Thẩm Mộng là người hay toan tính, e là cô ta cũng không thể trơ mắt nhìn đồ đạc của con trai mình rơi vào tay người ngoài.
Trước đây Thẩm Mộng ngày nào cũng đ-ánh mắng bọn trẻ, chẳng phải vì mấy đứa này không phải con ruột của cô ta sao, cô ta muốn hành hạ cho chúng bỏ đi, sau này đồ đạc trong nhà đều là của con trai mình hết sao?
Nghĩ vậy, Ngô Hương Lan bèn bạo dạn hơn một chút, lời nói cũng chẳng còn kiêng nể gì:
“Mày là con trưởng, nhưng nói cho cùng cũng là người từ bên ngoài vào.
Minh Dương à, mày là đứa trẻ thông minh, cũng đừng trách thím hai nói chuyện quá thẳng thắn, dẫu sao trong phòng này của tụi mày cũng chỉ có Minh Khải mới là..."
“Ngậm cái mồm thối của bà lại đi!
Tôi đã bảo sao vừa về đến cổng viện đã thấy thối thế, hóa ra là có người quanh năm suốt tháng không đ-ánh răng, xông hết cả ra rồi!"
Thẩm Mộng thở hổn hển dắt Minh Khải đ-á phăng cửa bước vào, ngón chân cái đau đến tận xương tủy.
Cô nhìn sang Lục Minh Dương đang hầm hầm, đứa trẻ này từ lúc Ngô Hương Lan nói ra câu “người ngoài" thì sắc mặt đã bắt đầu thay đổi, giờ cả cái thân hình nhỏ bé của cậu đang run cầm cập.
Thẩm Mộng đặt Lục Minh Khải xuống đất, đang định phân bua một trận cho ra nhẽ với Ngô Hương Lan, ai ngờ vừa chớp mắt một cái, một bóng người nhỏ bé đã lao vọt tới, húc đổ Ngô Hương Lan, tiếp theo đó là tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết của bà ta.
Những người khác đều bị dọa giật nảy mình.
Tạ Tĩnh Hảo bụng đau dữ dội, đứng không vững nữa, ngồi phịch xuống đất “hộc hộc" kêu lên.
“Tĩnh Hảo, Tĩnh Hảo cô sao rồi?"
“Chị dâu cả, em không sao, mau bảo Minh Dương đứng dậy đi, cứ thế này sẽ xảy ra chuyện mất."
Cô một tay ôm bụng, một tay run rẩy chỉ về phía Lục Minh Dương.
Thẩm Mộng quay đầu lại, vội vàng đi kéo Lục Minh Dương.
Trong ánh nhìn tù mù, cô thấy ánh mắt hung hãn của Lục Minh Dương, bỗng nhiên nhớ lại ánh mắt lúc cô vừa mới xuyên không tới đây.
Lục Minh Dương chưa bao giờ thay đổi, những tổn thương cậu từng phải chịu đựng trong lòng chưa bao giờ được chữa lành, cậu chỉ là giấu nó đi thôi.
Chính vì thời gian qua Thẩm Mộng trở nên tốt hơn nên cậu mới che giấu đi tâm tính của mình.
Người mẹ tốt đẹp như trong mơ của cậu, người cha đi lính xa nhà luôn nhớ mong họ, tiếng cười nói của các em, dẫu cậu và mẹ không quá thân thiết nhưng một gia đình như thế này mới chính là gia đình cậu hằng mơ ước, khát khao.
Giờ đây trước mặt các em và mẹ, người đàn bà này lại nhất định phải vén bức màn đó lên, bảo cậu không phải con nhà họ Lục, cậu là người từ bên ngoài vào.
Tại sao, tại sao lại phải làm vậy?
Lục Minh Dương c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cánh tay Ngô Hương Lan, cho đến khi trong miệng phảng phất vị m-áu tanh.
Cánh tay Ngô Hương Lan truyền đến cơn đau thấu xương, bà ta điên cuồng vỗ vào người Lục Minh Dương.
Hai đứa Vĩnh Cường, Vĩnh Lợi đứng bên cạnh sợ ngây người thấy mẹ mình bị c.ắ.n cũng lao vào đ-ấm đ-á Lục Minh Dương.
Thấy anh trai mình bị bắt nạt, Lục Minh Lượng và Lục Minh Phương cũng gia nhập trận chiến.
Thẩm Mộng sầu ch-ết đi được, cô túm lấy cổ áo từng đứa một kéo ra sau lưng, cuối cùng vỗ mạnh vào mặt Lục Minh Dương, cố gắng đ-ánh thức cậu dậy.
“Minh Dương, Minh Dương đừng sợ, có mẹ ở đây, không ai được bắt nạt con hết.
Lục Minh Dương mau nhả ra, nếu con c.ắ.n thím hai con ra nông nỗi gì là nhà mình phải bồi thường tiền đấy."
“Minh Dương con ngoan, mẹ ở đây, con chính là con trưởng của cha con, ai cũng không được nói gì hết.
Mau nhả ra đi, Lục Minh Dương, nếu con còn không nhả ra, mẹ sẽ không nhận con nữa."
Từng tiếng gọi và từng cái vỗ nhẹ cuối cùng cũng khiến Lục Minh Dương nhả miệng ra.
Miệng cậu đầy m-áu, ngơ ngác nhìn Thẩm Mộng.
“Mẹ, mẹ không nhận con sao?"
Thẩm Mộng nhìn mà xót xa.
Suốt nửa tháng chung sống vừa qua, đối với mấy đứa trẻ này ngoài xót xa ra cô cũng chỉ có xót xa.
Cô tận tâm tận lực chăm sóc chúng, cũng là muốn chúng quên đi những đau khổ và tổn thương trước đây.
Thời gian không phải là liều thu-ốc chữa lành mọi thứ, quên đi mới là liều thu-ốc thực sự.
Cô đang dùng sự quan tâm tích tụ từng ngày để đổi lấy việc bọn trẻ quên đi đau khổ, vậy mà cái mụ Ngô Hương Lan ch-ết tiệt kia, một gậy đã khiến bọn trẻ nhớ lại hết.
Cô không thèm nhìn Ngô Hương Lan đang lăn lộn kêu gào trên đất.
Cô quỳ một gối xuống, cố gắng nhìn thẳng vào mắt Lục Minh Dương, hai tay nắm lấy bắp tay cậu, dịu dàng nói:
“Minh Dương, mẹ sẽ không không nhận con đâu.
Con chính là con của mẹ, là con trai của mẹ.
Mẹ có thể hứa với con, từ nay về sau nếu ai còn dám nói một câu con không phải con của Lục Chấn Bình và Thẩm Mộng này, mẹ nhất định sẽ liều mạng với người đó.
Ai cũng không được, cha con, bà nội con, hay là mấy người chú thím này, ai cũng không được.
Mẹ chỉ nhận con thôi, con trai đừng sợ, có mẹ ở đây rồi!"
Thẩm Mộng nói năng nhỏ nhẹ, từ từ ôm Lục Minh Dương vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy cậu, cố gắng bình ổn tâm trạng của cậu.
Được bao bọc trong vòng tay ấm áp, Lục Minh Dương bỗng rùng mình một cái.
Đôi mắt trong trẻo áp vào gò má và mái tóc của người phụ nữ, mũi cay cay, nước mắt “ào" một cái rơi xuống.
“Mẹ, mẹ ơi, hu hu hu..."
Thẩm Mộng ôm lấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy của Lục Minh Dương.
Đứa trẻ mới chín tuổi thì có thể kiên cường đến mức nào chứ.
Ngô Hương Lan nằm trên đất đau đến lăn lộn, ánh mắt hung ác nhìn hai mẹ con ôm nhau.
Bà ta kéo Vĩnh Cường và Vĩnh Lợi lại, bảo chúng đứng sau lưng mình.
“Thẩm Mộng, cô nhìn xem con trai cô c.ắ.n cánh tay tôi thành ra thế này, chuyện này chưa xong đâu.
Đúng là cái loại con hoang từ ngoài vào, ăn của nhà họ Lục, ở của nhà họ Lục, đến cuối cùng lại dám bắt nạt cả người nhà họ Lục chính tông.
Tôi nhất định phải nói với cha mẹ chồng, đuổi mấy đứa con hoang này đi, cô cũng phải chịu sự giáo huấn cho hẳn hoi.
Còn chưa phân gia đâu, có đồ ngon là chỉ nghĩ đến người ngoài, cứ đợi đấy mà xem!"
Bà ta gào thét vào mặt Thẩm Mộng như người điên.
Lục Minh Lượng và Lục Minh Phương hai đứa trẻ sợ hãi nhìn Thẩm Mộng, chỉ sợ lát nữa ông bà nội làm chủ rồi cô sẽ không cần chúng nữa.
Thẩm Mộng quay đầu lại, trừng mắt quát bà ta:
“Mau cút ngay cho tôi!
Còn không cút, tôi sẽ cho bà biết tay."
Cô buông Lục Minh Dương ra, dắt cậu lại bên cạnh Tạ Tĩnh Hảo.
Lúc này quan trọng nhất là Tạ Tĩnh Hảo, cô ấy còn đang mang thai, mới được bảy tháng, là lúc cần phải chú ý nhất.
“Tĩnh Hảo, Tĩnh Hảo cô không sao chứ?
Cô vịn vào tôi, vào giường nằm nghỉ ngơi cho tốt trước đã.
Trong phòng tôi có thu-ốc, trước đây vì sợ t.h.a.i cô không ổn định nên tôi đã bốc thu-ốc an t.h.a.i ở huyện về rồi, chúng ta mau sang đó đi.
Minh Dương rót cho thím ba một bát nước ấm."
Cậu nhóc nước mắt còn đang chảy ròng ròng cũng biết lúc này không phải lúc để khóc lóc buồn bã, nghe mẹ dặn dò liền vội vàng đi rót nước.
Tiểu Cương nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của mẹ mình thì sợ đến mức khóc òa lên.