ở đây, kẻ nào dám đến nhiễu loạn sự bình yên vùng đất này?*

Nghĩ đến những tháng ngày tự do phóng khoáng năm xưa, khóe mắt Chúc Thập An bất giác cong cong.

Nghìn năm sau ngoảnh đầu nhìn lại, Chúc Thập An chợt cảm thấy đạo hiệu "Thập An" này quả thực quá lớn, lẽ ra nên tránh đi cái họa sấm truyền (tránh những cái tên mang vận mệnh quá lớn để không bị thiên địa quật lại). Nếu vậy, có lẽ khi đó đã không xảy ra t.h.ả.m cảnh bi tráng đến thế.

Nhưng vì thiên hạ mà bỏ mạng cũng coi như c.h.ế.t có ý nghĩa, cho dù ở giữa có những toan tính mà cô chưa từng hay biết, cô vẫn chẳng hề hối hận. Chỉ là cả sư môn không một ai sống sót... nói t.h.ả.m liệt, thì quả thực là t.h.ả.m liệt tột cùng.

Nhà họ Chúc ngoại trừ cô ra thì đều là những người phàm. Trận đại chiến năm ấy họ không rõ nội tình. Sau khi biết cô đã t.ử trận, người anh cả đã dẫn theo người trong họ đi giành lại hài cốt của cô, mang về chôn cất trên núi Vân Đài, rồi xây dựng đạo quán để cầu phúc.

Xem xong những ghi chép trên gia phả, Chúc Thập An lại thắc mắc: Ai là người báo tin để nhà họ Chúc đi giành lại hài cốt của cô? Tại sao lại phải chôn cất trên núi Vân Đài? Trận pháp ở đạo quán là do ai bày bố?

Trận pháp đó vô cùng lợi hại. Nhìn bề ngoài thì giống như để bảo vệ đạo quán khỏi yêu tà xâm nhập, nhưng thực chất là để trấn áp cô. Tuy mang ý nghĩa trấn áp, nhưng trận pháp đó cũng thực sự có tác dụng tụ hồn dưỡng phách, mà mắt trận lại nằm ngay bên dưới bức tượng điêu khắc của cô. Nhìn từ điểm này, người đã dốc tâm sức lập ra trận pháp, ý định ban đầu vẫn là vì muốn tốt cho cô.

Là bạn, chứ không phải thù!

Các trưởng bối nhà họ Chúc không hiểu chuyện giới huyền môn. Nhưng hễ nhắc đến những người có quan hệ tốt với gia tộc, họ lại kể rằng phái Mao Sơn đời đời giao hảo với nhà họ Chúc, xưa nay vẫn luôn qua lại.

Phái Mao Sơn sao?

Trong đầu Chúc Thập An lướt qua rất nhiều cái tên. Thời gian trôi qua đã quá lâu, lâu đến mức cô không biết những người mình từng quen biết liệu có còn hậu duệ nào lưu truyền lại hay không.

Ánh mắt Chúc Thập An lướt qua cái tên của người anh cả. Để giành lại hài cốt của cô, nhà họ Chúc đã phải hi sinh một trăm hai mươi tư người. Đều là m.á.u mủ ruột thịt cả!

Có nợ phải đòi, có ân phải báo.

Sau lễ tế tổ, Chúc Thập An ăn sáng qua loa rồi lại bắt đầu bận rộn gặp gỡ người trong thôn. Cô khẽ thở dài bất lực. Nhiều người nhà họ Chúc đến vậy, mà quả thực không thể bói ra nổi một kẻ có thiên phú huyền học.

Với xác suất thấp đến nhường này, vậy mà truyền thừa của gia tộc lại không bị đứt đoạn, cũng chẳng biết sự may mắn này rốt cuộc là tốt hay xấu nữa.

Thôn nhà họ Chúc có náo nhiệt thì đó cũng là chuyện nội bộ nhà họ Chúc. Người bên ngoài hoàn toàn không biết gì về những sự việc xảy ra trong thôn, ngoại trừ những gia đình đang có lòng muốn nhờ vả nhà họ Chúc giúp đỡ.

Đêm ba mươi Tết, người dân dưới chân núi đều nghe thấy tiếng chuông vang vọng từ trên núi Vân Đài. Sáng hôm sau là mùng Một, Vương Phú Quý lại bị người ta ngấm ngầm hối thúc. Biết không thể kéo dài thêm được nữa, ngay từ sáng sớm ông đã đi dò hỏi tin tức.

Cũng thật trùng hợp, Vương Phú Quý vừa ra khỏi nhà, người vẫn đang đứng trên thuyền, chưa qua sông để đến huyện thì đã nhìn thấy người nhà họ Chúc đang đi từ trên núi Vân Đài xuống đằng xa.

Người nhà họ Chúc ai nấy đều ăn vận chỉnh tề. Thậm chí người nhà quê đi ăn cưới còn chưa chắc đã gọn gàng, tươm tất được như vậy. Cả đoàn người vây quanh không biết là ai, rảo bước đi rất nhanh. Mấy đứa trẻ choai choai chạy phía trước cứ cười đùa ầm ĩ, bị Chúc Trường Phong trừng mắt một cái mới chịu ngoan ngoãn trật tự.

Vương Phú Quý là lao động chính trong đại đội. Những vụ gặt mùa hè hay mùa thu để nộp lương thực cho nhà nước, ông chắc chắn phải góp sức. Lần nào đến trạm thu mua lương thực ông cũng tình cờ gặp người của đại đội khác rồi nói dăm ba câu chuyện phiếm. Nhờ những cơ hội đó, Vương Phú Quý từng nói chuyện với Chúc Trường Phong, coi như là có quen biết.

Vương Phú Quý biết Chúc Trường Phong là đại đội trưởng của đại đội nhà họ Chúc, đồng thời cũng là người đứng đầu thế hệ trẻ trong gia tộc. Nhìn vẻ mặt của Chúc Trường Phong, ông đoán ngay nhà họ Chúc chắc chắn đang có việc trọng đại cần làm.

Vương Phú Quý đâu phải người không biết nhìn sắc mặt, ngập ngừng một chốc, ông bèn chèo thuyền về nhà.

Vương Phú Quý ra ngoài một lát đã về. Người con cả Vương Đại Sơn theo cha vào buồng trong, đóng cửa lại rồi hỏi nhỏ: "Cha, sao cha về nhanh thế?"

"Người nhà họ Chúc đang bận, hai ngày nữa chúng ta hẵng đi hỏi."

Vương Đại Sơn ừ một tiếng: "Con cũng thấy thế. Mùng Một Tết mà đến nhà người ta nói mấy chuyện này thì xui xẻo lắm, rất dễ rước lấy sự ghét bỏ. Nếu không phải cả đại đội đang chằm chằm nhìn vào, con thấy kiểu gì cũng phải đợi qua Tết rồi mới đến nhà họ Chúc."

"Đại đội trưởng hối gấp quá, cũng hết cách thôi." Giọng Vương Phú Quý nặng nề buồn bực.

Nào chỉ có đại đội trưởng hối thúc, những gia đình khác trong đại đội cũng đang nhìn chằm chằm vào nhà họ. Chuyện Vương Phú Quý sáng nay ra khỏi cửa e là đã bị người ta âm thầm đồn ầm lên rồi.

Nhà họ Vương c.ắ.n răng chịu đựng áp lực của đại đội chờ thêm hai ngày. Mãi đến khi nghe tin người ở thôn nhà họ Chúc đã tản đi, người ở khác thôn cũng về nhà nấy, Vương Phú Quý mới tìm đến nhà Chúc Trường Phong, nhờ anh đ.á.n.h tiếng giúp.

Đêm giao thừa, Chúc Trường Phong đã tận mắt chứng kiến cô cả gọi quỷ câu hồn lên. Tự thấy bản thân đã được mở rộng tầm mắt, anh biết rõ cô cả nhà mình thực sự có bản lĩnh cao cường, việc thu phục một con thủy quỷ chỉ là chuyện vặt vãnh.

Chúc Trường Phong hỏi thêm một câu: "Sao chú không lên núi Vọng Vân tìm lão hòa thượng?"

Vương Phú Quý không tiện chê trách mấy lão hòa thượng vô tình, vả lại cũng sợ họ ra tay làm tổn thương vong hồn của Hai Trụ, ông đành đáp lấp lửng: "Nhà họ Chúc mới là những cư dân lâu đời của huyện mình, chúng tôi chắc chắn phải tin tưởng nhà họ Chúc hơn."

Trong lòng Chúc Trường Phong đã hiểu rõ ngọn ngành. Anh bảo Vương Phú Quý nán lại một lát rồi sai người đi hỏi ý của cô cả.

Mấy ngày Tết vừa rồi Chúc Thập An khá mệt mỏi. Trưa qua cô mới trở về ngõ Tam Thanh, những tưởng hôm nay rốt cuộc cũng có thời gian yên tĩnh nghỉ ngơi, ai ngờ mới sáng sớm đã có người đến cửa cầu xin giúp đỡ.

Chúc Thập An đang ăn sáng. Nghe Chúc Trường Phương kể xong chuyện của nhà họ Vương, cô đặt bát cháo xuống, hỏi: "Gấp gáp đến thế sao? Hôm nay mới là mùng Ba Tết mà."

Chúc Trường Phương rất thạo tin, cô kể: "Từ Trung nhà chị làm việc ở tiệm cơm quốc doanh, chị quen thân với mấy người trong chỗ anh ấy làm. Có một người thu mua của chỗ đó là người cùng làng với Vương Phú Quý. Trước Tết đã nghe họ đồn rằng đoạn sông ngoài đầu làng không được yên ổn. Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, đã có đến bốn năm người bị lôi xuống nước. Ban đầu mọi người không nghĩ đến chuyện ma quỷ. Nhưng sau đó, có một người phụ nữ ra giặt vỏ chăn trên tảng đá bên sông. Lúc giặt xong chuẩn bị vắt nước, em đoán xem có chuyện gì xảy ra?"

Chúc Trường Phương mở to hai mắt, giọng điệu kích động: "Nghe nói nhé, một nửa cái vỏ chăn rớt xuống nước kéo mãi sống c.h.ế.t cũng không lên được, cứ như thể có người ở dưới nước đang kéo co với cô ấy vậy. Cô ấy sợ quá vội vàng buông tay. Nhưng điều kỳ quái hơn lại đến, vỏ chăn rơi xuống nước vậy mà không bị dòng nước cuốn đi, nó cứ như rong rêu bám rễ, lềnh bềnh ngay trên mặt nước ở đó. Đáng sợ muốn c.h.ế.t đi được."

Chúc Phượng Cầm gắp quả trứng luộc đã bóc vỏ đặt vào bát của Chúc Thập An, vội vàng hỏi: "Sợ thế cơ à?"

"Chứ còn sao nữa! Nghe đâu dạo gần đây người trong đại đội của họ chẳng ai dám bén mảng ra bờ sông. Nếu có việc phải sang sông lên huyện, ai nấy đều thà đi đường vòng qua bên đại đội khác chứ nhất quyết không qua khúc sông nhà. Chuyện xảy ra nhiều lần rồi, không giấu được nên tin tức mới đồn ầm lên đấy."

"Haizz, cũng không trách họ sốt ruột được. Kể từ năm xảy ra trận lũ lớn cuốn trôi mất cây cầu duy nhất bắc qua sông, bao năm nay mọi người chỉ còn cách đi đò. Giờ lại có chuyện thế này, dưới sông không yên ổn, sau này ai còn dám lại gần bờ sông nữa?"

Huyện Trấn Sơn có địa hình chật hẹp. Ngoại trừ đồi núi bao bọc tứ bề và dòng sông Xuân cuồn cuộn chảy xiết, diện tích đất trống trong thung lũng không còn nhiều. Sông Xuân xẻ huyện Trấn Sơn ra làm hai nửa. Khu vực trung tâm của huyện chủ yếu nằm ở bờ Bắc. Mãi về sau, khi bờ Bắc không còn đất trống để xây nhà, người dân mới bắt đầu kéo sang bờ Nam dựng nhà lập nghiệp.

Nói tóm lại, người bản địa luôn coi bờ Bắc mới là nơi đặt trung tâm huyện, còn bờ Nam – nơi những cánh đồng và thôn xóm trải dài ven sông – chỉ được coi là vùng nông thôn.

Ngày nay, các cơ sở như bệnh viện, trường học, hợp tác xã mua bán, bưu điện… đều tập trung ở bờ Bắc. Đợi sang mùa xuân, khi học sinh phải lên huyện đi học, rồi các đại đội bờ Nam còn phải dùng thuyền chở phân bón từ huyện về. Tàu bè qua lại tấp nập, muốn tránh cũng không thể tránh khỏi.

Chúc Phượng Cầm quay sang nói với Chúc Trường Phương: "Mùa xuân trời vẫn còn rét lắm. Ngã xuống sông, chưa kịp đợi thủy quỷ đến đòi mạng thì bản thân đã lạnh cứng rồi chìm nghỉm làm mồi cho cá mất rồi."

"Thím Phượng nói đúng, ý là thế đấy."

Chúc Phượng Cầm liếc nhìn Chúc Thập An: "Vậy thì nên giải quyết sớm đi thôi."

Chúc Trường Phương tiếp lời: "Chuyện này cũng đâu phải mới ngày một ngày hai. Kéo dài đến tận bây giờ mới tìm cách giải quyết, người trong làng đối xử với nhà họ Vương như vậy cũng coi là có tình có nghĩa lắm rồi."

Chúc Thập An ăn hết quả trứng và húp cạn bát cháo, xoa xoa cái bụng no căng, thở dài đầy thỏa mãn: "Thôi được rồi, bảo người ta qua đây đi."

"Được, để chị đích thân đi gọi." Bản tính Chúc Trường Phương vốn tháo vát, nhiệt tình, lại cực kỳ thích xen vào mấy chuyện thế này.

Trong lòng Chúc Phượng Cầm đắc ý vô cùng. Lúc thu dọn bát đũa, bà nhỏ giọng dặn dò Chúc Thập An: "Thế lực của nhà họ Chúc lớn lắm đấy. Cháu xem, cháu mới vừa về đã có người tìm tới tận cửa nhờ vả rồi. Cháu phải làm cho cẩn thận vào, đừng để mất mặt nhà họ Chúc ta."

Chúc Thập An xua tay: "Đừng nhắc đến mấy chuyện này. Thím Phượng à, trưa nay cháu muốn ăn cá nấu canh chua. Canh chua phải dùng mỡ lợn phi hành cho thơm cơ, không có mỡ lợn thì canh không đủ độ béo ngậy, mất cả ngon."

"Chỉ giỏi ăn thôi. Mỡ lợn trong vại phải dành dụm ăn cả năm đấy, đâu dám dùng xả láng thế được." Chúc Phượng Cầm vừa lau bàn vừa càu nhàu: "Cái con bé này kén ăn kinh khủng. Ăn bao nhiêu đồ bổ béo mà người cứ gầy nhom thế hả? Ngần ấy đồ tẩm bổ cho cháu suốt bao năm qua, thím mà đem đi nuôi lợn thì cũng thành con lợn béo ị hai trăm cân mất rồi."

Chương 6:• - Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức P1 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia