Thẩm Mộng nhanh tay lẹ mắt giật lấy:

“Nhìn con kìa, trong này mẹ còn để đồ mà, con sao xách nổi, hì hì."

Sau khi đỡ người dậy, cô lấy từ trong giỏ ra một cái màn thầu nhân rau tề.

Đây là loại cô mua ở cửa hàng hồi còn ở dưới quê, làm từ rau tề non mùa xuân, giá cũng khá đắt.

“Đói rồi phải không, đây là màn thầu làm từ rau tề khô trong nhà, cậu ăn một cái đi."

Thẩm Mộng đưa cho A Mãn một cái màn thầu vẫn còn hơi ấm.

A Mãn năm nay là một thiếu niên mười sáu tuổi, cậu theo ông nội bị điều xuống làng họ Lục đã sáu năm rồi.

Hôm nay bị bệnh ngã gục cũng là vì ông nội tuổi đã cao, sức khỏe yếu, cậu chạy lên núi muốn tìm chút thịt rừng bồi bổ cho ông, ai ngờ chạy cả ngày mà chẳng tìm được gì ăn.

Buổi chiều cậu đã cảm thấy đầu óc choáng váng, buổi tối ra bờ sông định mò con cá mà cũng chẳng mò được, rồi ngã bệnh luôn.

Có một khoảnh khắc cậu cảm thấy thà ch-ết quách đi cho xong, sống cái kiếp ch.ó má này thì còn thiết gì nữa!

Cả người cậu run lẩy bẩy, tay cầm cái màn thầu rau ấm nóng mà mãi không dám đưa lên miệng.

Người phụ nữ trước mặt này cậu biết, là vợ quân nhân duy nhất ở làng họ Lục, trước đây nhìn người toàn bằng lỗ mũi thôi, nghe nói bị bò húc một cái mà đầu óc đột nhiên thông suốt hẳn ra.

Chỉ là cậu không ngờ cô lại có thể phát tâm thiện với mình một lần.

“Ăn đi, cậu mà không dưỡng tốt cái thân này thì ông nội cậu tính sao?

Ông cụ đã ngần này tuổi rồi, nếu cậu có mệnh hệ gì thì chẳng phải lấy mạng ông sao?"

Nghĩ đến ông nội, mũi A Mãn có chút cay cay, cậu cũng chẳng buồn suy nghĩ nhiều nữa, ba chân bốn cẳng ăn sạch cái màn thầu rau trong tay.

Cậu định nói gì đó thì trước mắt lại đưa tới một bình nước.

A Mãn:

“..."

Sao có người đêm hôm ra ngoài mà có thể chuẩn bị đầy đủ thế này, vừa có đồ ăn vừa có nước uống chứ!

“Uống chút nước đi, tôi và Tiểu Khải vốn là đi thăm mẹ Đại Khánh, tình cờ gặp cậu thôi.

Trong giỏ vẫn còn chút đồ ăn, cậu mang về cho ông nội ăn đi, chẳng phải thứ gì đáng tiền đâu."

Lục Minh Khải há hốc cái mồm nhỏ, lúc thì nhìn mẹ, lúc thì nhìn A Mãn, rồi lại nhìn cái giỏ.

Những chuyện này đã vượt quá phạm vi suy nghĩ của cái đầu nhỏ của cậu rồi.

Cậu cố sức kiễng chân lên, muốn nhìn xem cái giỏ mẹ đưa ra có gì.

Sao cái này lại không giống cái cậu thấy lúc trước nhỉ, cậu thật sự trăm đường không hiểu nổi.

Còn nữa, mẹ nói đi thăm mẹ của Đại Khánh, chẳng phải vừa mới thăm xong sao?

Lục Minh Khải đột ngột ngắt vào nhân trung của mình một cái, cậu cảm thấy có phải mình bị câu mất hồn rồi không?

“Ái chà!"

“Sao thế Minh Khải, đừng có tiếc, anh A Mãn của con đang đói, nhà mình vẫn còn mà, lát nữa mẹ lấy cho con.

A Mãn, cậu tranh thủ trời tối mau về đi, lát nữa tôi bảo mấy đứa Minh Dương tối sang chỗ các cậu chơi, tiện thể mang cái giỏ về nhà, chúng tôi về đây."

Thẩm Mộng cũng không đợi cậu từ chối, vội vàng bế thốc Lục Minh Khải lên rảo bước chạy về nhà.

A Mãn vì đang sốt nên phản ứng có chút chậm, động tác cũng trì trệ hẳn đi.

Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu vén miếng vải trên giỏ ra, thấy bên trong ngoài màn thầu rau còn có hai cái bánh dẹt rau rừng, ngửi mùi hình như còn có cả hương thịt nữa.

Cậu vội vàng phủ miếng vải lên, quay người ôm cái giỏ lảo đảo chạy về phía chuồng bò, bước chân vô cùng vội vã, chỉ sợ bị ai phát hiện sẽ cướp mất đồ.

Dù là ban đêm nhưng ven đường vẫn có dân binh tuần tra, nếu bị phát hiện thì chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho cậu.

Thẩm Mộng chạy một mạch về đến nhà, còn chưa vào sân đã nghe thấy tiếng quát của Tạ Tĩnh Hảo.

“Chị dâu hai, chị nhân lúc chị dâu cả chưa về thì mau đi đi, nếu không đợi chị ấy về thì chị không xong đâu."

Thẩm Mộng bế Tiểu Khải đang thở hổn hển, tranh thủ lúc nghỉ lấy hơi lại nghe thấy giọng nói nịnh bợ của Ngô Hương Lan.

“Ái chà Tĩnh Hảo, cô xem cô kìa, lại còn giận nữa.

Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta giờ cũng chưa coi là phân gia, dẫu có chia bếp ăn riêng thì đồ đạc nhà chị dâu cả cũng đều là đồ của nhà họ Lục.

Chị dâu cả có thể để lại cho cô nhiều canh mì sợi thế này, tôi dắt Vĩnh Cường với Vĩnh Lợi sang ăn một chút thì đã sao, đây cũng là lương thực của nhà họ Lục.

Tôi với Gia Hòa là người đi làm kiếm điểm công, bỏ sức lao động ra, ăn một bữa cơm thì có làm sao."

“Chị, chị nói lời này nghe có lý không?

Chị dắt hai đứa nhỏ sang nhà chị dâu cả, vào một cái không lật vung nồi thì cũng mở tủ bát của người ta, chị làm thế này có khác gì đi cướp không?"

Sắc mặt Ngô Hương Lan thay đổi, nhìn Tạ Tĩnh Hảo trong lòng cũng không thoải mái.

Nghĩ bụng bao lâu nay Tạ Tĩnh Hảo cứ dắt Tiểu Cương sang đây, hóa ra là sang ăn mảnh.

Bảo chuyện may vá thì bà ta cũng đâu phải không biết làm, dẫu không nói đến chuyện xin vải vụn thì dăm bữa nửa tháng cho bà ta ăn một bữa canh mì sợi như thế này bà ta cũng cam lòng mà!

Chắc chắn là Tạ Tĩnh Hảo đã nói xấu bà ta với Kiều Kiều, nếu không thì việc b-éo bở thế này sao lại rơi vào tay cô ta được?

“Tạ Tĩnh Hảo, cô bớt nói nhảm đi, tôi cướp đồ của chị dâu cả lúc nào?

Hừ, cô ngày nào cũng dắt con trai sang nhà chị dâu cả chiếm hời, chị dâu cả hiền lành không nỡ nói cô, cô lại còn mặt dày ngày nào cũng sang ăn chực.

Cô đã dám làm thế thì lấy tư cách gì mà nói tôi?

Tôi nói cho cô biết, Minh Dương mới là con trai trưởng của phòng lớn, nó còn chẳng đuổi tôi thì đến lượt cô lên tiếng chắc."

Tạ Tĩnh Hảo bị bà ta làm cho tức đến mức đứa nhỏ trong bụng đạp liên tiếp mấy cái.

Lục Minh Dương thấy thím ba có vẻ không khỏe, vội vàng chạy lại trừng mắt, hung dữ nói:

“Bà đi đi, đừng có đến nhà tôi.

Thím ba đến nhà tôi là mẹ tôi cho phép, bà lấy tư cách gì mà đến, lấy tư cách gì mà ăn lương thực nhà tôi?

Mẹ tôi đã đề đạt việc phân gia với làng rồi, bà nội cũng biết, đợi qua năm cha tôi về, nhà này chắc chắn sẽ phân.

Cha tôi không có nhà thì tôi là con trai trưởng, tôi là người quyết định.

Giờ bà đi ngay cho tôi, nếu bà không đi tôi sẽ gọi người đến, lúc đó trưởng thôn cũng sẽ đòi lại công bằng cho tôi."

Ngô Hương Lan bị một đứa trẻ nói cho đỏ bừng mặt.

Miệng thì người nhà họ Lục ai cũng bảo Lục Minh Dương là con trai trưởng của Lục Chấn Bình, nhưng trong lòng chẳng ai thừa nhận cả, vì con trai chính tông của Lục Chấn Bình là Lục Minh Khải cơ mà.

Không chỉ Lưu Tam Kim trong lòng lẩm bẩm, mà những người khác trong nhà họ Lục cũng luôn nghĩ rằng, nếu gia sản sau này của Lục Chấn Bình mà để cho mấy đứa trẻ con nuôi như Lục Minh Dương thừa kế, thì những đứa cháu trai cháu gái này của nhà họ Lục liệu có được chia chác chút gì không.

Dẫu sao cũng đều là dòng m-áu chính tông của nhà họ Lục, so với mấy đứa trẻ nhận nuôi này thì thân thiết hơn nhiều chứ.