“Vâng vâng...” Khương Phức Sanh gật đầu, mở nắp nồi, liên tục múc nước sốt rưới lên mình cá cho thấm vị.
Ngay lập tức, mùi thơm của món cá hồng xíu lan tỏa khắp gian bếp.
Mẹ Tiêu hít hà mấy hơi: “Thơm quá! Lai Đệ, tay nghề của con có khi còn hơn cả đầu bếp ở nhà hàng trên thành phố ấy chứ!”
Chỉ ngửi mùi thôi đã thấy thơm nức mũi rồi, không biết nếm thử thì vị thế nào.
“Mẹ ơi, giúp con tăng lửa lớn với.”
“Tăng ngay đây!”
Lửa lớn thu nước sốt, nước sốt bắt đầu trở nên đỏ hồng, bóng loáng và đậm đặc.
Khương Phức Sanh thấy đã được liền cho ra đĩa, rắc thêm ít hành lá đã chuẩn bị sẵn rồi để sang một bên.
“Để mẹ cọ nồi cho.” Mẹ Tiêu đứng dậy, đưa tay nhấc chiếc nồi lớn ra bồn rửa nước một cách nhẹ nhàng.
Khương Phức Sanh tranh thủ chuẩn bị món thịt thăn xào chua ngọt.
Nước sốt chua ngọt pha chế rất đơn giản, nhưng vì thiếu nước sốt cà chua nên thành phẩm cuối cùng có thể hơi khác một chút.
Cách làm món này cũng tốn dầu, cần phải chiên thịt thăn đã ướp qua một lần rồi vớt ra.
Để lại ít dầu trong nồi, cho hành, gừng, tỏi vào phi thơm, sau đó đổ các miếng thịt thăn vào, rưới nước sốt chua ngọt lên, đảo nhanh tay cho đến khi nước sốt đặc lại, để từng miếng thịt đều được bao phủ bởi nước sốt.
Cuối cùng đảo nhanh tay rồi cho ra đĩa.
Nếu không phải vì đây là chiếc nồi lớn, cô thậm chí còn muốn xóc chảo, không xóc chảo cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.
“Món thịt thăn xào chua ngọt xong rồi đây ạ!” Khương Phức Sanh đặt thêm một món ăn thơm nức, chua chua ngọt ngọt sang một bên.
Cuối cùng là món rau cải chần.
Đây là món đơn giản nhất trong ba món.
Rau cải đã sơ chế đem chần qua nước sôi, sau đó xả qua nước lạnh, rồi rưới nước sốt đã đun sôi lên, thêm hành gừng thái sợi, cuối cùng đun nóng dầu, đổ xèo một cái để làm dậy mùi thơm.
“Xong rồi!” Khương Phức Sanh phủi phủi tay.
“Thơm! Thơm quá đi mất!” Mẹ Tiêu l.i.ế.m môi, không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Khương Phức Sanh: “Dọn dẹp bếp một chút rồi chúng ta bưng ra ngoài khai tiệc thôi ạ!”
Mẹ Tiêu gật đầu, tay chân nhanh nhẹn dọn dẹp gian bếp sạch sẽ...
Phòng khách.
Tiêu Trường Hồng đang dùng chổi lông gà phủi bụi trên chiếc tủ thấp, bỗng ngửi thấy mùi thơm: “Ba, Trường Thanh, mọi người có ngửi thấy gì không? Mùi gì mà thơm thế!”
Ba Tiêu và Tiêu Trường Thanh cùng gật đầu, họ ngồi gần cửa nên ngửi thấy rất rõ.
Ba Tiêu: “Chắc là mẹ con xào xong thức ăn rồi.”
“Vậy con đi giúp một tay!”
Ngay khi Tiêu Trường Hồng đặt chổi lông gà xuống, Khương Phức Sanh đã bưng đĩa cá hồng xíu bước vào: “Mọi người mau lại ăn cơm thôi ạ!”
Tiêu Trường Hồng lần theo mùi thơm ghé sát lại, mắt sáng rực.
Trong làn khói nóng hổi, nước sốt đậm đà bao phủ lấy thân cá vàng ruộm, mùi thơm nức mũi khiến ai nấy đều thèm nhỏ dãi.
“Cẩn thận nóng con.” Mẹ Tiêu cũng bưng món thịt thăn xào chua ngọt đặt xuống.
Tiêu Trường Hồng kinh ngạc nói: “Mẹ, tay nghề của mẹ từ bao giờ mà giỏi thế này ạ?”
Mẹ Tiêu cười nhẹ: “Tất cả đều là do chị dâu con làm đấy.”
Mấy người đang định ngồi vào bàn nghe vậy đều kinh ngạc nhìn Khương Phức Sanh.
“Chị dâu, đây thật sự là do chị làm sao? Trông chẳng giống chút nào...” Tiêu Trường Hồng không thể tin nổi hỏi.
Chị dâu của cô đúng là thâm tàng bất lộ mà!
Lại có thể làm được những món chỉ có ở nhà hàng!
Một đĩa cá hồng xíu này ở nhà ăn quốc doanh, kiểu gì cũng phải một tệ rưỡi đấy!
“Cái con bé này nói năng kiểu gì thế, chuyện này còn giả được sao!” Mẹ Tiêu lườm Tiêu Trường Hồng một cái: “Mau ngồi xuống ăn cơm đi, thức ăn tối nay đều là chị dâu con làm, mẹ cũng chỉ giúp lặt vặt thôi.”
Tiêu Trường Thanh oa một tiếng: “Chị dâu, chị giỏi quá đi mất!”
“Quá khen, quá khen rồi.” Khương Phức Sanh cười toe toét lộ hàm răng trắng bóng: “Mọi người ngồi xuống ăn đi ạ, nguội là không ngon đâu.”
Mọi người đều vào chỗ, vị trí trống cuối cùng nằm giữa Tiêu Trường Hà và Mẹ Tiêu.
Khương Phức Sanh liếc nhìn một cái, cũng không hề câu nệ, ngồi xuống cầm đũa, gắp một miếng cá nhỏ bỏ vào bát Tiêu Trường Hà: “Anh Trường Hà, anh nếm thử xem có ngon không?”
Tiêu Trường Hà gắp lên bỏ vào miệng, vị giác lập tức bùng nổ trong khoang miệng, anh gật đầu: “Ngon... ngon lắm.”
“Vậy anh ăn nhiều vào, sau này nếu anh muốn ăn, em lại làm tiếp.” Khương Phức Sanh hì hì cười, lại gắp cho Tiêu Trường Hà một miếng nữa.
“Gớm chưa!” Tiêu Trường Hồng ở bên cạnh trêu chọc: “Anh cả lớn tướng rồi mà còn phải để chị dâu gắp thức ăn cho, xấu hổ quá đi.”
Mặt Tiêu Trường Hà không tự chủ được mà đỏ lên, anh im lặng gắp một miếng cá trả lại vào bát Khương Phức Sanh, nói từng chữ một: “Em... em cũng ăn đi, em gầy, em... ăn nhiều vào.”
“Đúng đấy Lai Đệ, con gầy quá, con ăn nhiều vào một chút.” Mẹ Tiêu cũng gắp thức ăn cho Khương Phức Sanh.
Điều này khiến Khương Phức Sanh không khỏi nhớ tới kiếp trước, sống mũi cay cay.
Không cha không mẹ, lớn lên trong viện mồ côi, không ai đối xử tốt với cô, ai cũng bắt nạt cô.
Mãi đến năm mười hai tuổi, cô không chịu nổi nữa, nửa đêm trốn khỏi viện mồ côi, trên phố gặp được sư phụ.
Sư phụ là một ông lão nhỏ nhắn, là “Trù thần” đời đầu của thế giới, vì chán ghét cảm giác bị người ta chú ý nên chọn cách mai danh ẩn tích, bấy lâu nay vẫn sống một mình.
Lúc đó cô không một xu dính túi, đói đến mức phải bới thùng rác tìm đồ ăn, sư phụ không đành lòng nên đã đưa cô về nhà nhận làm đồ đệ.
Từ đó về sau, cô đều sống cùng sư phụ.
Sư phụ đối xử với cô rất tốt, sẽ làm món ngon cho cô ăn, cũng sẽ gắp thức ăn cho cô, quan tâm cô.