1.

Khương Tuệ mở mắt ra.

Đỉnh đầu truyền đến một cơn đau xé rách.

Cô chớp mắt, cố nhìn rõ mọi thứ.

Bối cảnh trước mặt rất tồi tàn. Một căn phòng đất cũ kỹ, tối tăm.

Trên tường đất tróc lở, một chữ Hỷ màu đỏ dán lệch xệch, góc giấy đã rách tả tơi. Đèn dầu trên chiếc bàn gỗ lập lòe.

Mùi rượu nồng nặc trộn lẫn mùi ẩm mốc và mùi vải áo cưới cũ xộc vào mũi. Ngoài cửa, tiếng gió rít qua khe vách đất hở nghe lạnh thấu xương.

Khương Tuệ nhìn xuống thân mình.

Cô đang mặc một bộ áo cưới cũ. Hai tay chân đau nhức.

Trên cổ tay gầy guộc có vết siết đỏ ửng. Trên vai và cánh tay đều là vết bầm tím đen.

Trước giường, một gã đàn ông say rượu đứng lảo đảo. Mắt hắn đỏ ngầu, miệng đầy mùi rượu nấc lên một tiếng, cười nham nhở:

"Vợ ơi... Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta."

Khương Tuệ lập tức nhận ra đây không phải cơ thể cũ của mình.

Cô là Tiến sĩ Kinh tế học hiện đại, không phải cô gái nông thôn này.

Nhưng cô không hét lên.

Khương Tuệ im lặng, đôi mắt lạnh lùng quan sát lối thoát, đồ vật quanh giường và tính toán khoảng cách giữa mình với hắn.

Cô hiểu hoảng sợ không cứu được mình. Gã chồng hờ thì nghĩ cô yếu đuối, đã vào đây thì không thể thoát.

Gã đàn ông lảo đảo tiến tới giường. Bàn tay thô ráp của hắn vươn thẳng về phía vạt áo cưới của cô.

"Tránh ra."

Giọng Khương Tuệ lạnh như băng.

Đèn dầu bị gió lùa làm ngọn lửa nghiêng ngả. B

ên ngoài xa xa có tiếng ch.ó sủa, nhưng không ai tới cứu cô.

Gã đàn ông nghe vậy liền cười tục tằn. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt thô bỉ:

"Mày bảo ai tránh ra? Nhà mẹ đẻ mày bán mày sang đây rồi! Không ai quan tâm mày sống c.h.ế.t đâu!"

Hắn nhào tới, định kéo mạnh cổ tay cô.

Ngón tay thô bạo của hắn ấn thẳng vào vết thương nguyên chủ để lại.

Cơn đau dữ dội giúp Khương Tuệ tỉnh táo hoàn toàn. Cô ghê tởm nhưng không lộ vẻ sợ hãi. Hắn càng lúc càng mất kiên nhẫn, lao mạnh lên giường.

Khương Tuệ nhanh ch.óng lùi nửa bước. Tay cô âm thầm lần xuống dưới gối.

Đầu ngón tay cô chạm vào vật kim loại lạnh ngắt. Cô nhận ra đó là chiếc kéo thủ thân mà nguyên chủ giấu lại trước khi tự sát.

Ngay khoảnh khắc gã đàn ông nhào tới, Khương Tuệ dứt khoát rút chiếc kéo ra khỏi gối.

Căn phòng cưới ngột ngạt trở nên nín thở. Ánh đèn dầu chiếu lên lưỡi kéo lạnh, đối lập với chữ Hỷ đỏ trên tường.

Gã đàn ông chồm tới, Khương Tuệ nghiêng người né rất nhanh. Tay cô vung lên, dùng lưỡi kéo chĩa thẳng vào cổ hắn. Lưỡi kéo chỉ cách da cổ hắn một chút, đủ để hắn cảm nhận hơi lạnh thấu xương.

"Con khốn..." Hắn c.h.ử.i bới, định giơ tay giật kéo.

Khương Tuệ không lùi, còn đẩy lưỡi kéo sát thêm một phân.

Một vệt m.á.u nhỏ hiện ra trên cổ hắn.

Gã nát rượu lập tức cứng đờ người. Cơn say biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi.

Khương Tuệ dùng giọng rất thấp cảnh cáo:

“Tiến thêm một bước, đêm nay anh không cưới vợ, mà lên huyện nhận xác.”

Hắn từ hung hăng chuyển sang sợ hãi, lảo đảo lùi về phía cửa. Khương Tuệ cực kỳ bình tĩnh. Cô biết nếu mình mềm lòng, đêm nay cô sẽ c.h.ế.t.

Gã đàn ông bị dọa sợ, ngồi ngoài cửa c.h.ử.i rủa không ngừng. Khương Tuệ lập tức bước lên, khóa chốt cửa từ bên trong.

Tiếng gió rít ngoài cửa sổ vẫn đều đặn. Gã đàn ông c.h.ử.i mệt rồi ngủ gục ngoài sân.

Khương Tuệ ngồi bên mép giường, tay vẫn nắm c.h.ặ.t kéo.

Đầu cô đột ngột đau nhói, ký ức xa lạ của nguyên chủ tràn vào.

Cô biết nguyên chủ cũng tên Khương Tuệ, là cô gái trong làng.

Hôn ước ban đầu của cô là với Tần Trình. Lâm Tiểu Hồng mới là người phải gả cho gã nát rượu Lý Quý này.

Nhưng trước ngày cưới, Lâm Tiểu Hồng đột nhiên khóc lóc, gây áp lực với trưởng bối, cuối cùng ép đổi hôn ước.

Nguyên chủ bị ép lên kiệu hoa, không ai đứng ra nói giúp.

Đêm tân hôn, nguyên chủ tuyệt vọng đến mức tự sát nhưng không c.h.ế.t hẳn. Khương Tuệ hiện đại tỉnh dậy trong thân xác này.

Khương Tuệ cảm thấy một sự phẫn nộ lạnh lùng dâng lên. Cô thương hại nguyên chủ, nhưng cô sẽ không khóc lóc. Vết thương này sẽ là bằng chứng tốt nhất.

Cô nắm c.h.ặ.t chiếc kéo sắt. Chuyện đầu tiên cần làm là thoát khỏi cuộc hôn nhân này.

Từ bên nhà họ Tần, tiếng cười nói và tiếng pháo nổ sót lại vang lên rộn rã. Đèn đuốc bên đó sáng rực, tương phản với căn phòng rách nát của Khương Tuệ.

Khương Tuệ nghe tiếng náo nhiệt, bước đến cửa sổ nhìn qua khe hở.

Lâm Tiểu Hồng mặc áo đỏ mới, được người ta dìu vào nhà Tần Trình.

Gương mặt cô ta tràn đầy đắc ý.

Tần Trình đứng bên cạnh trầm mặc, cao lớn và t.ử tế hơn gã nát rượu nhiều.

Khương Tuệ xâu chuỗi ký ức và thái độ kỳ lạ của Lâm Tiểu Hồng.

Cô đoán ngay Lâm Tiểu Hồng đã trọng sinh.

Cô ta biết trước tương lai Tần Trình phát tài nên mới đổi hôn.

Lâm Tiểu Hồng như cảm nhận được ánh mắt, quay đầu nhìn thẳng sang phòng Khương Tuệ. Cô ta nở một nụ cười thắng lợi.

Lâm Tiểu Hồng đắc ý tin mình cướp được đời phú quý.

Khương Tuệ không nổi điên, ánh mắt cô càng lạnh hơn.

Cô khép cửa sổ lại, thầm nghĩ:

“Lâm Tiểu Hồng cướp được hôn ước, nhưng chưa chắc cướp được số mệnh.”

Đêm đông lạnh buốt. Gió lùa qua vách đất. Gã đàn ông ngoài cửa đã ngủ gục, tiếng ngáy vang lên.

Trong phòng, Khương Tuệ dùng ánh đèn dầu yếu ớt kiểm tra mọi thứ.

Cô kiểm tra thân thể, ghi nhớ từng vết bầm, vết siết.

Cô tìm trong rương thấy giấy cưới và hộ khẩu của nguyên chủ chưa bị gộp.

Cô phân tích tình trạng hiện tại: Đã đăng ký ở xã, tình thế rất bất lợi.

Nếu ở lại, gã kia sẽ tiếp tục bạo hành cô. Nhưng nếu chỉ bỏ chạy, cô sẽ bị bắt về vì tội l.ừ.a đ.ả.o hôn nhân. Cô cần một nơi chính thức, có cán bộ chứng kiến.

Cô quyết định dùng chính vết thương của nguyên chủ làm v.ũ k.h.í pháp lý. Mục tiêu sáng mai: Lên Cục Dân chính huyện, ly hôn và tách hộ khẩu.

Khương Tuệ không bi lụy. Tự do là tài sản đầu tiên cô phải lấy lại.

Trời gần sáng, Khương Tuệ đã nghĩ xong lời nói dối để dụ gã chồng hờ lên huyện.

Sáng sớm. Đường làng phủ sương dày đặc. Nhà cửa còn đóng kín.

Gã chồng hờ Lý Quý tỉnh rượu, nhớ chuyện đêm qua thì nổi giận đùng đùng, định vào đ.á.n.h cô. Khương Tuệ chủ động đổi thái độ, giả vờ mềm xuống, lộ vẻ sợ hãi.

Cô lý nhí:

"Anh Lý Quý... mẹ tôi còn giữ một khoản hồi môn ba trăm tệ trên huyện. Phải hai vợ chồng mang giấy kết hôn lên Cục Dân chính xác nhận mới rút được."

Lý Quý bán tín bán nghi. Ba trăm tệ thời này là một khoản tiền khổng lồ. Nghe đến tiền, lòng tham của hắn lập tức trỗi dậy. Hắn nghĩ bụng lấy tiền xong sẽ đ.á.n.h cô sau.

"Mày không lừa tao chứ? Đi ngay!" Hắn lập tức thay áo, thô bạo kéo cô ra khỏi nhà.

Khương Tuệ cúi đầu, che đi ánh mắt lạnh lẽo. Gã đàn ông hoàn toàn bị lòng tham dẫn đi, bước thẳng vào bẫy của cô.

Hai người đến trước cổng Cục Dân chính huyện. Khương Tuệ nhìn tấm biển cơ quan, biết sân khấu của mình đã đến.

Cục Dân chính huyện đông đúc người làm giấy tờ. Trên tường có khẩu hiệu: "Thực hiện hôn nhân tự nguyện, nghiêm cấm mua bán và ép buộc hôn nhân."

Cố Hàn đang đứng ở quầy làm thủ tục xác minh giấy tờ xuất ngũ. Anh mặc áo bông quân đội cũ, dáng đứng thẳng tắp như cây tùng, khí chất vô cùng trầm ổn.

Lý Quý kéo mạnh Khương Tuệ vào, giọng thô lỗ quát lớn: "Cán bộ đâu! Mau làm thủ tục rút tiền hồi môn cho tôi!"

Cán bộ khó hiểu nhìn hắn: "Ở đây làm gì có tiền hồi môn nào?"

Lý Quý nghĩ mình bị lừa, nổi nóng quay sang siết c.h.ặ.t cổ tay Khương Tuệ: "Con khốn! Mày dám lừa tao? Không có tiền tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Khương Tuệ không phản kháng ngay, cố ý để mọi người xung quanh nhìn thấy.

Cố Hàn lập tức chú ý đến cổ tay cô và vẻ bình tĩnh khác thường trên gương mặt cô gái trẻ. Anh chưa can thiệp, nhưng ánh mắt sắc bén đã dừng lại theo dõi.

"Buông cô ấy ra." Giọng Cố Hàn lạnh lùng vang lên.

Lý Quý đang tức giận, quay đầu thấy một người lính xuất ngũ thì hơi chột dạ, nhưng vẫn hung hăng: "Vợ tao tao đ.á.n.h, liên quan gì đến mày!" Hắn vung tay định tát Khương Tuệ.

Khương Tuệ đột nhiên ngẩng đầu, giọng rõ ràng tố cáo vang dội cả sảnh:

"Cán bộ! Tôi muốn tố cáo! Tôi bị gia đình ép buộc mua bán hôn nhân, hoán đổi hôn ước! Đêm qua tôi suýt bị hắn đ.á.n.h c.h.ế.t, tôi từng tự t.ử một lần, trên cổ vẫn còn vết hằn!"

Nói rồi, cô dứt khoát vạch tay áo lên, để lộ vết bầm tím đen và vết siết rướm m.á.u.

Cô nghiêng cổ để lộ vết sẹo tự sát cho mọi người chứng kiến. Cán bộ kinh ngạc, người dân xung quanh lập tức xôn xao chỉ trỏ.

Lý Quý tức điên mắng cô bịa chuyện, định lao lên tát cô.

Cố Hàn nhanh như cắt xông lên, bóp c.h.ặ.t cổ tay hắn giữa không trung.

Lực tay mạnh mẽ khiến Lý Quý đau đớn kêu oai oái.

Cố Hàn lạnh giọng: "Anh coi pháp luật là cái gì?"

Cố Hàn can thiệp vì gã đàn ông ra tay trước, hoàn toàn chính trực. Nữ cán bộ giận dữ đập bàn: "Đưa bọn họ vào phòng làm việc lập biên bản ngay!"

Trong phòng làm việc riêng của Cục Dân chính, không khí vô cùng nghiêm trang. Giấy tờ, mực đỏ và con dấu đã chuẩn bị sẵn.

Cán bộ nhanh ch.óng xác minh lời khai, ghi nhận đầy đủ dấu hiệu ép hôn và bạo lực gia đình rõ ràng.

Gã đàn ông ban đầu không chịu ký tên, nhưng dưới sự áp chế đầy uy nghiêm của Cố Hàn và các cán bộ, hắn run rẩy phục tùng.

Khương Tuệ kiên định yêu cầu: "Tôi muốn ly hôn, tách hộ khẩu độc lập. Tôi không cần bồi thường." Cán bộ hỏi cô có chắc không, cô đáp rõ ràng: "Tự do quan trọng hơn tiền."

Cạch một tiếng. Con dấu đỏ đóng xuống giấy tờ. Khương Tuệ cầm giấy ly hôn chính thức bước ra khỏi Cục Dân chính, giành lại tự do chỉ trong một ngày.

Đúng lúc đó, xe cưới nhà Tần Trình từ từ đi ngang qua đường huyện.

Lâm Tiểu Hồng vén rèm nhìn ra ngoài, nụ cười đắc thắng trên môi cô ta bỗng chốc cứng đờ khi nhìn thấy tờ giấy ly hôn có con dấu đỏ trên tay Khương Tuệ.

Khương Tuệ bình tĩnh nhìn lại, ánh mắt không chút né tránh.

Cô ta tưởng cướp được tương lai của tôi.

Nhưng tương lai chưa bao giờ nằm trong tay đàn ông.

Chương 1 - Thập Niên 80: Kẻ Trọng Sinh Gom Đất, Tôi Gom Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia