13.
Khương Tuệ đứng trước bục hội nghị, dõng dạc trình bày bài phát biểu mang tầm nhìn chiến lược mười năm.
Màn hình lớn phía sau sân khấu liên tục trình chiếu hình ảnh các phân xưởng công nghiệp hiện đại và công nhân làm việc.
"Doanh nghiệp của tôi khởi đầu từ những thứ người ta vứt bỏ: Vỏ trấu, mùn cưa và rơm rạ vụn." Khương Tuệ nói sắc lẹm.
"Những thứ phế phẩm nông nghiệp đó sẽ biến thành nguyên liệu đầu vào khổng lồ nếu chúng ta biết dùng tư duy khoa học."
"Phát triển kinh tế thời đại mở cửa không phải là việc tăng giá chộp giật, đầu cơ bán nền để kiếm tiền nhanh."
"Nó phải tạo ra một chuỗi giá trị bền vững, giải quyết công ăn việc làm cho người nông dân nghèo lúc nông nhàn."
"Thời đại gió xuân này sẵn sàng mở cửa nâng bước cho những người có tầm nhìn xa và biết hành động thực tế."
"Nhưng nó cũng là một bộ lọc tàn nhẫn nhất, sẵn sàng nghiền nát, đào thải những kẻ chỉ biết ăn xổi, trục lợi thiên tai."
Cả hội trường lớn im phăng phắc, hàng ngàn đại biểu chăm chú lắng nghe từng câu chữ đanh thép, đầy tính thuyết phục của cô.
Cô dứt khoát kết thúc bài phát biểu bằng một câu thoại đầy lực công kích vả thẳng vào tư duy của kẻ cơ hội:
“Thời đại không phụ người nhìn xa. Nhưng càng không phụ người dám bắt tay làm từ thứ nhỏ nhất.”
Hội trường vỡ òa, toàn bộ đại biểu đồng loạt đứng dậy, tiếng vỗ tay kéo dài liên tục không ngớt suốt năm phút.
Tập đoàn công nghiệp vật liệu sinh học do Khương Tuệ sáng lập giờ đây đã phát triển thành một đế chế khổng lồ.
Hệ thống phân xưởng công nghệ cao mọc lên rầm rộ, cung ứng hàng hóa liên tục cho hơn mười tỉnh thành trong cả nước.
Toàn bộ nguồn phế phẩm nông nghiệp quanh các huyện nghèo đều được tập đoàn tổ chức thu mua có hệ thống, quy củ.
Người nông dân có thêm một nguồn thu nhập ổn định ngoài mùa vụ, đời sống nông thôn hoàn toàn thay đổi bộ mặt.
Hàng ngàn công nhân trong xưởng được nhận mức lương thưởng xứng đáng, có cuộc sống gia đình ấm no, vững chãi.
Nhà ga xe lửa trung chuyển phía Tây thị trấn đã chính thức khánh thành, trở thành long mạch vận tải kinh tế của vùng.
Mấy người dân làng ngày xưa từng cười nhạo cô điên rồ nhặt rác, giờ đây kính trọng gọi cô bằng ba chữ "người mở đường".
Khương Tuệ không chỉ đơn thuần biến mình thành nữ triệu phú giàu có nhất, cô dùng thực lực xoay chuyển cả một thời đại.
Thắng lợi lớn nhất của một nữ cường là tạo ra giá trị thực tế cho xã hội, không phải là việc đi chấp nhặt kẻ tiểu nhân.
Trong lúc cả hội trường Bắc Kinh đang vang dội tiếng vỗ tay vinh quang dành cho Khương Tuệ.
Thì ở một góc phố nghèo lạnh lẽo tại quê nhà xa xôi, lại có một người đàn bà đang cúi đầu nhặt phế phẩm rơi vãi.
Một góc phố nhỏ cũ kỹ, tồi tàn hoang vắng nằm ở rìa thị trấn quê nhà khi mùa đông cận kề.
Thời tiết chuyển lạnh, đường sá đầy bụi bẩn, vài bao tải vỏ trấu phế thải bị rơi vãi bên cạnh một chiếc xe chở hàng.
Lâm Tiểu Hồng xuất hiện trong bộ dạng vô cùng thê t.h.ả.m, mái tóc cô ta đã bạc sớm nửa đầu, gương mặt già nua.
Cô ta co ro trong bộ áo bông cũ sờn vai rách nát, lầm lũi cúi người nhặt nhạnh từng nắm vỏ trấu rơi vãi trên đường.
B bối cảnh thê lương này đối lập gay gắt, tàn nhẫn với không gian sáng rực, lộng lẫy của hội trường lớn ở Bắc Kinh.
Mấy năm trước, chính Lâm Tiểu Hồng từng đứng giữa giếng làng cười nhạo, khinh bỉ Khương Tuệ phát điên đi nhặt rác phế thải bỏ đi.
Giờ đây, sau khi bị Tần Trình dứt khoát ly hôn, nợ nần chồng chất trốn chạy, chính cô ta phải đi nhặt thứ rác này để sống.
Cô ta cần nhặt đống vỏ trấu vụn này đem về nhóm bếp lò sưởi ấm qua ngày đoạn tháng, đường sống vô cùng nhục nhã.
Một vài người làng đi ngang qua nhìn thấy cô ta, ánh mắt chỉ lộ vẻ lạnh lùng xem thường rồi bước nhanh qua, không ai thương hại.
Không một ai còn nhớ hay nhắc đến cái giấc mộng phu nhân tỷ phú hão huyền, lố bịch ngày trước của cô ta nữa rồi.
Lâm Tiểu Hồng run rẩy vét nắm trấu cuối cùng vào chiếc túi vải rách, bàn tay thô ráp nứt nẻ vì cái lạnh thấu xương.
Cô ta lầm lũi xách túi đồ đi ngang qua một quầy báo nhỏ ven đường, đôi mắt bỗng chốc trố lộ ra khi nhìn thấy sạp báo.
Quầy báo nhỏ ven đường thị trấn lầm bụi, gió lạnh thổi qua làm các mép giấy kêu lạch cạch liên hồi.
Trên giá treo nổi bật của sạp bày biện những cuốn tạp chí kinh tế học mới nhất vừa được phát hành tuần này.
Trang bìa chính diện của cuốn tạp chí uy tín in hình Khương Tuệ mặc bộ vest hiện đại, lộng lẫy và vô cùng quyền lực.
Dòng tiêu đề in hoa đậm nét chạy dọc trang bìa: "Khương Tuệ – Nữ doanh nhân tiêu biểu toàn quốc thời đại mới."
Lâm Tiểu Hồng đứng chôn chân trước quầy báo, đôi mắt trợn trừng nhìn trân trân vào khuôn mặt rạng rỡ của chị họ.
Gương mặt Khương Tuệ trong ảnh thần thái bình thản, sáng rực hào quang, khác một trời một vực với đêm tân hôn tăm tối năm xưa.
Chủ quầy báo thấy người đàn bà rách rưới đứng nhìn chằm chằm rất lâu, liền lên tiếng quát hỏi có tiền mua báo không.
Lâm Tiểu Hồng giật mình, năm ngón tay thọc vào túi áo bông rách lục lọi, nhưng cô ta làm gì có nổi vài hào lẻ để mua.
Cô ta không có tiền, chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn dòng chữ danh hiệu tối cao đ.â.m thẳng vào đồng t.ử mắt mình đầy tàn nhẫn.
Bốn chữ “tiêu biểu toàn quốc” giống như một cái tát chí mạng bằng hiện thực đập tan hoàn toàn chút lòng tự trọng cuối cùng.
Bộp một tiếng, chiếc túi vải rách trên tay Lâm Tiểu Hồng rơi xuống đất, đống vỏ trấu vụn cô ta vừa nhặt nhạnh đổ tung tóe.
Cô ta sững sờ đến mức tê dại cả tâm thần, đắng chát nghẹn ứ ở cổ họng, hiện thực tàn khốc đè bẹp mọi sự oán hận ồn ào.
Lâm Tiểu Hồng quỳ sụp xuống lề đường, đôi bàn tay run rẩy kịch liệt cố nhặt lại đống trấu, đầu óc bỗng chốc quay cuồng.
Toàn bộ chuỗi những lựa chọn sai lầm, tham lam trong quá khứ bắt đầu tua nhanh lại như một thước phim tư liệu trong tâm trí.
Cô ta nhớ ngày cưới, cô ta đã đắc ý thế nào khi dùng mưu kế trộm cắp, hoán đổi hôn ước gả cho Tần Trình.
Cô ta nhớ ánh mắt thắng lợi, khinh bỉ của mình nhìn Khương Tuệ bị đẩy gả cho gã nát rượu Lý Quý vũ phu.
Cô ta nhớ cảnh mình đứng giữa kho than đá, điên cuồng hét giá gấp năm lần để bóc lột dân nghèo giữa thiên tai bão tuyết.
Cô ta nhớ cánh cửa kho than bị con dấu niêm phong đỏ ch.ói của chính quyền đóng sầm lại trước mặt mình nhục nhã.
Cô ta nhớ mình ăn trộm giấy tờ nhà đi mua đống đất hoang phía Đông, nhớ cái ngày hội trường công bố khu xử lý rác thải.
Và cô ta nhớ rõ nhất cảnh mình rách rưới lao ra chặn đầu xe du lịch, điên cuồng gào thét đòi Khương Tuệ trả lại hào quang.
Mỗi một mảnh ký ức kiếp trước giờ đây biến thành một lưỡi d.a.o sắc lẹm, phơi bày một sự thật trần trụi, tàn nhẫn nhất đời cô ta.
Cô ta trọng sinh, nhưng cô ta chỉ biết bám víu vào "kết quả kiếp trước" để ăn sẵn, chứ chưa từng có năng lực tạo ra "nguyên nhân".
Cô ta cướp Tần Trình, cướp đất hoang, nhưng bản tính tham lam và ngu muội của cô ta đã biến tất cả tài sản thành tro tàn tai họa.
Lâm Tiểu Hồng ngẩng đầu nhìn lại tấm ảnh Khương Tuệ trên trang bìa tạp chí, trong đôi mắt đục ngầu không còn ghen ghét, chỉ còn sự tuyệt vọng.
Gió đông lạnh giá thổi qua góc phố nghèo, làm mép cuốn tạp chí kinh tế trên giá treo khẽ rung rinh phát ra tiếng động.
Túi vải rách và đống vỏ trấu vụn đổ nát nằm chơ vơ dưới chân Lâm Tiểu Hồng, bộc lộ kết cục t.h.ả.m hại của một kẻ cơ hội.
Lâm Tiểu Hồng kiếp này từng điên cuồng nghĩ rằng gã đàn ông Tần Trình chính là chiếc vé bảo hiểm, là hào quang của cô ta.
Sau đó, cô ta lại mù quáng tin rằng bãi đất hoang phía Đông thị trấn mới chính là hào quang giúp cô ta lật ngược thế cờ.
Rồi cô ta ôm khăng khăng cái la bàn ký ức trọng sinh của đời trước, tự phụ nghĩ mình đứng trên cái thời đại mở cửa này.
Nhưng kết quả thực tế, Tần Trình giàu có kiếp trước đã bị sự tham lam vô độ của cô ta phá đến mức khánh kiệt, dứt khoát ly hôn.
Bãi đất hoang phía Đông biến thành bãi chôn lấp rác thải hôi thối, và ký ức tiên tri của cô ta bị hiện thực nghiền nát không thương tiếc.
Chỉ có Khương Tuệ, dù bị người nhà độc ác ném vào một cuộc hôn nhân tồi tệ nhất, vẫn đường đường chính chính đi lên bằng thực lực.
Lâm Tiểu Hồng ôm đầu khóc nghẹn, cô ta cuối cùng cũng chịu thấu suốt một sự thật tàn nhẫn: Hào quang chưa từng nằm ở đàn ông, đất đai hay ký ức trọng sinh.
Hào quang độc nhất vô nhị giúp một người phụ nữ làm chủ vận mệnh nằm ở bộ óc chiến lược, thực lực và hành động của chính Khương Tuệ.
Từ chiếc loa phát thanh cũ của quầy báo ven đường, tiếng radio bắt đầu phát lại bản tin tổng kết bài phát biểu của Khương Tuệ ở Bắc Kinh.
Cắt cảnh song song hoàn chỉnh giữa hai số phận trái ngược ở hai đầu chiến trường thời đại lúc màn đêm buông xuống.
Tại hội trường rực rỡ ở thủ đô Bắc Kinh, Nữ cường Khương Tuệ chính thức kết thúc bài phát biểu chiến lược xuất sắc của mình.
Toàn bộ các vị cán bộ lãnh đạo và hàng ngàn đại biểu đồng loạt đứng dậy, dành cho cô những tràng pháo tay nhiệt liệt nhất.
Cố Hàn đứng ở hàng ghế đầu, ánh mắt ngập tràn sự tự hào và thâm tình sâu sắc nhìn người vợ đồng hành ngang hàng bên cạnh.
Khương Tuệ khẽ cúi đầu cảm ơn mọi người, phong thái đường hoàng, đôi mắt cô lộng lẫy và kiên định nhìn thẳng về phía tương lai rộng mở.
Cùng lúc đó, tại góc phố quê nghèo lạnh lẽo, Lâm Tiểu Hồng run rẩy quỳ gối dưới đất, bất lực nhặt nhạnh lại từng nắm vỏ trấu rơi vãi bẩn thỉu.
Gió đông thổi tung mái tóc bạc sớm xơ xác của cô ta, trên sạp báo bên cạnh, hình ảnh Khương Tuệ trên tạp chí vẫn rực rỡ hào quang.
Một bên là người có bộ óc kiến tạo ra giá trị triệu tệ từ phế phẩm bỏ đi; một bên là kẻ bị lòng tham dẫn dắt, sống sót qua ngày nhờ nhặt phế phẩm rơi vãi.
Kẻ chỉ biết ăn sẵn quá khứ, cuối cùng sẽ bị tương lai đào thải. Còn người thật sự kiến tạo thời đại, dù bị ném vào bùn lầy, cũng có thể tự tay nhóm lên một ngọn lửa.
Khương Tuệ lộng lẫy đứng trong tiếng vỗ tay của thời đại vàng son, tự tay viết lại hoàn hảo bản hợp đồng vận mệnh tự do của cuộc đời mình.
Lâm Tiểu Hồng cúi đầu nhục nhã trong góc phố lạnh lẽo, bị chính tương lai đào thải vứt bỏ, vĩnh viễn sống như một trò hề của ký ức cũ.
------HOÀN-----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
Ôn Nhu Đao
Ai cũng nghĩ Thịnh Sơ Quy là người vợ hiền thục nhất kinh kỳ. Phu quân ngoại tình với em gái góa chồng của nàng, nàng không oán không hận, ngược lại còn dâng hết tiền tài để thành toàn cho bọn họ, gánh hết mọi lời đàm tiếu về mình.
Lục Diên Khanh trước khi c.h.ế.t vẫn cảm động vì chén t.h.u.ố.c bổ tẩm độc mà nàng tự tay sắc mỗi ngày. Hắn không biết rằng, nàng dịu dàng với hắn bao nhiêu, trong lòng lại hận hắn bấy nhiêu.
Nàng hận không phải vì hắn thay lòng đổi dạ.
Mà vì nàng đã tìm ra bí mật kinh hoàng của kiếp trước: Đóa bạch liên hoa Thịnh Tuyết Nhu ấy, vốn dĩ không phải bệnh c.h.ế.t vì bị nàng ngăn cản. Ả c.h.ế.t, là do chính tay Lục Diên Khanh hạ độc thủ để diệt khẩu nhằm che giấu tội phản quốc, rồi đổ vương vãi huyết m.á.u lên đầu nàng!
Kiếp này trở lại, Thịnh Sơ Quy dùng sự "dung túng" làm lưỡi đao vô hình, ép kẻ thủ ác phải diễn vai thánh nhân đến hơi thở cuối cùng.
"Lục Diên Khanh, ngươi mượn danh nghĩa tình yêu để g.i.ế.c người. Vậy thì kiếp này, ta sẽ để ngươi c.h.ế.t nhục nhã bằng bức thư tuyệt mệnh 'tự t.ử vì tình' do chính ta ngụy tạo!"